Gương mặt thơ: Đinh Thị Thu Vân

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Thập niên 80 của thế kỷ trước, chúng tôi đã rất say mê chuyền tay nhau đọc thơ của mấy nhà thơ nữ phía Nam như: Lê Thị Kim, Song Hảo, Đinh Thị Thu Vân... Chị Vân khi ấy rất nổi tiếng với 2 bài thơ “Nếu không có ngày ba mươi tháng tư” và “Con tem quân đội”.

Năm 1981, chị được tặng thưởng thơ của Tạp chí Văn nghệ Quân đội với chùm 3 bài thơ: “Áo người yêu”, “Con tem quân đội”, “Bài thơ lục bát của anh”. Cùng năm, bài thơ “Nếu không có ngày ba mươi tháng tư” được giải C cuộc thi thơ của Báo Văn nghệ. Sau đấy chị được tặng thưởng Văn học 5 năm của Bộ Quốc phòng với tập thơ “Thay cho lời hát ru anh”.

Rồi sau này, khi quen biết chị, tôi thấy chị với thơ chả khác nhau bao nhiêu. Một người lặng lẽ, nhưng sâu sắc, nói chuyện với chị rất thích. Chị vẫn có cái ngơ ngác của nhà thơ trước cuộc đời nhưng lại rất chín chắn trong cảm xúc. Lặng lẽ chăm sóc bạn bè như một lẽ đương nhiên, một nhu cầu tự thân. Và, thơ chị nó cũng cứ thăm thẳm lặng lẽ, thăm thẳm chịu đựng và thăm thẳm xa xót như thế.

Từ những ngày đầu, với tình yêu, chị cũng đã ngập ngừng gìn giữ: “Hiểu giùm em phút bâng khuâng/Giấu trong câu nói nửa chừng lặng im/Nói thương người lính trong tem/Chính là thương lắm người bên cạnh mình!” (Con tem quân đội) thì sau này chị giấu biệt nó thành: “tay vẫn mượt, tóc vẫn mềm, sau tê tái/ngày tháng buồn thăm thẳm ấy, em quên/này quá khứ này tương lai, vì nhau, xin khép lại/còn mỗi chiều này em dỗ xót xa phai”.

Đọc thơ chị cứ cho ta cái cảm giác mênh mang của những chiều đồng bằng, những bông súng nở, nước dập dềnh với hoàng hôn và sự cô đơn dịu dàng, cô đơn để mà mạnh mẽ, cô đơn để mà cảm nhận, cô đơn để mà “nhớ vỡ trái tim rồi/cả người em chứa toàn nước mắt!”. Những nỗi nhớ biêng biếc, những nỗi nhớ dịu dàng và nỗi nhớ làm nên dấu ấn thi nhân...

Chị hiện sống và sáng tác ở Long An, từng là Tổng Biên tập Tạp chí Văn nghệ Long An, Ủy viên Hội đồng thơ Hội Nhà văn Việt Nam khóa IX.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.



Có ai buồn với tôi không



có ai buồn với tôi không

hắt hiu ngàn gió thổi mông lung chiều

rạc rời hương sắc thương yêu

dường như nhung nhớ thoáng rêu phong rồi.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

dường như người chớm quên người

dường như đêm bớt đầy vơi đẫm lòng

có ai buồn với tôi không

tàn tro lạc mất, còn mong mỏi gì!



này ai, buồn với tôi đi

lẻ loi đã đợi ôm ghì rỗng không

hắt hiu ngàn gió mông lung

có ai buồn với tôi trong kiếp này?




Đủ cho lòng trở giấc



bất chợt nụ cười quen

trên phố chiều đông đúc

ai đó vừa gọi tên

đủ cho lòng trở giấc...



gió lay mềm mái tóc

gió ươm đằm ước mơ

ơi gió thời thiếu nữ

đã về đây bao giờ?



đã về đây óng ánh

màu nắng vàng xuân xưa

đã về đây mật ngọt

thuở trăng gầy non tơ.



về bên tôi tất cả

nông nổi và ngây thơ

về bên tôi chia sẻ

về bên tôi cận kề.



về bên nhau vội nhé

kẻo mai kia trễ tràng

e lòng tôi lạnh giá

sau rất nhiều nắng sương...


Trước màu hoa thủy cúc



thế mà em đoạn đành quên

chiều nay nâng dáng hoa mềm se đau

đã từng thương đã lao xao

trắng mong manh ấy từng nao hồn gầy.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

rồi qua... qua mất ngây say

hoa phai phận mỏng, em đầy phận em...

đuối lòng, quên cả tên, quên

này đây thủy cúc đây miền nhớ xưa.



này đây phiến lá loang mưa

em nghiêng xuống bỏ chơ vơ cuối trời

trắng xanh này trắng xanh ơi

dù em lạt lẽo vẫn vời vợi mong...



mà anh-em chẳng bạc lòng

sao xa như thể mình không là gì!

Có thể bạn quan tâm

Du hành với “Pleiku xưa và nay”

Du hành với “Pleiku xưa và nay”

(GLO)- Phố núi Pleiku (tỉnh Gia Lai) hơn nửa thế kỷ trước có gì thú vị? Triển lãm ảnh “Ký ức Pleiku” diễn ra tại Bảo tàng tỉnh từ ngày 24-1 đến 21-2 đưa người xem bước vào chuyến du hành trở về Pleiku xưa, thêm cơ sở so sánh với sự phát triển không ngừng của đô thị trung tâm khu vực Bắc Tây Nguyên.

Cỏ xanh về phía cũ

Cỏ xanh về phía cũ

(GLO)- Bài thơ “Cỏ xanh về phía cũ” của Vân Phi như một bức tranh ký ức trầm lắng về mái ấm gia đình, nơi thời gian dường như lặng lẽ quay trở lại qua những hình ảnh quen thuộc, giản dị thấm đượm tình cảm và ký ức sâu sắc khiến người ta thổn thức.

Người gùi hơ’mon về đâu

Người gùi hơ’mon về đâu

(GLO)- Bài thơ Người gùi hơ’mon về đâu của Vân Phi mở ra không gian đẫm hơi men rượu cần, tiếng hát lẫn trong gió khuya và những ký ức chảy trôi theo thời gian, mơ hồ giữa hiện thực và quá khứ. Tất cả như gợi lên sự tiếc nuối, khắc khoải về một giá trị của truyền thống đang dần phai nhạt.

Nhịp xoang

Nhịp xoang

(GLO)- Bài thơ "Nhịp xoang" của Nguyễn Đình Phê mang đậm hơi thở văn hóa Tây Nguyên, tái hiện không khí lễ hội cồng chiêng rộn ràng, nơi con người hòa cùng thiên nhiên và thần linh. Bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp văn hóa mà còn truyền tải tinh thần đoàn kết, gắn bó bền chặt.

Thơ Sơn Trần: Lời hẹn

Thơ Sơn Trần: Lời hẹn

(GLO)- Bài thơ "Lời hẹn" của Sơn Trần không chỉ mô tả vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn là những hẹn ước, kỳ vọng về sự trở về, đoàn tụ, gắn kết. Hình ảnh trong thơ vừa thực tế, vừa thi vị, mang đến cho người đọc cảm nhận ấm áp về tình yêu quê hương, về sự đổi thay tươi đẹp của đất trời vào xuân.

Thơ Vân Phi: Xuân dậy thì

Thơ Vân Phi: Xuân dậy thì

(GLO)- "Xuân dậy thì" của tác giả Vân Phi mang đến những xúc cảm thanh tân về mùa xuân và tình yêu, đưa chúng ta vào không gian tràn đầy sức sống của một buổi sáng quê hương. Mùa xuân được nhen lên trên từng chồi non lộc biếc, và mùa xuân cũng bắt đầu khi tình yêu có những hồi đáp ngọt ngào...

Nụ cười Tây Nguyên

Nụ cười Tây Nguyên

(GLO)- Đi tìm nụ cười Tây Nguyên chính là tìm đến cái đẹp nguyên sơ. Nó ẩn sâu trong đôi mắt, nó hé nhìn qua đôi tay trong vũ điệu, nó giấu mình sau chiếc gùi đầy ắp lúa, bắp và nó cũng chân tình, e ấp khi nói lời thương. Nụ cười ấy hồn hậu, sâu lắng và tự nhiên như núi rừng, sông suối.

Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Khảo cổ An Khê

Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Khảo cổ An Khê

(GLO)- Bài thơ "Khảo cổ An Khê" như một cách "phượt" về quá khứ, về những dấu tích cổ xưa của Nguyễn Thanh Mừng. Để rồi, ở đó, tác giả lại tự "khảo cổ chính mình", khát khao tìm lại những giá trị thuần khiết, giản dị của con người và văn hóa dân tộc.

Thơ Nguyễn Đức Nam: Đừng buồn nhé, em!

Thơ Nguyễn Đức Nam: Đừng buồn nhé, em!

(GLO)- Bài thơ “Đừng buồn nhé, em!” của Nguyễn Đức Nam phản ánh một thông điệp sâu sắc về thời gian, sự thay đổi và sự chấp nhận trong cuộc sống. Tác giả dùng hình ảnh dòng sông để minh họa cho những chu kỳ trong đời người và những thăng trầm mà mỗi người phải trải qua.

Thơ Lê Vi Thủy: Mùa em

Thơ Lê Vi Thủy: Mùa em

(GLO)- Mùa xuân không chỉ đơn thuần là thời gian mà còn là biểu tượng của sự tái sinh, của tình yêu thương, sự đoàn tụ và những ước nguyện hạnh phúc. Đó cũng chính là thông điệp mà tác giả Lê Vi Thủy gửi gắm đầy nhẹ nhàng, tinh tế trong bài thơ "Mùa em". Mời các bạn cùng đọc.

Thơ Nguyễn Ngọc Hưng: Gọi xuân

Thơ Nguyễn Ngọc Hưng: Gọi xuân

(GLO)- Bài thơ "Gọi xuân" của tác giả Nguyễn Ngọc Hưng mang đậm không khí của mùa đông, song cũng là lời mời gọi, khắc khoải của mùa xuân. Từng câu thơ như một niềm khát khao về sự thay đổi, hồi sinh và tươi mới...

Thơ Lữ Hồng: Suốt mùa tuổi ngọc

Thơ Lữ Hồng: Suốt mùa tuổi ngọc

(GLO)- Mùa xuân vừa đến, cho ta cái cớ để nhìn lại chặng đường dài mình đã đi qua. Thêm một tuổi là thêm nhiều những hạnh ngộ và chia ly, nguyện ước và mong chờ. Nhưng chừng nào còn tha thiết với đời là ta còn “tuổi ngọc”. Bài thơ của tác giả Lữ Hồng dưới đây như thay lời muốn nói...

Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh: Quê ngoại

Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh: Quê ngoại

(GLO)- Bài thơ "Quê ngoại" của Nguyễn Ngọc Hạnh không chỉ là lời tỏ bày tình cảm quê hương mà còn là một thông điệp sâu sắc về sự gắn bó với cội nguồn. Quê hương dù có xa hay gần, luôn là một phần không thể thiếu trong cuộc đời mỗi người, là điểm tựa để chúng ta tìm về trong những lúc lạc lõng nhất.

Thơ Lê Từ Hiển: Hoa vô thường

Thơ Lê Từ Hiển: Hoa vô thường

(GLO)- "Hoa vô thường" của Lê Từ Hiển mang đậm dấu ấn của sự chiêm nghiệm về cuộc đời, sự vô thường của thời gian qua những biến chuyển của thiên nhiên. Mỗi câu thơ như một khoảnh khắc dịu dàng, mà ở đó, tác giả lặng lẽ nhìn nhận và đón nhận mọi biến động của đời sống...

Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh: Giếng xưa

Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh: Giếng xưa

(GLO)- Với "Giếng xưa", tác giả Nguyễn Ngọc Hạnh đã khắc họa bức tranh đầy khắc khoải, suy tư về cuộc đời. Khi thời gian lặng lẽ trôi qua, mỗi hình ảnh đều như một lời tâm sự rất riêng tư nhưng cũng thật gần gũi và đầy cảm xúc.

Cuộc thi viết “Pleiku - Khát vọng vươn lên” năm 2025 nhận tác phẩm từ ngày 20-1

Cuộc thi viết “Pleiku - Khát vọng vươn lên” năm 2025 nhận tác phẩm từ ngày 20-1

(GLO)- Nhằm tiếp tục phát huy hiệu quả công tác tuyên truyền, quảng bá hình ảnh, con người phố núi Pleiku, UBND thành phố phối hợp với Báo Gia Lai tổ chức Cuộc thi viết về chủ đề “Pleiku-Khát vọng vươn lên” năm 2025 trên các ấn phẩm của Báo Gia Lai. Ban tổ chức bắt đầu nhận bài từ ngày 20-1.