Gương mặt thơ: Vương Trọng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
(GLO)- Khi tôi đang là sinh viên, nhà thơ Vương Trọng đã nổi tiếng. Ông nằm trong “chùm sao” các nhà thơ áo lính bước ra từ cuộc chiến.

Ít ai biết ông lại là cử nhân toán học, tốt nghiệp Khoa Toán Đại học Tổng hợp Hà Nội. Nước ta số dân toán làm thơ không nhiều, ngoài nhà thơ Vương Trọng còn các thi nhân Lê Quốc Hán, Thạch Quỳ, Đặng Hấn, Hương Đình... (nhưng bây giờ thực sự còn vừa làm thơ vừa hoạt động toán là Phó Giáo sư Lê Quốc Hán và Hương Đình, còn lại chỉ chuyên thơ) và đa phần họ đã làm là hay.

Nhà thơ Vương Trọng đã xuất bản khoảng 20 tập thơ, có nhiều giải thưởng văn học quốc gia. Ông về hưu khi là Đại tá công tác ở Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Thơ ông thông minh và hóm, cái hóm ngầm của ông đồ Nghệ. Có những chuyện nhẽ phải đau lòng, qua thơ ông nó nhẹ như... chợ tình Khau Vai: “Ngủ ngoan, đừng khóc, bố đây/Mỗi năm mới có một ngày Khau Vai/Mẹ đi dốc dựng, đường dài/Tìm về nơi hẹn gặp người tình xưa”. Có tim ai không nát tan khi vợ đi gặp tình cũ? Cũng như thế, ông... vào chùa: “Ta lạc vào chùa chiều nay/Dằng dặc hai miền Sau-Trước/Phía nào cuộc đời trần tục/Bốn bề chỉ khói hương bay”.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.



NHÀ RÔNG



Nhìn dọc: dựng mũi tên

Nhìn ngang: xòe lưỡi búa

Bước lên, hóa con thuyền

Sóng rượu cần nghiêng ngửa.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Thôi cần chi bếp nữa

Ấm từng đôi mắt nhen

Vồng ngực em thắp lửa

Cho nhà rông làm đèn.



Ngọn lửa và hơi men

Xa rồi sao khỏi nhớ

Ơi mũi tên, lưỡi búa

Ơi cánh buồm cao nguyên!



NGHĨ VỀ THƠ



Là rượu, không phải cơm, ai đó nói về thơ

Muốn là rượu phải có gạo, ngô… và men cây, men lá

Không có rượu cất lên từ nước lã

Chẳng có thứ thơ nào từ trống rỗng nhà thơ.

Minh họa: T.N

Minh họa: T.N

“Ta đứng trên vai những vĩ nhân đi trước”

Đó là lời các nhà khoa học

Với nhà thơ, chẳng ai công kênh ai

Đỉnh quá khứ mãi còn sừng sững phía tương lai.



Dòng suối sâu, nước càng trong càng thấy rõ độ sâu

Dòng suối cạn muốn dọa người rằng sâu chỉ có cách khuấy ngầu lên nước đục

Nông, sâu là ý, tứ

Trong, đục ấy ngôn từ…





LẠC VÀO CHÙA



“Trăm năm trước chẳng có ta

Trăm năm sau ta chẳng có”

Lời sư nương theo tiếng mõ

Rơi rỗng cả chiều mùa đông.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Ta có hay là ta không?

Ta sau hay là ta trước?

Hỏi ai, cửa thiền lặng ngắt

Lá khô cũng vẻ nâu sồng.



Ta có hay là ta không?

Cốc cốc, không không, có có

Thân tan vào trong tiếng mõ

Tụ về đức Phật từ bi.



Ta lạc vào chùa chiều nay

Dằng dặc hai miền Sau-Trước

Phía nào cuộc đời trần tục

Bốn bề chỉ khói hương bay.

Có thể bạn quan tâm

Gương mặt thơ: Nguyễn Ngọc Tư

Gương mặt thơ: Nguyễn Ngọc Tư

(GLO)- Tôi quen và chơi với Nguyễn Ngọc Tư đã mấy chục năm và cũng hết sức bất ngờ khi mới đây chị công bố... thơ, mà tới 2 tập liên tiếp và bán tơi tới. Thì cả nước đều biết Nguyễn Ngọc Tư là nhà văn nổi tiếng, nhất là sau khi “Cánh đồng bất tận” xuất hiện.
Thơ Lê Từ Hiển: Cỏ mây

Thơ Lê Từ Hiển: Cỏ mây

(GLO)- "Cỏ mây" của nhà thơ Lê Từ Hiển như một khúc tự tình của hoa dại, của mây trời, thỏa sức sống đời thảnh thơi nơi triền sông, cô độc trong sự ngọt ngào, hồn nhiên, ngất ngưởng...
Gương mặt thơ: Bùi Quang Thanh

Gương mặt thơ: Bùi Quang Thanh

(GLO)- Nhà thơ Bùi Quang Thanh quê Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, tuổi Canh Dần (1950). Năm 1971, ông là lính của Mặt trận Tây Nguyên, đã từng tham gia chiến dịch giải phóng Đăk Tô-Tân Cảnh 1972 và suýt nữa thì nằm lại giữa rừng “cánh Trung” vì sốt rét.

Thơ Ngô Thanh Vân: Hoa đắng

Thơ Ngô Thanh Vân: Hoa đắng

(GLO)- Loài hoa mang trong mình vị đắng đót nhưng vẫn căng mình tận hiến không chỉ sắc vàng rực rỡ mà còn nuôi dưỡng cho đất đỏ bazan màu mỡ. Bài thơ "Hoa đắng" của nhà thơ Ngô Thanh Vân là những lời viết đầy cảm xúc dành cho loài hoa đặc trưng của vùng đất Tây Nguyên đầy nắng và gió này.
Thơ Phùng Sơn: Biển nhớ

Thơ Phùng Sơn: Biển nhớ

(GLO)- Những cảm xúc dạt dào như con sóng được tác giả Phùng Sơn thể hiện trong bài thơ "Biển nhớ". Trước mênh mông của biển, sóng vô tình vỗ bờ rồi lại mải miết trôi xa, để lại một nỗi ngóng trông, mong chờ, nhung nhớ...