Thị trấn mùa đông

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
(GLO)- Thị trấn mùa này, hầu như ngày nào cũng mấy đận gió lùa. Trời xam xám màu chì. Trong đợt gió đầu mùa cài từng then, vun vút ào đi, kèm theo là hơi lạnh đến thấu xương. Cái thị trấn lúp xúp lọt thỏm giữa núi, nép sát bên đồi trở nên bé nhỏ. Mùa này, sương giá có khi như mưa bụi. Thị trấn nhìn đâu cũng hoang sơ, bình yên và sâu lắng.

Tôi cũng như bao người rời xa thị trấn mùa đông để tìm kiếm miền đất mới, để rồi trong tiềm thức cứ mãi bồn chồn, mong muốn được trở về hẹn hò với sương gió, mây trời. Đến khi có thời gian tìm lại, những màn sương ký ức đã vụt qua bên những triền dốc, ở lại cùng vạt hoa cỏ ngày xưa.

Tôi đứng im, lắng nghe từng cơn gió thổi xiên qua mấy vách nhà cheo leo trên đỉnh đồi. Tôi vẫn đang thao thức nằm nghe núi thở, nghe gió mơ. Tôi như lặng thinh, không biết bao lần, nhìn những cái gùi to nhỏ, cao thấp nhấp nhô sau lưng, như chú bé người gỗ Picnochio của Carlo Collodi. Đôi lúc, tôi thấy như bóng cây lẫn vào sương, khi thì rò rõ bên đường, khi thì hiện rõ rồi ẩn sâu, khuất nẻo sau thị trấn. Bên kia thị trấn còn ai nhớ tôi, còn tôi của ngày xưa không, còn ai ở đó đợi tôi về?

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Mọi thứ vẫn yên lặng trong sương sớm. Lâu lắm rồi, tôi mới quay về chốn ấy. Tôi nhớ rõ mồn một, ngày tôi rời thị trấn ra đi, tôi háo hức lắm, vậy mà khi trở lại, có gì đó cứ nhói buốt trong tim. Cũng bởi, dẫu có bước chân ra đi, tâm hồn tôi vẫn luôn mơ tưởng không thôi về nơi có áng mây ngàn ngủ quên trên đỉnh núi, nơi mùa đông quanh năm sương trắng ôm khắp núi đồi. Ở nơi đó, tôi không cần cài đặt chế độ ẩn danh giữa đám đông ồn ào hay phải gồng gánh với mớ cảm xúc hời hợt, những cuộc giao đãi thoáng qua.

Từ bao giờ, thị trấn đã chia làm 2 phần phân minh. Bên này núi cao, sương trắng. Bên kia là phố huyện đẹp đẽ, nhà cao tầng, thi nhau mọc lên, kéo theo đó là những sầm uất, tấp nập. Khu trung tâm thị trấn hướng ra thung lũng, tựa lưng vào dãy núi nên muốn nhìn qua bên này phải cố trông xa lắm. Dù vậy, người dân thị trấn vẫn bình thản trước bốn mùa như thế, vẫn bình tâm trong những hôm sương mù giăng trắng. Thì nhìn ra, mấy cô gái với áo khoác sặc sỡ, men theo từ con dốc nhỏ, len đến con đường xa lớn của trung tâm bừng sắc cả một miền.

Hôm mùa đông ùa đến, nhìn đâu cũng thấy mây trắng bay la đà, vấn vít. Ngày đông, gió rít từ lưng chừng như choàng một tấm chăn xám khổng lồ, dọc theo chiều dài của núi. Cái lạnh mùa đông vây quanh thị trấn, giữ chân người dân ở trong nhà, thi thoảng mới nghe được tiếng động cơ xe vụt qua. Dăm ba quán nhỏ tập trung ở gần ngã ba, ngay đầu con dốc dẫn xuống trung tâm hành chính huyện.

Mùa đông nơi thị trấn cũng là lúc cà phê chín. Bên nông trường tấp nập, bạt ngàn màu xanh của tán lá và những chùm quả cà phê căng bóng, đỏ mọng chạy dọc suốt triền đồi. Tôi còn nhớ hồi đi học, cứ vào khoảng ấy, nhà trường tổ chức cho chúng tôi lao động hái cà phê. Phải nói, chúng tôi háo hức lắm. Đứa nào cũng được bố mẹ trang bị cho cà mèn đầy ắp thức ăn cùng cơm đã nấu chín, ủ nóng.

Khi đã tập hợp đâu ra đó, đếm đủ quân số, chúng tôi nhanh nhảu trải bạt vây kín gốc, rồi tuốt những chùm quả chín đỏ. Trưa đến, chúng tôi ăn cơm ngay tại vườn cà phê. Bữa cơm nhiều khi nguội ngắt mà sao thấy ngon đến lạ. Đến bây giờ trong ký ức về những ngày lao động hái cà phê ấy, tôi vẫn luôn nhớ thương tiếng rào rào tuốt quả, tiếng cà phê rơi lộp độp trên các tấm bạt.

Bên những sắc màu mùa đông thì những thanh âm cũng được điểm tô một cách rõ rành nhất, ngay cả những tĩnh lặng của thị trấn cũng trở nên ấm áp, quyến rũ hơn hết thảy. Dẫu mai này thức giấc ở miền nào khác, tôi vẫn luôn nhớ về thị trấn nhỏ nơi nhà thưa phố vắng, bao mùa cửa chẳng bao giờ khép. Những đứa con của thị trấn sẽ có đứa ra đi rồi trở về, cũng có đứa dừng chân nơi đô thị khác để sống một cuộc sống khác, sôi động hơn. Và, trong giấc mơ chập chờn, liệu có khi nào những tâm hồn ấy lại nhớ về tháng ngày nơi thị trấn mùa đông như tôi!

Có thể bạn quan tâm

Đầu năm vãng cảnh chùa

Đầu năm vãng cảnh chùa

(GLO)- Hồi còn nhỏ, những ngày đầu năm, tôi thường theo bà nội vãng cảnh chùa. Từ mùng 4 đến rằm tháng Giêng, bà tôi với chiếc áo dài nâu, guốc mộc, đội nón lá dẫn tôi đi lễ chùa trong tiết trời se lạnh.

Tết về trong tâm tưởng

Tết về trong tâm tưởng

Ngoài kia, tuyết rơi đầy, từng lớp xốp mềm buốt lạnh. Đôi tay con vẫn mải miết với guồng quay của công việc, nhưng sao trong lòng con chống chếnh, bồn chồn. Con cố nén những giọt nước mắt chực rơi, vào đúng phút giao thừa linh thiêng, khi ở quê hương đang đón chào năm mới.
Tết nhớ

Tết nhớ

(GLO)- Biết nói thế nào cho đủ khi Tết trong tôi là cả một miền ký ức đượm thơm nỗi nhớ. Để mỗi khi nhớ Tết, tôi lại để xúc cảm đằm sâu trong hành trình của chuyến tàu trở về kỷ niệm.
Tết xưa của mẹ

Tết xưa của mẹ

Năm nay, bước qua tháng Chạp tiết trời mới se lạnh. Cái lạnh dễ chịu, có chút hanh khô khiến tôi nhớ da diết những cái Tết hơn chục năm về trước - thuở còn độc thân.
Men theo triền núi

Men theo triền núi

(GLO)- Tôi không nhớ hết những miền đất mình đã từng đặt chân. Cảm xúc với mỗi chuyến đi là thứ đôi khi ngẫu hứng như một cơn mưa bất chợt, vô nguyên cớ ào đến, rồi vụt tắt. Nhưng cũng có khi neo lại như một khoảng bền lâu, bất biến.

Giao thừa năm ấy

Giao thừa năm ấy

(GLO)- Hồi nhỏ, vào đêm 30 Tết, trước khi đi ngủ, tôi dặn mẹ: “Giao thừa nhớ kêu con dậy”. Mẹ bảo: “Con nít con nôi, ngủ sớm cho mau lớn, giao thừa giao thung cái gì”.
Nét xưa hồn Việt từ giỏ quà mây tre đan

Nét xưa hồn Việt từ giỏ quà mây tre đan

(GLO)- Dịp Tết Nguyên đán năm nay, xu hướng lựa chọn giỏ quà Tết từ mây tre đan được nhiều người dân phố núi Pleiku ưa chuộng bởi chất liệu mây tre rất gần gũi với đời sống, sinh hoạt của người dân Việt.
Tết bên ông

Tết bên ông

Năm ấy, tết đến sát rạt mà mình vẫn cứ lo lo. Nhà cửa thì ổn hết rồi, sắm sanh cũng tàm tạm. Duy chỉ còn một nỗi băn khoăn là ông cụ cùng xóm.
Nhớ nhịp chày Plei Rbai

Nhớ nhịp chày Plei Rbai

(GLO)- Nhịp chày giã gạo của phụ nữ Jrai ở vùng đất Plei Rbai (xã Ia Piar, huyện Phú Thiện, tỉnh Gia Lai) luôn khiến mọi người nhắc nhớ. Giữa nhịp sống hối hả, mỗi nếp nhà của người Jrai vẫn vang vọng tiếng chày giã gạo vào những đêm trăng sáng hay lúc mặt trời bắt đầu ló rạng.
Mùa xuân quê ngoại

Mùa xuân quê ngoại

Mùa xuân dễ khiến lòng người “cựa quậy, đâm chồi” những ký ức xưa cũ. Những ký ức tưởng như nằm sâu trong những lớp băng tuyết của thời gian, bỗng dưng thức dậy dưới những làn mưa phùn như đã nằm phục sẵn trên bầu trời đêm trước. Thế mới biết sức mạnh vô biên của thiên nhiên trời đất.
Tết về, nhớ mẹ ta xưa

Tết về, nhớ mẹ ta xưa

Tết Giáp Thìn đến, ngoài trời gió heo may nhẹ thổi, bầu trời đã không còn u ám. Mây trắng bồng bềnh, bồng bềnh như lòng tôi nhớ về mẹ, người mẹ hiền yêu dấu, người mẹ đã bỏ tôi ra đi hơn ba mươi năm.
Thời gian thầm gọi ta về

Thời gian thầm gọi ta về

(GLO)- Những ngày cuối tháng Chạp, ta như nghe được tiếng bước thời gian đổ dồn lên nhịp sống. Muốn bỏ lại sau lưng bao điều vụn vặt, những nhớ thương của một thời nông nổi mà sao khó quá.
Xuân về bên phố

Xuân về bên phố

(GLO)- Mùa xuân là mùa khởi đầu tứ tiết, mùa của sự sinh sôi nảy nở. Mùa mà từ khắp nơi, đâu đâu cũng bày tiệc tưng bừng, reo ca và gieo những hân hoan, hy vọng một năm mới hạnh phúc.
Mùa hoài niệm

Mùa hoài niệm

(GLO)- Những ngày cuối năm thường đem đến cho tôi sự nôn nao khó tả. Một chút gì như tiếc nuối. Một chút gì như mong chờ. Nhìn ra cây mai vàng trước sân, lại thấy Tết đang đến thật gần rồi.