Chuyện về người phụ nữ 15 năm tìm thuốc cứu chồng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Đến với nhau từ những ngày kháng chiến chống Mỹ, hai vợ chồng ông Đinh Văn Chương (SN 1937) và bà Đinh Thị Linh (SN 1939, xã Canh Thuận, huyện Vân Canh, tỉnh Bình Định) đã viết nên một chuyện tình cổ tích giữa đại ngàn. Đáng khâm phục hơn, người vợ trước sau giữ trọn lòng thủy chung khi suốt 15 năm lặn lội tìm thuốc chữa bệnh cho chồng. Bà đã trở thành niềm tự hào đối với những người phụ nữ Bana nơi bản làng vùng cao Bình Định.

15 năm tìm thuốc cứu chồng

Những năm 1960, đất nước đang thời chiến tranh chống Mỹ ác liệt. Bản làng bị bom đạn cày nát, dân làng phải di chuyển từ đồi nọ đến núi kia. Nơi bản làng vùng cao xã Canh Thuận có người con gái Bana tên Đinh Thị Linh mang vẻ đẹp say đắm lòng người. Dân làng ví nàng như một bông hoa rừng, tràn trề sức sống mà vẫn dịu dàng, đằm thắm. Tiếng hát nàng ngân nga vang vọng núi đồi, làm mê mẩn bao trai làng.

 

Bà Linh cài lại cúc áo cho chồng.
Bà Linh cài lại cúc áo cho chồng.

Thấm thoắt mấy mùa xuân qua đi, nàng đến tuổi bắt chồng. Dù sống trong thời chiến, Linh vẫn được nhiều chàng trai ưng lòng theo đuổi. Không giống như những người bạn cùng trang lứa, nàng đều từ chối khéo và tình nguyện vào đội thanh niên xung phong của xã, làm nhiệm vụ mang lương thực, thuốc men lên vùng rừng núi huyện Vân Canh tiếp tế cho bộ đội. Trong những lần dân quân gặp gỡ, Linh đã yêu chàng tiểu đội trưởng Đinh Văn Chương.

Đến năm 1966, trước đơn vị và bản làng, một đám cưới đơn sơ được tổ chức, hai người nên duyên chồng vợ. Được phép ở nhà cùng vợ nửa tháng nhưng mới 5 ngày, Chương nhận được thư hỏa tốc phải lên đường ngay trong đêm. Về sau, thời gian gặp nhau của đôi vợ chồng cũng nhanh chóng vì chiến tranh dai dẳng. 3 đứa con lần lượt chào đời mà hai người vẫn trong cảnh chồng tiền tuyến, vợ hậu phương. Để chồng yên tâm chiến đấu, người vợ trẻ ở nhà vừa phải tự chăm sóc 3 con vừa hoàn thành tốt nhiệm vụ giao liên, tiếp tế cho chồng.

Đến năm 1975, đất nước thống nhất, hai vợ chồng mới được đoàn tụ. Trên nền mảnh đất bị bom đạn cày phá, vợ chồng ông Chương dựng căn nhà che mưa che nắng. Vừa thoát khỏi cảnh chiến tranh, dân làng lại chịu cảnh đói nghèo. Bà Linh cùng chồng khai khẩn đất đai canh tác, cùng no đói có nhau chăm lo cho các con. Được 5 năm gắn bó hạnh phúc, ông Chương bị bệnh tật hành hạ. Dù chạy chữa đủ mọi phương thuốc nhưng vẫn không khỏi, bà Linh dìu chồng xuống huyện chữa trị, rồi sau đó xuống tận bệnh viện tỉnh. Bác sĩ kết luận ông bị suy thận và loét dạ dày, cần phải nằm viện điều trị.

Biết bệnh chồng khó chữa, bà Linh bươn chải, chạy vạy kiếm tiền thuốc thang. Chẳng mấy chốc, gia đình bà lâm vào cảnh đói nghèo triền miên. Chồng đau bệnh không còn lao động được nữa, con nheo nhóc, bà Linh một mình cáng đáng mọi việc lớn bé trong nhà. Sáng lặn lội lo việc ruộng nương, chiều đến lại vượt cả chục cây số xuống huyện để bắt xe đi thăm chồng. Tối đến lại về chăm đàn con thơ dại. Những ngày chồng nằm viện, mọi người đã quen với hình ảnh người phụ nữ một thân một mình ngược xuôi lo việc nhà, chăm sóc chồng con.

Ngược dòng ký ức, bà Linh tâm sự: “Ngày ấy làm gì có đường như bây giờ. Làng cách bệnh viện hơn 10 cây số nhưng phải băng qua 5 ngọn đồi, 2 con suối, đi cả buổi mới tới huyện. Khi ông ấy xuống tỉnh chữa bệnh, tôi phải xuống huyện rồi phải bắt xe đi gần 50 cây số nữa mới tới nơi. Một tháng đi chẳng biết bao nhiêu lần, đi đến mấy năm trời mà không chữa được bệnh nên phải đưa ổng về”.

Khổ nỗi, biết bệnh tình nhưng chữa trị mãi mà ông Chương chẳng khỏi. Bà Linh trong cơn tuyệt vọng đành đưa chồng về nhà thuốc thang rau cháo qua ngày. Ngày ngày nhìn chồng vật vã trong cơn đau, người vợ đứng ngồi chẳng yên, đêm đến cũng thao thức vì thương chồng. Vậy nên mỗi lần nghe ở đâu có thầy giỏi, bài thuốc hay, dù xa đến mấy bà đều tìm đến thỉnh cầu với hy vọng cứu chồng. Có lần nghe người làng mách trên núi cao có cây thuốc chữa bệnh, bà một mình gùi cơm gùi sắn đi tìm. Ông Chương biết được ý định của vợ ra sức ngăn cản nhưng rồi bà cũng nhất quyết trốn đi.

Nhìn vợ với ánh mắt trìu mến, ông Chương kể: “Bà ấy đi nhiều lần nhưng tôi vẫn không khỏi bệnh nên cũng chán nản phó mặc cho ông trời, nhưng bà ấy thì không. Lần đó tôi khuyên bà ấy đừng đi vì đường sá xa xôi nhiều nguy hiểm. Bà ấy ban đầu cũng nghe nhưng mới tờ mờ sáng hôm sau lại lặng lẽ đi lúc nào chẳng hay. Đến nhiều ngày sau không thấy bà ấy về, tôi nhờ người làng đi tìm nhưng không ai tìm thấy. Khi đinh ninh có điều dữ xảy ra thì bà ấy về. Dù người lấm lem lấm luốc, người đầy vết cào xước nhưng miệng vẫn cười với cây thuốc trên tay”.

Năm 1995, may mắn cuối cùng đã mỉm cười khi những phương thuốc dân gian mà bà Linh tìm kiếm mang về đã giúp chồng khỏi bệnh. Chẳng những khỏi bệnh, ông Chương còn mạnh khỏe trở lại và sống cùng bà đến bây giờ. Khi hai mái đầu đã bạc trắng, ông bà vẫn tâm sự cùng nhau về quãng đời 15 năm ấy.

Viết nên niềm tự hào

Hơn 50 năm gắn bó, giờ đây ông bà vẫn hạnh phúc trong ngôi nhà sàn nhỏ của mình. Các con ông bà đều trưởng thành, lập gia đình và có cuộc sống ổn định. Mỗi khi gia đình sum họp, ông bà lại bận rộn với 10 đứa cháu lớn bé vây quanh. Càng vui hơn khi cháu lớn đã học đến bậc đại học, đối với bản làng nơi heo lảnh này thì đó là sự hãnh diện.

Tuổi già sức yếu nhưng ông Chương vẫn được mọi người tin tưởng bầu làm già làng uy tín. Được mọi người tin tưởng, ông cũng nhiệt tình đáp lại. Mỗi khi có người tìm đến nhờ giúp đỡ, từ việc cúng tế, ma chay, trồng trọt chăn nuôi đến chính sách pháp luật ông đều ân cần chỉ dẫn, giải đáp. Từ ngày có già làng Chương, cuộc sống dân làng ngày một tiến bộ ấm no. Những hủ tục cũng dần dần được xóa bỏ. Nếu ngày trước trẻ con bị đau ốm dân làng mời thầy cúng thì nay bọn trẻ được chăm sóc tại trạm xá. Nhìn công lao của ông, mọi người đều biết rằng phía sau đó là một người vợ giàu đức hy sinh.

Trong khi đó, bà Linh lại trở thành một tấm gương sáng cho con gái, phụ nữ trong làng noi theo. Những câu chuyện kể về bà được truyền tai nhau khắp làng bản. Một người phụ nữ kiên cường trong chiến đấu, một người vợ đảm đang tháo vác và lòng thủy chung cao tựa như ngọn núi sau làng. Tấm gương bà Linh được kể trong nhà rông khi mọi người cùng sinh hoạt, được những người mẹ dùng để răn dạy con gái lớn trong nhà.

Chị Đinh Thị Giàu (hàng xóm bà Linh) cho biết: “Mẹ tôi kể ngày trước bà Linh xinh đẹp lắm, hát hay nữa. Có lẽ ông Chương mê bà cũng vì giọng hát ấy. Bao nhiêu năm làm hàng xóm nhưng tôi chưa bao giờ thấy hai ông bà buồn lòng vì nhau. Mà bà Linh yêu thương chồng con nhiều như thế thì gia đình sao không hạnh phúc được. Giờ lưng đã còng, tóc đã bạc nhưng bà ấy vẫn tự tay may áo, nấu cơm cho chồng”.

Bà Đinh Thị Xuân Bông - Chủ tịch Hội LHPN xã Canh Thuận cho biết: “Làng bản chúng tôi rất tự hào vì có người bà, người mẹ, người chị như bà Linh. Ở đây, ai cũng yêu mến vợ chồng bà. Bà là một tấm gương sáng về đức hy sinh, về sự tảo tần của người phụ nữ Bana chúng tôi”.

Phố Nhơn/laodong

Có thể bạn quan tâm

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí bầu cử nơi biên giới

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí ngày hội lớn của toàn dân nơi biên giới

(GLO)- Những ngày cận kề cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Ia Mơ (tỉnh Gia Lai) phối hợp với chính quyền, già làng, người uy tín đến từng làng tuyên truyền, vận động bà con sẵn sàng tham gia ngày hội lớn của toàn dân.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

null