Bâng khuâng trường cũ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
(GLO)- Tôi bước qua tuổi học trò đã hơn 20 năm, đi qua bao thăng trầm của cuộc sống, cũng đã học thêm nhiều lớp sau đại học. Nhưng với tôi, những năm tháng cùng bạn bè đi qua bậc THPT là quãng thời gian vô tư và tươi đẹp nhất.

Mỗi năm học đi qua để lại biết bao kỷ niệm. Hồi ấy, tuổi mới lớn, chúng tôi dù biết sai nhiều khi vẫn cố tình làm. Những ngày ôn tập chuẩn bị cho kỳ thi, chúng tôi rủ nhau ra quán... tập làm người lớn với những ly cà phê. Có bạn không uống được nhưng vẫn cố uống để tỏ ra mình đã trưởng thành. Rồi những lần tôi cùng mấy bạn nữ rủ nhau không mặc áo dài vào ngày thứ sáu, hậu quả là tất cả các bạn nữ trong lớp cùng chịu phạt. Những lần lên bảng không thuộc bài, dù ở dưới lớp các bạn đã “chi viện” bằng đủ mọi hình thức nhưng vẫn không hình dung được bạn nói gì, chỉ đứng gãi đầu gãi tai ấp úng rồi ôm điểm 0 về chỗ. Những lần nói chuyện riêng bị thầy cô bắt gặp, cho lên bảng giải bài, cầm viên phấn, nhiều khi phấn vỡ vụn trong tay mà trên bảng vẫn không thêm được dòng chữ nào. Vậy nhưng, học trò mà, vẫn chứng nào tật ấy, vẫn nghịch, vẫn nói chuyện riêng... Chúng tôi nghịch, ương bướng là vậy, nhưng hầu như các thầy cô đều rất tâm lý, đi kèm với hình thức phạt là những lời khuyên nhủ nhẹ nhàng, thấu tình đạt lý. Mỗi lần như vậy, chúng tôi chỉ biết cúi mặt và lí nhí lời hứa.

Ảnh minh họa: NGUYÊN VÕ

Ảnh minh họa: NGUYÊN VÕ

Ba năm với bao nhiêu kỷ niệm, gặp bao nhiêu thầy cô, mỗi thầy cô đều để lại những kỷ niệm trong trẻo, in đậm trong ký ức của học trò. Tôi nhớ thầy Lâm dạy Toán, chủ nhiệm lớp tôi năm lớp 10. Thầy rất hiền, luôn tận tình với học sinh, dù lớp tôi nghịch nhưng thầy thường nói chuyện tâm sự nhiều hơn là la mắng. Lên lớp 11, sự bỡ ngỡ của học sinh đầu cấp cũng không còn nữa, chúng tôi đã quen với môi trường mới, bắt đầu những trò nghịch của mình, đúng nghĩa “thứ ba học trò”. Cô Hòa dạy Anh văn chủ nhiệm lớp tôi. Cô rất hiền, trên môi lúc nào cũng nở nụ cười tươi, dù chẳng la mắng bạn nào bao giờ vậy mà chúng tôi đều vâng lời cô răm rắp. Nhớ thầy Thành dạy Sinh, chủ nhiệm lớp 12. Thầy luôn nói chuyện nhẹ nhàng, hài hước nhưng cũng rất nghiêm khắc. Thầy hát rất hay nên lớp rất thích được nghe thầy hát. Hôm nào, lớp học ngoan, có thành tích, thầy trò lại hát cùng nhau. Những buổi sinh hoạt lớp ấy thật đáng nhớ!

Tôi ngồi lật từng trang trong cuốn lưu bút. Từng dòng chữ của các bạn, những tâm sự, tình cảm, những gửi gắm còn nguyên trong trang vở như vừa viết hôm qua. Hơn 20 năm rời xa mái trường, lời thầy cô ghi trong cuốn sổ “Chúc em luôn thành công” vẫn còn in nguyên màu mực. Những lần họp lớp, được gặp lại thầy cô, chúng tôi thấy mình như bé lại, như được quay lại tuổi thơ ngây, vẫn muốn được thầy cô xoa đầu như ngày xưa.

Một mùa hè nữa lại về. Những ngày này, khắp các nẻo đường, góc phố, tiếng ve râm ran bản nhạc mùa hạ. Nơi sân trường, từng chùm phượng vĩ đã khoe sắc thắm đỏ như những ngọn lửa vươn lên giữa bầu trời xanh. Còn tôi, mỗi năm đến hè, lòng lại trào dâng niềm bâng khuâng nhung nhớ. Bao nhiêu kỷ niệm tuổi học trò lại ùa về.

Có thể bạn quan tâm

Buồn vui ngày hè

Buồn vui ngày hè

(GLO)- Khi cái nắng mỗi lúc một nồng nàn, loài hoa học trò rực đỏ cùng tiếng ve réo rắt cũng là lúc các em học sinh bắt đầu bước vào kỳ nghỉ hè. Đây là quãng thời gian được mong chờ, háo hức nhất của học sinh.
Chuyện hoa quỳnh

Chuyện hoa quỳnh

(GLO)- Khi đọc câu “Hài văn lần bước dặm xanh/Một vùng như thể cây quỳnh cành giao” trong Truyện Kiều của Nguyễn Du, tôi rất tò mò về 2 loại cây này.
“Thức dậy miệng mỉm cười”

“Thức dậy miệng mỉm cười”

(GLO)- Mỗi ngày, chúng ta phải đối diện với nhiều nỗi lo toan nên thường quên mất một phép nhiệm màu: mỉm cười. Nụ cười giúp ta có thêm sức mạnh để thư thái bắt đầu một ngày mới, chấp nhận những điều bất như ý có thể xảy ra bằng sự trân trọng, yêu thương tất cả những gì mình đang có.

Lưu luyến mùa xa

Lưu luyến mùa xa

(GLO)- Những ngày này có lẽ thật nhiều cảm xúc đối với các thầy cô và lớp lớp học trò, nhất là học sinh cuối cấp. Sau 9 tháng miệt mài học tập và rèn luyện dưới mái trường thân thương cùng bè bạn, giây phút chia tay đã đến cùng bao cảm xúc.
Điều quý giá nhất

Điều quý giá nhất

Cúp điện lúc nửa đêm. Trong căn phòng đóng kín cửa, điều hòa tắt, chẳng còn bất cứ luồng gió nào có thể len lỏi vào, anh cảm giác như mình sắp chết ngạt nếu điện không có trở lại kịp.
Mùa xoài chín

Mùa xoài chín

(GLO)- Về Ayun Pa mùa này, chúng ta thường bắt gặp những chiếc xe máy có gắn 2 cái sọt phía sau, còn người lái xe thì cầm theo chiếc sào kẹp bên hông xuôi xuôi ngược ngược. Đó là những người đi hái xoài chín.
Mưa phố núi

Mưa phố núi

(GLO)- Sau cơn mưa đầu mùa, anh bạn chuyển cho tôi đôi câu thơ đầy cảm xúc về mưa phố núi: “Tháng năm nắng bỗng nhạt nhòa/Cơn mưa bất chợt đã xoa dịu trời/Núi rừng tắm mát lả lơi/Thênh thang phố nhỏ đón mời mùa sang/Bazan lót hạt mưa vàng/Ngàn cây như hát, buôn làng reo vui…”.
Ngọt thơm hương bắp

Ngọt thơm hương bắp

(GLO)- Lúc còn nhỏ ở vùng quê nghèo khó, hương vị tôi nhớ nhất là mùi bắp luộc. Mỗi lần đi chợ về, mẹ thường mua mấy trái bắp nếp luộc làm quà cho anh em chúng tôi.
Thương hoài xứ nẫu

Thương hoài xứ nẫu

(GLO)- Tháng 5, nắng như dội lửa. Những dãy núi xa mờ nhòe màu sương khói như ai phủ lên một làn voan mỏng không che nổi nắng trời. Tôi tìm về xứ nẫu Bình Định trong cái nóng mùa hè hứa hẹn không dưới 40 độ C.
Tôi học vẽ

Tôi học vẽ

(GLO)- Ở tuổi ngoài 40, tôi sắm sửa họa cụ để học vẽ. Người đồng cảm thì động viên khi thấy tôi up một vài bức tranh lên mạng xã hội. Và hẳn là sẽ có người chép miệng mà rằng già rồi còn bày đặt vẽ vời.
Chập chờn xứ quê

Chập chờn xứ quê

(GLO)- “Trọn kiếp người ta chập chờn nguồn cội/Có một miền quê trong đi đứng nói cười” (thơ Nguyễn Duy). Ai trong đời chẳng có một quê hương, nhưng mất bao lâu ta mới nhận ra xa quê hương không phải là thoát ly “nguồn cội”.

Đôi cánh ước mơ

Đôi cánh ước mơ

(GLO)- Âm thanh reo vui, quen thuộc cất lên ngoài hiên. Tôi khẽ mở ô cửa, ngó lên tán cây xanh um. Những tia nắng đầu tiên loang loáng trên phiến lá như phủ một lớp phản quang khiến chúng sáng rực. Nhìn mãi mới thấy đôi chim sâu bé xíu đang chuyền cành, ríu ran không ngừng.
Phố núi mùa hoa

Phố núi mùa hoa

(GLO)- Đến với Pleiku vào những ngày đầu tháng 5, phố phường như khoác lên mình sự yêu kiều, dịu ngọt, không kém phần rực rỡ, nồng nàn của nhiều loài hoa đang cùng nhau khoe sắc.
 Âm thanh mùa hạ

Âm thanh mùa hạ

(GLO)- Quê tôi có cụm từ “nắng de (ve) kêu” để chỉ cái nắng gay gắt khi vào hè. Do vậy, buổi trưa khi mặt trời đứng bóng cũng là lúc dàn đồng ca của lũ ve sầu đinh tai nhức óc ở hàng cây mù u hai bên đường làng cất lên.