Gương mặt thơ: Phan Thị Thanh Nhàn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Khi tôi còn học phổ thông, nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn đã nổi tiếng với tập “Xóm đê ngày ấy” mà học sinh từng phải học và phân tích.

Rồi sau đó, khi bài thơ “Hương thầm” được nhạc sĩ Vũ Hoàng phổ nhạc thì tên tuổi chị gắn với... hoa bưởi. Khắp các sân khấu ca nhạc một thời tràn ngập hoa bưởi. Và bạn đọc yêu thơ chị cũng rất hay tìm cách tặng chị hoa này.

Nhưng chị còn những bài thơ tình hay đến thổn thức, đến quặn thắt mà lại cũng... nhẹ như không: “Nếu anh đi với người yêu/Chỉ mong anh nhớ một điều nhỏ thôi/Con đường ta đã dạo chơi/Xin đừng đi với một người khác em”.

Có xa xót, có tự tin, có điềm tĩnh, có dằn vặt, có níu kéo... và tóm lại, cuối cùng là, chỗ nào xung quanh em cũng là... đường. Cái lá, giọt sương, ánh mặt trời, giấc ngủ, cơn mơ vân vân, tức là, anh không được yêu ai, ngoài em.

Tôi với chị từng đọc thơ ở liên hoan thơ quốc tế tại Ấn Độ và hiểu thêm chất thi sĩ trong con người chị. Lạc quan, hết sức vui vẻ với đàn em, đàn cháu nhưng cũng hết sức chỉn chu. Sinh năm 1943 nhưng không ai nghĩ chị đã... từng ấy tuổi. Vẫn đi bơi, khiêu vũ, đạp xe và gặp gỡ bạn bè đồng nghiệp, không chỉ ở Hà Nội mà rất nhiều nơi trên thế giới. Người vẫn còn “Cầm tay Hà Nội” được thì chưa thể quá 60, xấp xỉ tôi thôi nên tôi cũng luôn luôn coi chị là bạn, là bằng vai phải lứa. Nhưng mà bằng thế nào được. Năng lượng sống của tôi có lẽ chỉ bằng phần nhỏ của chị, nhất là khi đọc những câu như thế này: “Ta cầm tay Hà Nội/Mối tình đầu vẹn nguyên”. Vẫn nồng nàn lắm!

Giờ, mỗi lần ra Hà Nội mà có điều kiện, chị đều rủ tôi... uống bia. Chị cũng từng vào Pleiku và có thơ về Tây Nguyên. Năm 2021, chị xuất bản tập thơ tình “Nhẫn cỏ”. Còn hiện nay thì, hàng ngày, tôi vẫn thấy chị “sáng đèn” trên Facebook. Chị chính là một thi sĩ thứ thiệt, một thi sĩ không tuổi, thi sĩ phi thời gian.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.





TRỜI VÀ ĐẤT



Chiều nay chắc giận em ghê lắm

Anh bực mình triết lý lung tung

Hai đứa ta như trời với đất

Tính tình sao xung khắc vô cùng!



Vâng trời-đất chẳng hề thân thiết

Vì tính tình có giống nhau đâu

Trời ồn ào buồn vui lộ liễu

Đất trầm tư suy nghĩ trước sau.



Nhưng trời dẫu xa cao lồng lộng

Tính vẫn thường bồng bột đổi thay

Khi giận dữ núi nghiêng đất lở

Bão tan rồi, trời xanh thơ ngây.



Đất khiêm nhường màu nâu lao động

Mà thẳm sâu lặng lẽ sinh sôi

Trên mặt đất chính là cuộc sống

Có cần chi biện bạch nhiều lời.



Anh ơi

Nếu được ví cao xa như thế

Em cũng không là trời đất gì đâu

Nhưng anh có biết không: trời-đất

Sẽ chả là gì nếu thiếu nhau.





CON ĐƯỜNG



Nếu anh đi với người yêu

Chỉ mong anh nhớ một điều nhỏ thôi

Con đường ta đã dạo chơi

Xin đừng đi với một người khác em.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Hàng cây nay đã lớn lên

Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau

Hai ta không biết vì đâu

Hai con đường rẽ xa nhau xa hoài.



Nếu cùng người mới dạo chơi

Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu.





FACEBOOK VÀ NHẪN CỎ



Chàng kém mình nhiều tuổi

Chưa một lần gặp nhau

Bỗng nhắn tin thương mến:

“Ngón tay số thế nào?”.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang



Nước mắt mình bỗng chảy

Suốt một đời yêu đương

Chưa ai từng tặng nhẫn

Dẫu khổ nghèo, giàu sang.



Giờ dù là nhẫn cỏ

Kết bài thơ không lời

Cũng sưởi mình ấm áp

Ngón tay gầy đơn côi.



Dẫu rằng không gặp mặt

Vẫn ấm lòng-chàng ơi!

Có thể bạn quan tâm

Thơ Lê Thành Văn: Nghe con đọc thơ về Tổ quốc

Thơ Lê Thành Văn: Nghe con đọc thơ về Tổ quốc

(GLO)- Trong bài thơ "Nghe con đọc thơ về Tổ quốc", tác giả Lê Thành Văn để mạch cảm xúc tuôn chảy tự nhiên: từ sự rưng rưng khi nhớ về chiến tranh đến niềm tin lặng lẽ gửi gắm vào thế hệ mai sau. Bài thơ như một nhịp cầu nối liền quá khứ đau thương và hiện tại bình yên.

Thơ Lê Vi Thủy: Biên cương mùa gió

Thơ Lê Vi Thủy: Biên cương mùa gió

(GLO)- Giữa những cơn gió xào xạc của núi rừng Tây Nguyên bỏng rát, bài thơ “Biên cương mùa gió” của Lê Vi Thủy như thổi vào lòng người nỗi xúc động lặng thầm. Từ ánh mắt trẻ thơ đến no ấm buôn làng và những giọt mồ hôi người lính, tất cả hòa quyện trong khát vọng yên bình nơi địa đầu Tổ quốc.

Tổ quốc trong tim

Thơ Lenguyen: Tổ quốc trong tim

(GLO)- Bài thơ “Tổ quốc trong tim” của tác giả Lenguyen là lời tri ân sâu sắc với cha ông đã hy sinh vì độc lập dân tộc. Từ Cửu Long đến Trường Sơn, từ Điện Biên đến Sài Gòn, một Việt Nam bất khuất vươn lên giữa máu và hoa, rạng ngời sắc cờ Tổ quốc.

Thơ Đào An Duyên: Lòng quê

Thơ Đào An Duyên: Lòng quê

(GLO)- Trong nhịp sống hiện đại hối hả, bài thơ "Lòng quê" của tác giả Đào An Duyên là tiếng vọng thầm lặng mà day dứt. Người xa quê, dù ở đâu chăng nữa vẫn mang trong tim nỗi nhớ cội nguồn. Qua hình ảnh nước xuôi nước ngược, bài thơ gợi về sự gắn bó thiêng liêng giữa con người và quê hương.

Người nặng lòng với dân ca Tày

Người nặng lòng với dân ca Tày

(GLO)-Hơn 30 năm kể từ ngày rời quê hương Cao Bằng vào Gia Lai lập nghiệp, ông Mã Văn Chức (SN 1961, tổ 3, thị trấn Phú Thiện) vẫn nặng lòng với văn hóa dân tộc Tày. Hơn 100 bài hát đã được ông sáng tác theo làn điệu dân ca Tày với mong muốn “giữ lửa” cho âm nhạc dân gian.

Thơ Lữ Hồng: Những gương mặt hoa cài

Thơ Lữ Hồng: Những gương mặt hoa cài

(GLO)- Bằng hình ảnh thiên nhiên giàu biểu cảm, bài thơ "Những gương mặt hoa cài" của Lữ Hồng gợi nên vẻ đẹp bình yên ẩn sâu trong nhịp sống phố thị. Lời thơ không chỉ là hoài niệm, mà còn là nơi gửi gắm tình yêu, ký ức và những giấc mơ không lời giữa tháng năm xoay vần.

Thơ Sơn Trần: Phía Trường Sơn

Thơ Sơn Trần: Phía Trường Sơn

(GLO)- Bài thơ "Phía Trường Sơn" của Sơn Trần là khúc trầm sâu lắng về nỗi nhớ và sự hy sinh lặng thầm phía hậu phương. Tháng Tư về trên biên cương đầy cỏ xanh và chiều sương phủ trắng, nỗi nhớ hòa quyện cùng đất trời, tạo nên một bản tình ca sâu lắng dành cho cha-người lính năm xưa.

Khẳng định sức sống bất tận của văn học nghệ thuật trong đời sống tinh thần Nhân dân

Khẳng định sức sống bất tận của văn học nghệ thuật trong đời sống tinh thần Nhân dân

(GLO)- Đó là phát biểu của Phó Bí thư Thường trực Tỉnh ủy, Trưởng đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Châu Ngọc Tuấn tại hội nghị tổng kết 50 năm nền văn học nghệ thuật tỉnh Gia Lai sau ngày thống nhất đất nước (30/4/1975-30/4/2025) diễn ra vào sáng 23-4 tại Hội trường 2-9 (TP. Pleiku).

Nơi “Ngọn lửa cao nguyên” rực sáng

Nơi “Ngọn lửa cao nguyên” rực sáng

(GLO)- Trong kho tàng âm nhạc Việt Nam có nhiều ca khúc không chỉ đơn thuần là tác phẩm nghệ thuật mà còn là biểu tượng của một vùng quê. Nơi ấy, tình yêu và nỗi nhớ không thể phai mờ. “Ngọn lửa cao nguyên” của nhạc sĩ Trần Tiến chính là một trong những ca khúc như thế.

“Lặng lẽ trưởng thành” cùng sách

“Lặng lẽ trưởng thành” cùng sách

(GLO)- “Dáng vẻ của một người yên lặng đọc sách khá giống với những gì tôi cảm thấy khi nghĩ về một người đang trưởng thành trong lặng lẽ”-đó là cảm nhận của chị Trần Thị Kim Phùng Thủy-Trưởng ban Điều hành dự án “Văn hóa đọc Gia Lai” về giá trị sâu bền mà sách mang lại.

Thơ Lenguyen: Mùa qua phố

Thơ Lenguyen: Mùa qua phố

(GLO)- Bài thơ "Mùa qua phố" của tác giả Lenguyen là một bức tranh dịu dàng, gợi cảm xúc, đưa người đọc bước vào không gian phố núi Pleiku trong thời khắc chuyển mùa. Với giọng điệu lãng mạn và sâu lắng, bài thơ khơi gợi vẻ đẹp bình dị nhưng đầy chất thơ của phố núi...

Con đường tất yếu

Con đường tất yếu

Vài năm trở lại đây, các sản phẩm văn hóa - nghệ thuật Việt đã được khai thác với tinh thần mới: vừa trân trọng truyền thống, vừa dấn thân khai phá cái mới.