Xứ sở những cô gái đi xe máy mặc áo khoác hoa

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Đó là tên một cuốn du ký, ghi chép sự việc và cảm nhận về Việt Nam trong vòng ba tuần của một nữ nhà văn Đức.
 
Nhưng khác hoàn toàn với các cuốn sách tương tự ngập tràn các thán từ "tuyệt quá", "thiên đường", "nồng hậu", "mơ mộng", Juli Zeh ném vào người đọc một hiện thực khác hẳn, tinh tế nhưng trần trụi, nồng nhiệt nhưng không đãi bôi.
Đây không phải là cuốn sách có thể đọc để ve vuốt niềm tự hào chúng ta đang thuộc về một đất nước độc đáo, duy nhất, riêng biệt. 
Đây càng không phải là cuốn sách để ta được thỏa mãn trong cái nhìn cảm phục của một người phương Tây về đất nước và con người Việt Nam. 
Cuốn sách này làm được một điều khác biệt, cho người đọc Việt đứng ra ngoài tư thế của người Việt để nhìn vào mọi diễn trình sống thân quen bên cạnh mình.
Thay vì chọn một góc cố gắng đồng hóa cái nhìn của người viết và dân bản địa mong có sự đồng cảm, tác giả cố gắng tô đậm những góc nhìn từ một người ở trong một xã hội khác, tiếp nhận một nền văn hóa, giáo dục khác nhìn về một nền văn hóa, một xứ sở khác biệt. 
Cách nhìn này, nếu người đọc không quá giàu tự ái, sẽ có thể tự rút ra các bài học văn hóa cho riêng mình trong thời đại toàn cầu hóa.
Juli Zeh nhiều lần khẳng định trong sách, đây là những trang du hành, không phải du lịch. 
Du hành bao gồm việc thâm nhập vào đời sống và suy tư trên nền hiện thực ấy thay vì sự thụ hưởng như cách nghĩ về du lịch hiện nay, dù rằng "việc suy tư, dù suy tư theo hướng nào, rốt cuộc cũng dẫn tới một đặc điểm là: tốt nhất bạn chỉ nên ngồi nhà một mình, trên chiếc ghế của bạn".
Nhưng nếu chỉ ngồi trên chiếc ghế của mình ắt hẳn sẽ không thể có những nỗi ám ảnh về việc bán các con chó nuôi thân thiết, không có nỗi băn khoăn về việc phá đi các kiến trúc đẹp, không phải lo lắng trên chuyến tàu ở Hạ Long chao đảo, không phải nén giận trước các du khách phương Tây khác trong cách họ tỏa ra một thứ văn hóa du lịch kỳ dị, không cần ngạc nhiên trước sự thờ ơ của du lịch Hội An. 
Những chú giải về phụ nữ Việt Nam, các lý thuyết về con dốc Bắc - Nam của ẩm thực và nụ cười... sẽ khiến bạn thấy những nghịch lý, những nghịch lý mà khi bơi trong đó ta cứ tưởng thuận dòng.
Vương Tuấn (TTO)

Có thể bạn quan tâm

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

Bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa

Bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa

(GLO)- Ngày 7-1-2026, Tổng Bí thư Tô Lâm đã ký ban hành Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam và khẳng định quan điểm phát triển văn hóa, con người là nền tảng, nguồn lực nội sinh quan trọng, động lực to lớn, trụ cột, hệ điều tiết cho sự phát triển nhanh và bền vững đất nước.

Gửi chút tình về với đại ngàn

Gửi chút tình với cao nguyên Gia Lai

(GLO)- Họa sĩ Lý Khắc Nhu, một tên tuổi trong làng tranh thủy mặc ở TP. Hồ Chí Minh, vừa có chuyến thăm, làm việc với lãnh đạo Bảo tàng Pleiku (tỉnh Gia Lai) với tâm nguyện hiến tặng “gia tài” tượng gỗ Tây Nguyên mà ông cất công sưu tầm nhiều năm qua. 

null