Gương mặt thơ: Đinh Thị Thu Vân

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Thập niên 80 của thế kỷ trước, chúng tôi đã rất say mê chuyền tay nhau đọc thơ của mấy nhà thơ nữ phía Nam như: Lê Thị Kim, Song Hảo, Đinh Thị Thu Vân... Chị Vân khi ấy rất nổi tiếng với 2 bài thơ “Nếu không có ngày ba mươi tháng tư” và “Con tem quân đội”.

Năm 1981, chị được tặng thưởng thơ của Tạp chí Văn nghệ Quân đội với chùm 3 bài thơ: “Áo người yêu”, “Con tem quân đội”, “Bài thơ lục bát của anh”. Cùng năm, bài thơ “Nếu không có ngày ba mươi tháng tư” được giải C cuộc thi thơ của Báo Văn nghệ. Sau đấy chị được tặng thưởng Văn học 5 năm của Bộ Quốc phòng với tập thơ “Thay cho lời hát ru anh”.

Rồi sau này, khi quen biết chị, tôi thấy chị với thơ chả khác nhau bao nhiêu. Một người lặng lẽ, nhưng sâu sắc, nói chuyện với chị rất thích. Chị vẫn có cái ngơ ngác của nhà thơ trước cuộc đời nhưng lại rất chín chắn trong cảm xúc. Lặng lẽ chăm sóc bạn bè như một lẽ đương nhiên, một nhu cầu tự thân. Và, thơ chị nó cũng cứ thăm thẳm lặng lẽ, thăm thẳm chịu đựng và thăm thẳm xa xót như thế.

Từ những ngày đầu, với tình yêu, chị cũng đã ngập ngừng gìn giữ: “Hiểu giùm em phút bâng khuâng/Giấu trong câu nói nửa chừng lặng im/Nói thương người lính trong tem/Chính là thương lắm người bên cạnh mình!” (Con tem quân đội) thì sau này chị giấu biệt nó thành: “tay vẫn mượt, tóc vẫn mềm, sau tê tái/ngày tháng buồn thăm thẳm ấy, em quên/này quá khứ này tương lai, vì nhau, xin khép lại/còn mỗi chiều này em dỗ xót xa phai”.

Đọc thơ chị cứ cho ta cái cảm giác mênh mang của những chiều đồng bằng, những bông súng nở, nước dập dềnh với hoàng hôn và sự cô đơn dịu dàng, cô đơn để mà mạnh mẽ, cô đơn để mà cảm nhận, cô đơn để mà “nhớ vỡ trái tim rồi/cả người em chứa toàn nước mắt!”. Những nỗi nhớ biêng biếc, những nỗi nhớ dịu dàng và nỗi nhớ làm nên dấu ấn thi nhân...

Chị hiện sống và sáng tác ở Long An, từng là Tổng Biên tập Tạp chí Văn nghệ Long An, Ủy viên Hội đồng thơ Hội Nhà văn Việt Nam khóa IX.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.



Có ai buồn với tôi không



có ai buồn với tôi không

hắt hiu ngàn gió thổi mông lung chiều

rạc rời hương sắc thương yêu

dường như nhung nhớ thoáng rêu phong rồi.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

dường như người chớm quên người

dường như đêm bớt đầy vơi đẫm lòng

có ai buồn với tôi không

tàn tro lạc mất, còn mong mỏi gì!



này ai, buồn với tôi đi

lẻ loi đã đợi ôm ghì rỗng không

hắt hiu ngàn gió mông lung

có ai buồn với tôi trong kiếp này?




Đủ cho lòng trở giấc



bất chợt nụ cười quen

trên phố chiều đông đúc

ai đó vừa gọi tên

đủ cho lòng trở giấc...



gió lay mềm mái tóc

gió ươm đằm ước mơ

ơi gió thời thiếu nữ

đã về đây bao giờ?



đã về đây óng ánh

màu nắng vàng xuân xưa

đã về đây mật ngọt

thuở trăng gầy non tơ.



về bên tôi tất cả

nông nổi và ngây thơ

về bên tôi chia sẻ

về bên tôi cận kề.



về bên nhau vội nhé

kẻo mai kia trễ tràng

e lòng tôi lạnh giá

sau rất nhiều nắng sương...


Trước màu hoa thủy cúc



thế mà em đoạn đành quên

chiều nay nâng dáng hoa mềm se đau

đã từng thương đã lao xao

trắng mong manh ấy từng nao hồn gầy.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

rồi qua... qua mất ngây say

hoa phai phận mỏng, em đầy phận em...

đuối lòng, quên cả tên, quên

này đây thủy cúc đây miền nhớ xưa.



này đây phiến lá loang mưa

em nghiêng xuống bỏ chơ vơ cuối trời

trắng xanh này trắng xanh ơi

dù em lạt lẽo vẫn vời vợi mong...



mà anh-em chẳng bạc lòng

sao xa như thể mình không là gì!

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null