Gương mặt thơ: Song Hảo

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Chỉ với 2 bài thơ được phổ nhạc và được hát khắp trong Nam ngoài Bắc là chị đã đủ nổi tiếng rồi.

guong-mat-tho-song-hao-4967.jpg

Đó là bài “Mùa xuân bên cửa sổ” do nhạc sĩ Xuân Hồng phổ và bài “Tâm hồn” do nhạc sĩ Huy Tiến phổ. Phải đến gần 20 năm sau khi bài “Tâm hồn” được phổ nhạc, với sự góp phần “liên lạc” của tôi, chị và nhạc sĩ mới gặp nhau.

Có lẽ ít người biết chuyện năm 16 tuổi, đang là nữ sinh, chị đã vào chiến khu tham gia kháng chiến và sáng tác từ thời bưng biền gian khổ ấy. Từ “năm 1968, ngoài làm thơ, chị còn viết văn xuôi, với truyện ngắn đầu tay “Thằng Mễnh” đăng ở báo Dân Chủ Mới. Còn bút danh Song Hảo được dùng lần đầu với truyện ngắn Câu chuyện tháng tám viết trong chiến khu, đăng trên báo Đất Thép năm 1972”-Cổng thông tin điện tử Vĩnh Long viết về chị.

Chị tên thật là Lê Thị Tố Lan, sinh năm 1951 ở một cù lao toàn cây trái của tỉnh Vĩnh Long. Tôi đã vào nhà chị, một ngôi nhà bốn phía là gió với cái hiên rất rộng, đủ chỗ cho cả xóm ngồi... nhậu. Sau 1975, chị về thành phố và làm việc ở Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh, từng là Tổng Biên tập Tạp chí Văn nghệ Vĩnh Long, Phó Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật, là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam đầu tiên của tỉnh này.

Trở lại với 2 bài thơ nổi tiếng được phổ nhạc, tại sao nó lại... nổi tiếng. Chính là bởi cái thi ảnh, cái ý tưởng táo bạo của thơ chị. Hồi ấy, yêu nhau còn rụt rè lắm. Chả thế mà bài “Mùa xuân bên cửa sổ” rành rành “Cao cao bên cửa sổ có hai người hôn nhau” mà rất nhiều nơi, nhiều lần khi biểu diễn hoặc phát đều bị sửa thành “có hai người bên nhau”. Cũng như thế là bài “Tâm hồn”, tên gốc là “Bao giờ” cũng rất táo bạo khi mà chị bày tỏ rất thật: “Bao giờ anh đau khổ/hãy tìm đến với em”.

Hồi ấy, hầu như chưa ai dám viết như thế. Huống gì chị là nữ và như đã nói, một người đàn bà bình dị, dịu dàng và hết sức lặng lẽ. Chị cho biết khi bài thơ “Mùa xuân bên cửa sổ” ra đời, chị cũng bị góp ý nhẹ. “Cao cao bên cửa sổ/có hai người hôn nhau/hai người rất trẻ/hãy im nghe/rì rầm đường phố/bên cửa sổ/có hai người/hôn nhau”. Đoạn sau, để an toàn chị cho nhân vật người lính và cô công nhân hôn nhau dưới hoa, dù chị kể, chị chính là nhân vật trữ tình ấy.

Những năm 1984-1985, Nhà hát Ca múa nhạc Trung ương vào biểu diễn ở nhà hát ngoài trời Pleiku (giờ là Quảng trường Đại Đoàn Kết), ca sĩ Ái Vân hát bài “Tâm hồn” đã “bị” vỗ tay mời hát đi hát lại tới mấy lần. “Mặt đất còn chông gai/Cuộc đời còn bão tố/Bao giờ anh đau khổ/Hãy tìm đến với em”… đã làm xốn xang bao trái tim. Thật lạ, ở đâu có mẫu người vị tha đến thế! Những câu thơ đầy bao bọc chở che kia, đầy âm vang chờ đợi, với những ngọt ngào nhẫn nhịn đầy cao thượng kia đã làm rung lắc trái tim bao người.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.


Người đàn bà đi qua mùa đông


Mùa xuân pha trộn sắc màu không thể rực rỡ hơn

Lấp đầy khoảng trống tâm hồn người đàn bà

đã qua mùa đông nghiệt ngã.

1-nguoi-dan-ba-di-qua-mua-dong-3909.jpg
Minh họa: H.T

Tiếng chim gáy trước sân nhà rất mượt

Tiếng gà gọi ban mai tươi hồng

Bàn tay điểm xuyết thời gian

Trau chuốt gương mặt mình

Lãng quên héo hắt

Người đàn bà đĩnh đạc thong dong

Trái tim ươm mầm hạnh phúc

Đan tay mùa xuân

Khai hội.


Phía sau cánh đồng


Tôi đi trên cánh đồng người đàn bà hoài thai

Bầu vú căng tràn giọt sữa

Tôi uống lấy nguồn đam mê vô tận

Tan trong mỗi tế bào tôi.


Ơi cánh đồng người đàn bà nhân hậu

Phía sau kia

Là giọt mồ hôi đỏ của ba tôi

Ngấm vào rơm rạ

Từng dòng run rẩy khôn nguôi.


Mặt trời đốt lưng ông thành màu nâu đen

Thứ màu không có trong hội họa

Cánh đồng vẫn hân hoan màu mỡ

Reo lên tấu khúc mùa đầy.


Nhiều khi

Ông nằm ngủ dưới vòm trời cỏ cây phóng đãng

Mơ lang thang miền hoa trái không mùa

Tiếng cá quẫy còn lẫn trong giọng mớ

Đôi mắt khép hờ đau đáu nỗi niềm riêng

Đã có lần

Tôi cúi xuống hôn bàn chân ba tôi lúc ông ngủ quên

Mà nghe tim mình rung nỗi đau không dứt

Đôi bàn chân như vẫn còn thao thức

Đang gieo mầm trên mảnh đất tổ tiên

Thời gian khắc lên đôi bàn chân ông

Những vết đời tứa tấy


Có cơn bão tràn về ướt sũng niềm đau

Có nhánh lúa thơm cong về phía no đầy

Đôi bàn chân gan lỳ bước qua số phận

Đánh thức tiềm lực đất đai

Vẽ lên thế hệ sau những gam màu rực rỡ.


Ơi cánh đồng!

Đâu những miền tuổi thơ tôi qua

Khi nhớ khi quên lãng đãng

Phía sau cánh đồng người đàn bà viên mãn

Là màu nâu đen bóng ngời trên lưng ba

Vẫn còn nguyên vẹn

Rụng trong ký ức tôi những hạt nhớ

Lên mầm.


Khúc hát dòng sông


Một buổi sáng

Tôi nhận ra gương mặt sông nụ cười

Như có từ ngàn năm trước

Thanh khiết

Trong vắt

Quyến rũ như tiếng dương cầm.

1-khuc-hat-dong-song-5387.jpg
Minh họa: T.N

Tôi ào xuống dòng sông

Làm trôi đi những nỗi buồn thế kỷ

Tôi kỳ cọ da thịt tôi

Tôi kỳ cọ tâm hồn tôi thật sạch

Cho loài ký sinh ù lì không còn chỗ ẩn nấp.


Tôi hoan ca cùng dòng sông

Khúc hát chảy ra biển lớn

Cuốn phăng hết muộn phiền.


Theo dòng sông

Lòng tôi chảy đến vô biên

Qua mỗi khúc quanh, gặp bao bến bờ lau sậy

Dàn hợp xướng bên tai tôi réo gọi:

“Này người đàn bà

Thôi hoang tưởng

Hãy vịn vào mình mà đứng lên!”.

Có thể bạn quan tâm

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

(GLO)- Không cất lên thành lời nhưng mỗi lá thư, tấm huân chương hay chiếc áo bạc màu đều lưu giữ một phần ký ức chiến tranh. Được trân trọng gìn giữ, những kỷ vật ấy vẫn lặng lẽ kể tiếp câu chuyện về một thời máu lửa, nhắc nhớ các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

(GLO)- Nhận giấy khen của Cục trưởng Cục Văn hóa cơ sở, Gia đình và Thư viện (Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch) vì có thành tích xuất sắc tại hội diễn Ðàn, hát dân ca 3 miền toàn quốc năm 2026, nhạc sĩ Trần Kim Vân không xem đó là thành quả của riêng mình.

Ươm mầm văn học trẻ

Ươm mầm văn học trẻ

(GLO)- “Tình yêu văn học không bắt đầu từ những điều lớn lao mà từ thói quen đọc sách, sự quan sát cuộc sống và những trang viết đầu tiên của mỗi người”, Nghệ sĩ Ưu tú Đặng Công Hưng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Gia Lai chia sẻ tại lớp bồi dưỡng sáng tác văn học trẻ năm 2026.

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

(GLO)- Với sự khuyến khích của Ban Tổ chức cuộc thi Đại sứ văn hóa đọc cấp tỉnh năm 2026 về ứng dụng công nghệ, nền tảng số, mạng xã hội nhằm đổi mới phương thức đọc và lan tỏa tri thức, các thí sinh dự giải năm nay đã cho thấy thế mạnh của mình trong lĩnh vực khá mới mẻ này.

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

(GLO)- Trong đời sống văn học, tiểu thuyết luôn được xem là thử thách lớn của người cầm bút. Không chỉ đòi hỏi vốn sống, sức bền sáng tạo và khả năng kiến tạo một thế giới nghệ thuật rộng lớn, thể loại này còn là thước đo độ chín của một nhà văn.

Tác phẩm điêu khắc ánh sáng tạc chân dung cố Tổng bí thư

Gửi lòng kính trọng đến cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng qua tác phẩm điêu khắc ánh sáng

(GLO)- Từ một khúc gỗ thông khô khan, anh Nguyễn Văn Dũng (làng Bruk Ngol, phường Thống Nhất) đã dành gần 2 năm miệt mài nghiên cứu để tạo nên tác phẩm điêu khắc ánh sáng chân dung cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, gửi gắm sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc của mình.

Các nghệ nhân trình diễn cồng chiêng tại chương trình. Ảnh: Vũ Chi

Âm vang đại ngàn Chư Mố

(GLO)- Tối 26-6, trong khuôn khổ Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời”, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) tổ chức chương trình văn nghệ “Âm vang đại ngàn Chư Mố” thu hút đông đảo người dân và du khách đến tham gia, trải nghiệm.

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

(GLO)- Từ ngày 4 đến 10-7, tại Gallery 3B (phường Cầu Kiệu, TP. Hồ Chí Minh) sẽ diễn ra cuộc hội ngộ đầy cảm xúc của 7 họa sĩ đến từ nhiều vùng miền khác nhau trong và ngoài nước với triển lãm “Khoảng trời riêng”, trong đó có 4 nữ họa sĩ của Gia Lai.

null