Gương mặt thơ Vũ Toàn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Lần đầu tiên tôi gặp Vũ Toàn là ở Sầm Sơn (Thanh Hóa), trong lần Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức hội thảo thơ mà tôi là thành viên Ban tổ chức. Khi đó, một nhà thơ ở Nghệ An lôi đến một ông... y chang tôi, từ chiều cao, bề ngang tới... mái tóc và bảo, các ông nhận anh em đi.

Vũ Toàn là nhà báo điều tra nổi tiếng và là nhà thơ trữ tình cũng nổi tiếng. Anh có 4 tập thơ đã xuất bản và 6 tập phóng sự ký sự báo chí; từng được trao giải thưởng thơ của Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Anh viết thơ trữ tình, nhưng là kiểu trữ tình thế sự. Nó đau đáu, nó nghiền ngẫm và bi tráng: “Bốn phía trời mây trắng vây quanh/núi tiếp núi trập trùng thế trận/những người lính mang trong đầu mảnh đạn/bao nhiêu năm ở trại tâm thần/Họ khóc/họ cười/tôi đứng lặng câm”. Và người đọc cũng lặng câm. Không chỉ lặng câm, mà rưng rưng trào nước mắt. Còn khi viết về nỗi niềm thương nhớ thì các kiểu nhớ thương của anh nó cứ... nhùng nhằng thế này: “Sông chảy ngày đêm/ngày đêm sông chảy/nhớ mong thức dậy/tìm về nhớ mong”.

Còn nhớ lần tôi ra Vinh và ngồi với anh, anh rủ 2 anh em giống nhau thế thì làm chung với nhau một tập thơ. Ý định ấy chưa thực hiện được, nhưng với chùm thơ này, tôi muốn chứng minh, không phải cái gì chúng tôi cũng giống nhau. Và thơ, luôn là một thế giới bí ẩn.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.






Trăng trên cầu Bến Thủy



Như thể trời trồng em đứng trong mưa

em đứng trong gió, trời vừa hoàng hôn.



Như thể chiếc cầu níu giữ chân em

níu giữ đời em nâu sồng nước mắt.



Như thể... em chắp tay trước ngực

“nhớ nhau thì ngửa mặt lên nhìn trời”.

Minh họa: T.N

Minh họa: T.N

Không phải pa nô

không là tượng đá

em đang đứng trên cầu Bến Thủy

em đang đứng cuối ngày thế kỷ

thả những bông huệ trắng ngần và những nam mô.



...Nhớ rằng người lính năm xưa

vượt phà Bến Thủy nay chưa thấy về

mấy mươi xuân, một lời thề

mỗi năm một bận em về thả hoa

người xa, chùa cũng ở xa

dưới cầu bèo bọt, trên là mây hoang.



Như thể

em vầng trăng trinh nữ

đêm nay dưới cầu Bến Thủy

những bông huệ trắng ngần lấp lánh mãi không trôi.







Thơ viết ở trại tâm thần Tân Kỳ



Họ vẽ máy cày giống chiếc xe tăng

họ viết: Vinh quang thành chữ vinh quoang

“Hãy nhằm thẳng quân thù mà bắn”

hàng chữ trên tường họ viết bằng than.



Họ viết bằng cán thìa múc canh

bằng chiếc đũa vô tình giấu được

hàng chữ vạch tường hiện lên nắn nót

Mẹ ơi! Mẹ ơi! Tiến lên! Xung phong!



Họ ngồi chơi sao giống trẻ con

nhưng không giống trẻ con gì cả

họ đang khóc rồi tự dưng múa

tay ngắt lên lá cỏ chẳng vì buồn.



Đàn gà con đến bên họ nhặt cơm

rồi rủ nhau đi về trong khóm nứa

ánh nắng trời hừng lên bên họ

rồi theo mây mất hút phía cánh rừng.



Bốn phía trời mây trắng vây quanh

núi tiếp núi trập trùng thế trận

những người lính mang trong đầu mảnh đạn

bao nhiêu năm ở trại tâm thần.



Họ khóc

họ cười

tôi đứng lặng câm.






Dòng sông tình yêu



Một bờ cách trở

Một bờ cách xa

sông trôi ở giữa

nước dâng đôi bờ.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Sông của chúng mình

sông gì em nhỉ

không cầu bắc ngang

mênh mông trời bể.



Chảy vào mong nhớ

sông dồn sóng lên

chảy vào rạn vỡ

sông trôi như thiền.



Sông chảy ngày đêm

ngày đêm sông chảy

nhớ mong thức dậy

tìm về nhớ mong.



Tìm về bên em

sông hồi hộp thở

tìm về bên anh

sông bâng khuâng nhớ.



Sông trôi như thể

một dòng sông yêu.

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null