Gương mặt thơ: Nguyễn Ngọc Hưng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Tốt nghiệp thủ khoa Đại học Sư phạm Quy Nhơn, ngay ngày đầu tiên nhận lớp, Nguyễn Ngọc Hưng phát bệnh. Và rồi, anh liệt giường từ bấy tới nay, đã 40 năm. Nhưng thật may mắn, anh có 2 thứ để tiếp tục song hành cùng cuộc đời, đó là tình bạn và thơ. Vợ chồng một người bạn đã nuôi anh, chăm anh thay mẹ từ ngày anh bị bệnh, từ ăn uống thuốc men tắm rửa tới vệ sinh hàng ngày. Với thơ, anh đắm đuối cùng thơ, là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, đã in hàng chục tập.

Có lần viết về anh, tôi gọi anh là “Nhà thơ đi thực tế bằng thơ”. Nằm một chỗ, chân tay cứng đơ như que củi, anh đọc thơ như một cách đi thực tế để làm thơ. Và thơ tình anh viết như thế này: “Nắng tắt chân trời gió trốn vào cây/Hồn nhiên lá vẫn chơi trò cút bắt/Em tinh nghịch ẩn mình sau khúc ngoặt/Để tặng cho tôi một cái... giật mình?!”.

Còn đây là thơ thế sự: “Đứng một chỗ là cây/Quay muôn đời ấy đất/Đứng trên đất con người lại thấy đất đứng im”. Còn đây là những dòng thơ xa xót về mẹ, người mẹ mà anh chưa kịp, không thể phụng dưỡng, đã bỏ anh mà đi giữa bao dằn vặt đau đớn lo đứa con bệnh tật của mình sẽ sống thế nào: “Bôn ba hàng xứ kiếm tiền/Tưởng đâu phụng dưỡng mẹ hiền tốt hơn/Ai ngờ nghiệt ngã đường trơn/Con về giẫm trượt cô đơn... tháng mười!”.

Cái quý nhất là thơ anh hết sức lạc quan, vượt lên hoàn cảnh, thơ trở thành cây gậy để anh sống có ích.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.





THÁNG MƯỜI NHỚ MẸ


Nồi niêu rỗng dạ cơ hàn

Tơi bời mái dột ruột gan đánh bồng

Nghiêng mình che gió mùa đông

Mẹ lui hui nhóm lửa hồng luộc khoai.


Chiều mưa rả rích u hoài

Nhớ ngày xưa chẳng nguôi ngoai tấc lòng

Giọt ngoài buốt gọi giọt trong

Rưng rưng ký ức khơi dòng tái tê.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Nghẹn ngào thương mẹ nhớ quê

Những chiều đông lạnh tứ bề mưa giăng

Lửa rơm um khói nhọc nhằn

Có làm tan nỗi giá băng kiếp người?


Con giờ cơm trắng cá tươi

Càng thương xưa mẹ tháng mười nghẹn khoai

Buồn lây con gió lạc loài

Tiếng chim côi cút lăn ngoài mái hiên...


Bôn ba hàng xứ kiếm tiền

Tưởng đâu phụng dưỡng mẹ hiền tốt hơn

Ai ngờ nghiệt ngã đường trơn

Con về giẫm trượt cô đơn... tháng mười!





TÍCH LŨY


Nhặt một cái rác

Nói một lời hay

Không bỏ phí một miếng ăn

Tiết kiệm từng xu con

Tích tiểu thành đại

Không chỉ vật chất

Đó trước tiên là nhân cách.


Nhân cách có thể tạo nên thành công

Thành công có thể to có thể nhỏ

Chỉ người biết đem kết quả thành công

Bao gồm mọi vỉa tinh hoa, mọi tầng của cải

Thành tâm trả lại

Cho xã hội cộng đồng

Mới xứng gọi là nhân cách lớn.


Cho ít nhận nhiều

Lấc bấc lông bông

Tự biết mình còn khuya mới lớn

Từng chút một

Ngày mỗi ngày

Tôi tích lũy tôi!





NHÀ XƯA


Chiếc lá vàng vương trên nền gạch cũ

Then đã cài

Ổ đã khóa

Ngơ ngác người so vai

Ngôi nhà xưa cửa đóng tự bao giờ.

Minh họa: H.Trang

Minh họa: H.Trang

Rón từng bước chân mơ

Mùa qua để dấu buồn trên đất

Im ỉm cây

Im ỉm chiều

Xác nắng điềm nhiên tĩnh vật

Nỗi đau nào vuốt mặt vẫn chiêm bao.


Mắt hoa râm bụt đỏ bên rào

Đăm đắm năm chờ tháng đợi

Gót phiêu du qua vạn nẻo đời

Duy chỉ một miền không thể tới

Không thể tìm lại được

Ngày xưa...


Như người chạy trốn cơn mưa

Năm ngón tay che đầu

Năm ngón tay che ngực

Tôi hối hả quay về ký ức

Mơ vấp chiếc lá vàng

Thêm một lần thương nhớ bỏ đi hoang!

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null