Con đường đến trường của 2 thạc sĩ U70

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
 
Chuyện đi học cao học vốn xưa nay không hề dễ với người trẻ, thế nhưng bà Nguyễn Hoàng Mai (64 tuổi) và bà Bùi Thị Thanh Hương (69 tuổi) suốt nhiều năm nay vẫn miệt mài với việc học mặc dù sự học bị gián đoạn nhiều lần. Với họ, học không phải là lấy bằng cấp để phục vụ công việc, mà trên hết học là để thỏa ước nguyện của bản thân và thực hiện tâm niệm 'đời người hữu hạn, học vấn vô hạn'.
Tấm bằng thạc sĩ sau nỗ lực suốt 30 năm
Bà Nguyễn Hoàng Mai (SN 1954) vừa tốt nghiệp thạc sĩ tại trường Đại học Khoa học xã hội & Nhân văn ĐHQG.TPHCM ngành Văn học Việt Nam. Đối với bà, thành quả đáng tự hào không chỉ là tấm bằng thạc sĩ có được sau 4 năm cao học, mà còn là những kiến thức đạt được sau hành trình nỗ lưc không ngừng nghỉ suốt gần 30 năm khát khao học vấn.
Bà Hoàng Mai trong lúc bảo vệ luận văn Thạc sĩ Ảnh: NVCC
Bà Hoàng Mai trong lúc bảo vệ luận văn Thạc sĩ Ảnh: NVCC
Sau khi học xong tú tài, bà phải hoãn việc học một thời gian dài. Đến năm 1985, bà mới nối lại con đường học vấn và tốt nghiệp trường Đại học Tổng Hợp (nay là Đại học Khoa học xã hội & Nhân văn ĐHQG.TPHCM) năm 1990. Rồi phải đến 24 năm sau đó, bà mới tiếp tục theo học lên Thạc sĩ và vừa hoàn thành chặng đường đầy gian nan này.
Con đường học vấn của bà Mai bị ngắt quãng nhiều lần cũng chính vì điều kiện kinh tế. 5 tuổi, người ba mất, mẹ bà phải một mình nuôi mấy người con. Là con lớn trong nhà, bà quyết định giúp mẹ gánh vác phần nào kinh tế của gia đình. Nhiều lần muốn chấp nối lại việc học, nhưng những khó khăn cứ không ngừng ập đến. Mẹ bà bệnh nặng một thời gian dài khiến bà phải gác suy nghĩ đó sang một bên và chăm sóc mẹ. Sau nhiều năm bươn chải, điều kiện kinh tế đã khá hơn, bà Mai kiên quyết không để lỡ chuyện học nữa. Điều khiến bà kiên quyết đến vậy, không gì khác chính là những lời mẹ dạy từ lúc ấu thơ: Đời người hữu hạn, học vấn vô hạn.
Tuy nhiên, điều kiện kinh tế không phải là trở ngại duy nhất của thạc sĩ U70 này. Bà chia sẻ: “Lớn tuổi, chuyện học rất khó do trí nhớ suy giảm. Việc ghi nhớ kiến thức rất chậm, đã vậy, ghi nhớ rồi vẫn thường hay quên mất. Thêm vào đó tôi còn mất đi phần lớn kiến thức nền, vì phải học lại sau gần 30 năm. Tuy nhiên, vẫn có những lợi thế nhất định, như việc có nhiều kinh nghiệm sống hơn các bạn trẻ. Kinh nghiệm sống giúp cho những bài viết của tôi có điểm đặc biệt hơn.”
Phương pháp học của bà là nghe, ghi chép kết hợp với vận dụng. Bà thường ghi âm lại những bài giảng trên lớp, về nhà nghe lại và ghi chép những điểm cần thiết rồi vận dụng những gì mình ghi chép để làm bài tập, tiểu luận trên lớp. Đôi khi, bà còn ham thích, say mê nghe đi nghe lại những bài giảng đã ghi âm được. Điều này đã khắc phục được phần nào việc trí nhớ kém của bà.
Ngày 12 tháng 8 vừa qua, bà chính thức bảo vệ thành công luận văn thạc sĩ đề tài “Tìm hiểu tiểu thuyết của bà Tùng Long”. Luận văn của bà Mai được nhận xét là độc đáo, có sự nghiên cứu sâu, kỹ lưỡng và đã nhận điểm 8 (điểm khá cao vì điểm tối đa có thể đạt được là 9 do không có bài báo khoa học).
Thạc sĩ U70 quan niệm rằng, học là để có thể dùng tri thức giúp ích cho đời. Chính vì vậy mà bà chọn cách truyền đạt kiến thức của mình qua việc dạy học và những hoạt động xã hội. Hiện tại, bà vẫn đều đặn đi dạy và tham gia các hoạt động tình nguyện trên khắp đất nước. Bên cạnh đó, bà còn dự định học lên Tiến sĩ nếu có thời gian và điều kiện sức khỏe tốt. “Nếu không thể học Tiến sĩ thì tôi cũng sẽ tiếp tục học, học ngoại ngữ để có thể nghiên cứu những tài liệu nước ngoài. Tôi sẽ học hoài, học mãi như vậy!”, bà Mai khẳng định.
U70 gần 8 năm miệt mài làm luận án tiến sĩ
Cũng giống như câu chuyện của bà Mai, con đường học vấn của bà Bùi Thị Thanh Hương cũng khiến nhiều người khâm phục. Sau khi đậu tú tài đôi năm 1967, bà Hương bắt đầu theo học ban cử nhân luật tại Luật Khoa ĐH Đường Sài Gòn, học ban cử nhân báo chí thuộc phân khoa Văn học và khoa học nhân văn, Viện ĐH Vạn Hạnh (nay là ĐH Sư phạm TPHCM).Là một nhà giáo, sau khi thống nhất đất nước, bà Hương được lưu dung và tiếp tục công việc giảng dạy. Từng dạy môn Văn rồi đến môn Sử, chưa bao giờ cô giáo Hương từ bỏ ước mơ tiếp tục con đường học vấn. Năm 1984, bà học tiếng Nga ban đêm tại trường ĐH Tổng hợp (nay là trường ĐH Khoa học xã hội & Nhân văn ĐHQG.TPHCM), sau đó, bà lại đăng ký học tiếng Anh hệ từ xa tại trường ĐH Ngoại ngữ Hà Nội. Bà Hương nhớ lại “Khoảng năm 1991, khi được biết trường ĐH Sư phạm mở lớp cao học tôi khóc. Khi đó còn chạy ăn từng bữa, muốn học lắm nhưng tiền đâu mà học, giá học phí đến mấy trăm kí gạo một năm, đành gác sự học mà lo cho con, đợi khi về hưu sẽ tiếp tục học.”
Năm 2003, bà học cao học ngôn ngữ học so sánh và đến năm 2009 thì chính thức nhận bằng thạc sĩ ngôn ngữ học tại trường Đại học Khoa học xã hội & Nhân văn ĐHQG.TPHCM ở tuổi 60. Thế nhưng ít ai biết rằng, trong quá trình học cao học, bà Hương đã bị chứng đục thủy tinh thể làm mờ hai mắt. Những lúc học tại giảng đường, bà Hương chỉ tiếp thu được những lời thầy nói, còn những gì thấy viết lên bảng thì “bó tay”. Việc tìm tài liệu, nghiên cứu các bài báo để viết luận văn thạc sĩ là cả một hành trình gian nan, bà phải dùng kính lúp rà từng chữ để nắm thông tin. Tưởng chỉ dừng lại ở đó, nay bà Hương ở tuổi 69 vẫn đang trong quá trình học. Hiện bà đang tiếp tục hằng ngày cố gắng hoàn thành luận án tiến sĩ của mình với đề tài “Đặc điểm ngôn ngữ báo Phụ nữ Tân văn (có so sánh với báo Phụ nữ TPHCM). Đề tài rất khó khăn trong việc tìm tư liệu của báo Phụ nữ Tân Văn. Vì các tư liệu lâu đời chụp qua vi phim không xem được nên phải qua khâu photoshop cho rõ. Đang trong quá trình làm luận án thì năm 2014 chồng của bà Hương mắc bênh thoái hóa não phải nằm một chỗ, mọi sinh hoạt đều nhờ vào bà. Thế là bốn năm nay, bà Hương vừa chăm sóc người bệnh vừa mày mò nghiên cứu. Qua 8 năm đèn sách cần mẫn, giờ đây bà cũng dần hoàn thiện luận án tiến sĩ ở những khâu cuối cùng. Bà luôn tươi cười “trước đây mình đi học thì không ai trẻ hơn mình, bây giờ mình đi học thì không ai già hơn mình.”
Bây giờ, mái tóc đã bạc phơ, sức khỏe không còn như xưa, bà Hương vẫn quyết tâm hoàn thành luận án tiến sĩ. Bà luôn tâm niệm “phải hoàn tất việc học trước khi qua đời”. Với bà Hương “sự học là một sự cần thiết cho cuộc sống tinh thần và sẽ đau khổ nếu không hoàn tất”. Có được tinh thần như vậy là nhờ vào những lời dạy của các thầy ở tiểu học. Trong lòng bà Hương, các người thầy luôn có một vị trí đặc biệt, là động lực thôi thúc bà học tập, tìm hiểu và nghiên cứu không ngừng nghỉ.
“Con đường đến trường” của bà Hoàng Mai và bà Thanh Hương thực sự là tấm gương học tập suốt đời xưa nay hiếm có. Câu chuyện đã truyền cảm hứng rất nhiều cho các bạn trẻ về mục đích cuối cùng của việc học và khám phá tri thức.
Anh Nhân-Yến Oanh (Lao Động)

Có thể bạn quan tâm

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

Tìm lại mình từ bóng tối

Tìm lại mình từ bóng tối

Những cơn “phê” chớp nhoáng, những phút ngông cuồng tuổi trẻ, nông nổi đã đẩy nhiều thanh niên ở Quảng Ngãi lao vào vòng xoáy ma túy. Khi tỉnh lại, trước mắt họ chỉ còn là gia đình tan tác, sức khỏe tàn phá và tương lai bị bóng tối nghiện ngập nuốt chửng.

Vào rốn lũ cứu người

Vào rốn lũ cứu người

Giữa lúc thiên nhiên thử thách, họ đã chọn hành động; giữa hiểm nguy, họ chọn dấn thân và giữa bao nỗi lo, họ mang đến hy vọng. Những chàng trai từ Đà Lạt, Phan Thiết đã vượt hàng trăm kilomet giữa mưa lũ, sạt lở để đến với người dân vùng lũ Khánh Hòa, Phú Yên (cũ).

Trở về nẻo thiện

Trở về nẻo thiện

Hiểu được không nơi nào bằng, yên bình như buôn làng, những già làng, người có uy tín ở Gia Lai kiên trì đêm ngày vận động, giải thích cho người dân không nghe theo lời dụ dỗ của “Tin lành Đê Ga”.

Căn nhà của bà Đào bị đổ sập hoàn toàn trước cơn lũ dữ.

Những phận người ở rốn lũ Tuy Phước

(GLO)- Chỉ trong vòng nửa tháng, người dân vùng rốn lũ Tuy Phước phải gồng mình gánh chịu 2 đợt bão lũ lịch sử. Bên cạnh những căn nhà trơ trọi sau lũ, những phận người trắng tay vẫn cố gắng gượng dậy, với hy vọng được dựng lại mái ấm và cuộc sống yên bình.

Chuyện cổ tích của buôn làng

Chuyện cổ tích của buôn làng

(GLO)- Ở làng Tươl Ktu (xã Đak Đoa), khi nhắc đến vợ chồng bác sĩ Nay Blum - H’Nơn, người dân nơi đây luôn kể về họ như kể lại những câu chuyện cổ tích. Với họ, đôi vợ chồng bác sĩ ấy là quà của Yang tặng cho làng Tươh Ktu.

Dư vang Plei Me

Dư vang Plei Me

(GLO)- 60 năm đã trôi qua kể từ chiến thắng Plei Me lịch sử (tháng 11-1965), nhưng dư vang của trận đầu thắng Mỹ trên chiến trường Tây Nguyên vẫn còn vẹn nguyên trong ký ức của những cựu binh già. 

Một góc trung tâm xã Kon Chiêng.

Đánh thức Kon Chiêng

(GLO)- Từ quốc lộ 19 rẽ vào tỉnh lộ 666 khoảng 40 km thì đến xã Kon Chiêng. Hai bên đường là những triền mía xanh mát, thấp thoáng những mái nhà sàn trong không gian xanh thẳm của núi rừng, gợi về một Kon Chiêng đang vươn mình đổi thay.

Những chiếc bè nuôi thủy sản của ngư dân bị sóng đánh vỡ tan, trôi dạt ven biển.

Xác xơ làng chài sau cơn bão dữ...

(GLO)-Sau cơn bão dữ Kalmaegi (bão số 13), những làng chài vốn yên bình, đầy sinh khí bỗng chốc trở nên xác xơ, trơ trọi và ngổn ngang chỉ sau vài giờ bão quét qua. Cảnh quan rồi sẽ dần hồi phục, nhưng những mất mát, tổn thất vẫn sẽ đè trĩu trên đôi vai người dân ven biển rất lâu nữa...

null