Gương mặt thơ: Phan Thị Thanh Nhàn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Khi tôi còn học phổ thông, nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn đã nổi tiếng với tập “Xóm đê ngày ấy” mà học sinh từng phải học và phân tích.

Rồi sau đó, khi bài thơ “Hương thầm” được nhạc sĩ Vũ Hoàng phổ nhạc thì tên tuổi chị gắn với... hoa bưởi. Khắp các sân khấu ca nhạc một thời tràn ngập hoa bưởi. Và bạn đọc yêu thơ chị cũng rất hay tìm cách tặng chị hoa này.

Nhưng chị còn những bài thơ tình hay đến thổn thức, đến quặn thắt mà lại cũng... nhẹ như không: “Nếu anh đi với người yêu/Chỉ mong anh nhớ một điều nhỏ thôi/Con đường ta đã dạo chơi/Xin đừng đi với một người khác em”.

Có xa xót, có tự tin, có điềm tĩnh, có dằn vặt, có níu kéo... và tóm lại, cuối cùng là, chỗ nào xung quanh em cũng là... đường. Cái lá, giọt sương, ánh mặt trời, giấc ngủ, cơn mơ vân vân, tức là, anh không được yêu ai, ngoài em.

Tôi với chị từng đọc thơ ở liên hoan thơ quốc tế tại Ấn Độ và hiểu thêm chất thi sĩ trong con người chị. Lạc quan, hết sức vui vẻ với đàn em, đàn cháu nhưng cũng hết sức chỉn chu. Sinh năm 1943 nhưng không ai nghĩ chị đã... từng ấy tuổi. Vẫn đi bơi, khiêu vũ, đạp xe và gặp gỡ bạn bè đồng nghiệp, không chỉ ở Hà Nội mà rất nhiều nơi trên thế giới. Người vẫn còn “Cầm tay Hà Nội” được thì chưa thể quá 60, xấp xỉ tôi thôi nên tôi cũng luôn luôn coi chị là bạn, là bằng vai phải lứa. Nhưng mà bằng thế nào được. Năng lượng sống của tôi có lẽ chỉ bằng phần nhỏ của chị, nhất là khi đọc những câu như thế này: “Ta cầm tay Hà Nội/Mối tình đầu vẹn nguyên”. Vẫn nồng nàn lắm!

Giờ, mỗi lần ra Hà Nội mà có điều kiện, chị đều rủ tôi... uống bia. Chị cũng từng vào Pleiku và có thơ về Tây Nguyên. Năm 2021, chị xuất bản tập thơ tình “Nhẫn cỏ”. Còn hiện nay thì, hàng ngày, tôi vẫn thấy chị “sáng đèn” trên Facebook. Chị chính là một thi sĩ thứ thiệt, một thi sĩ không tuổi, thi sĩ phi thời gian.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.





TRỜI VÀ ĐẤT



Chiều nay chắc giận em ghê lắm

Anh bực mình triết lý lung tung

Hai đứa ta như trời với đất

Tính tình sao xung khắc vô cùng!



Vâng trời-đất chẳng hề thân thiết

Vì tính tình có giống nhau đâu

Trời ồn ào buồn vui lộ liễu

Đất trầm tư suy nghĩ trước sau.



Nhưng trời dẫu xa cao lồng lộng

Tính vẫn thường bồng bột đổi thay

Khi giận dữ núi nghiêng đất lở

Bão tan rồi, trời xanh thơ ngây.



Đất khiêm nhường màu nâu lao động

Mà thẳm sâu lặng lẽ sinh sôi

Trên mặt đất chính là cuộc sống

Có cần chi biện bạch nhiều lời.



Anh ơi

Nếu được ví cao xa như thế

Em cũng không là trời đất gì đâu

Nhưng anh có biết không: trời-đất

Sẽ chả là gì nếu thiếu nhau.





CON ĐƯỜNG



Nếu anh đi với người yêu

Chỉ mong anh nhớ một điều nhỏ thôi

Con đường ta đã dạo chơi

Xin đừng đi với một người khác em.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Hàng cây nay đã lớn lên

Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau

Hai ta không biết vì đâu

Hai con đường rẽ xa nhau xa hoài.



Nếu cùng người mới dạo chơi

Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu.





FACEBOOK VÀ NHẪN CỎ



Chàng kém mình nhiều tuổi

Chưa một lần gặp nhau

Bỗng nhắn tin thương mến:

“Ngón tay số thế nào?”.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang



Nước mắt mình bỗng chảy

Suốt một đời yêu đương

Chưa ai từng tặng nhẫn

Dẫu khổ nghèo, giàu sang.



Giờ dù là nhẫn cỏ

Kết bài thơ không lời

Cũng sưởi mình ấm áp

Ngón tay gầy đơn côi.



Dẫu rằng không gặp mặt

Vẫn ấm lòng-chàng ơi!

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null