Gương mặt thơ: Võ Kim Ngân

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Võ Kim Ngân làm thơ từ hồi còn là sinh viên ở Đại học Tổng hợp Huế, dù sau này khi ra trường, chị là một nhà báo cứng cựa, vừa viết vừa quản lý một văn phòng đại diện ở Đà Nẵng; lúc về hưu thì tham gia dạy báo chí cho một trường đại học...

Nhưng trong sâu thẳm, sau những bộn bề, chị lại có thơ, lại đến với thơ, như một chỗ dựa, một sự giãi bày với cuộc đời và cả với chính mình. Hồi ấy, dễ chừng đã bốn chục năm, nhiều bạn bè, không chỉ ở khoa văn mà cả ở các khoa tự nhiên, đã chép thơ chị trong sổ tay, dùng thơ chị để thổ lộ tình cảm thay mình.

Chị không bùng nổ như những tác giả khác mà âm thầm, lặng lẽ, cố co mình lại trong phận sự. Không tuyên ngôn to tát nhưng rất kiên trì theo đuổi ý tưởng, lặn vào trong đó là một cách sống và cũng là một lập ngôn.

Nhưng thơ khi đã vận vào mình thì co thì giấu đến mấy nó vẫn phải bộc lộ và vì thế mà người thơ lại càng day dứt, khắc khoải, lại càng khổ, nỗi khổ nội tâm càng nén càng xì. Trong sâu thẳm tâm hồn của người phụ nữ làm báo chuyên nghiệp này vẫn lấp lánh và nồng ấm những cảm xúc dành cho thơ. Mà là thứ thơ cật ruột, thơ có nghề chứ không phải là thứ trang sức, thêm mắm thêm muối cho thêm chút vị mặn...

Võ Kim Ngân đã có 4 tập thơ và chắc sẽ không dừng ở đấy. Thơ chị không sắc sảo, thông minh vụt lóe ngay lập tức, mà là thứ thơ trầm lắng, lặn vào bên trong, chiêm nghiệm từng trải... khiến người đọc phải bồi hồi và tự vấn, như thế này: “Lòng lặng lẽ như chiều nhạt nắng/Bụi ngủ yên trên mấy ngả đường/Cả gió nữa cũng thì thào nho nhỏ/Cong mềm trên sóng lá dài vương”. Đọc cứ thấy một điều gì đấy thắc thỏm mơ hồ, không cắt nghĩa được, nhưng nó làm ta không yên, không thể dửng dưng và cũng không thể bình lặng.

“Gương thời gian” là tập thơ mới nhất của chị. Trong đó, chị tâm sự: “Chỉ một lúc nào đó lắng lại, không nhìn đồng hồ, không chạy đua với những tờ lịch, tĩnh mịch đối diện với thời gian trong suốt để nhận ra mình trong trong dòng thời gian thật là lẻ loi, cô độc, thật bé nhỏ, ngơ ngáo, bất lực… Gương thời gian nên một lần soi lại để thấy mình thật nhỏ bé, là hạt bụi trong không gian và thời gian vô tận đang phơi bày”.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.

Chiều tĩnh lặng

Lòng lặng lẽ như chiều nhạt nắng

Bụi ngủ yên trên mấy ngả đường

Cả gió nữa cũng thì thào nho nhỏ

Cong mềm trên sóng lá dài vương.


Lòng lặng lẽ trở về miền trong trẻo

Không lao xao gợn sóng buồn vui

Chỉ nhẹ bẫng hồn mình mây trắng

Bay trên không lơ lửng giữa tầng trời.



Lâu, lâu lắm, nghe lòng mình tĩnh lặng

Những xa xôi sóng vọng ở phương nào

Những ảo mờ mặt người ngoài cửa kính

Những nói cười không âm vọng lao xao.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Chiều tĩnh lặng qua giọt sương làm dấu

Lòng chợt trong như bể nước mưa rào

Vừa chứa đủ một chiều rất chật

Lắng thanh âm ngày đã dần sâu...



Đèn kéo quân



Đam mê có bao giờ dứt

Cuộc đời như một vòng quay

Đuổi nhau canh dài thao thức

Ta tìm lẩn quẩn trong ta.



Một năm ngày nào cũng thế

Một đời chớp mắt qua mau

Ta giục ngựa trong khuôn gỗ

Gập ghềnh nhưng chẳng nhấc chân.



Thu qua rồi đông lại tới

Nhấp nhổm qua năm tháng dài

Long đong phận người dài dại

Chớp mắt như là chiêm bao...




Ngồi khâu nỗi nhớ



Chỉ là nỗi nhớ mà thôi

Em lần khâu từng khoảng cách

Mà sao vẫn xa vời vợi

Rách tay kim lọt xuống sàn...

Minh họa: H.T.

Minh họa: H.T.

Chỉ là nỗi nhớ lặng im

Mưa đan mặt sân khô khát

Hàng cây âm thầm giấu mặt

Đếm từng ngày qua ngày qua...



Trong em bao nhiêu câu hỏi

Ngổn ngang không có bắt đầu

Thôi đành em ngồi gỡ chỉ

Khâu từng nỗi nhớ xa xôi...



Lặng im gió chạy bên hè

Lặng im mũi khâu nhè nhẹ

Lặng im thời gian tích tắc

Chắp vào nỗi nhớ mong manh...



Trái tim lặng im nhịp đập

Nhớ người...

Có nhớ đến ta?

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null