Phải lòng với Tô Na

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
(GLO)- Ai xuôi về phía Nam tỉnh Gia Lai chắc sẽ ấn tượng với đèo Tô Na uốn lượn mềm mại cheo leo nơi vách núi quanh năm soi bóng nước sông Ba. Không kể hết những lần lại qua điểm nối giữa hai vùng đất Ayun Pa và Krông Pa này, tự nhiên tôi đã phải lòng Tô Na lúc nào không hay.

Không quá kỳ vĩ, thâm u với núi cao vực sâu như đèo Lò Xo ở Kon Tum, bên này Tô Na nằm tựa vào bạt ngàn màu xanh của núi, còn bên kia vẫn lắng tai hòa nhịp thở cùng dòng sông Ba hiền hòa. Đứng giữa đèo nhìn ra là một không gian thoáng đãng, trong lành như thu hết cả vào tầm mắt.

Từ tháng 5 đến tháng 11, con đèo thắp một màu xanh tươi của cây lá quyện với sắc trời. Các tháng còn lại, mùa khô, lá rụng xác xơ, đèo Tô Na đượm mùi nắng nóng. Mùa mưa triền miên, con đèo ướt bóng loáng nhiều khi phải chịu thêm khối đất từ trên cao ập xuống. Và dù nắng mưa có thay đổi thế nào thì Tô Na vẫn đứng đó, thủy chung bên dòng sông Ba, tình nghĩa với con người.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Chênh vênh bên sườn đèo là những rẫy bắp, mì, chuối… Thấp thoáng bóng ai lom khom chăm chỉ với từng nhát cuốc, gốc cây. Hết mùa, đèo lại được bồng bềnh trong làn khói đốt rẫy hư ảo, mà đây đó giữa núi đồi được điểm tô sắc vàng của hoàng yến, sắc đỏ của hoa ban hay vài nhành lan thanh cao đung đưa trên cành cổ thụ nào đó.

Tô Na vẫn luôn tự hào là huyết mạch nối thị xã Ayun Pa và huyện Krông Pa hay của người Gia Lai đi Nha Trang, Tuy Hòa. Không gì vui hơn khi được làm nhịp cầu của sự gặp gỡ, của sự đoàn tụ. Không gì hạnh phúc hơn khi được nâng bước cho người trong chuyến đi xa với hành trình mưu sinh của cuộc đời.

Hai bên chân đèo cũng lắm những điều thú vị. Bên này Ayun Pa, chân đèo quyến luyến dòng sông Ba lặng lờ in hình những chiếc thuyền mà nếu từ đỉnh đèo nhìn xuống thì chúng be bé, xinh xinh. Những con cá chốt là đặc sản nơi đây khiến cho bao người về đây tụ tập bên mấy cái chòi tranh nhỏ thưởng thức. Còn khách xa, hiếm ai kìm lòng mà không dừng xe mua cá chốt về ăn hay làm quà biếu. Chạy qua chân đèo phía bên kia lại là mảnh đất được hưởng phù sa của dòng sông Ba, là trù phú, là mênh mông những ruộng thuốc lá, rẫy mì hứa hẹn mùa bội thu.

Tôi đến đây định cư khi đèo Tô Na đã được sửa sang, rải nhựa phẳng lì. Tôi vẫn thường nghe người dân gắn bó lâu năm nơi đây kể lại: Trước kia, đèo cao, dốc và leo lên gần đỉnh núi làm bạn với mây trời. Người người qua lại đối mặt với bao nhiêu hiểm nguy với gió mưa, bụi bặm. Vẫn còn nhớ một đồng nghiệp của tôi chia sẻ, năm ấy, chị từ Ayun Pa đi dạy biệt phái ở Krông Pa. Đi từ khi còn tối đất, tay cầm lái mà tim thì run còn nước mắt cứ chảy. Nhưng sau này, đèo được bạt thoải hơn, ngắn hơn và mát hơn.

Và hôm nay, chính Tô Na cũng khó mà tin rằng bản thân mình đã đẹp lên khiến cho những người đi qua đã dừng xe để chụp hình lưu niệm. Những buổi sáng trong veo, có những đoàn xe đạp đi tập thể dục bon bon thoải mái. Đêm xuống, đèo không cô đơn, không lặng lẽ. Bởi một quán cà phê ngay lưng đèo với mấy chiếc dù trắng xinh, vài dây bóng đèn vàng rực và những khúc nhạc êm ái hòa cùng gió mây. Và, Tô Na nghiêng mình cùng dòng sông huyền thoại lắng nghe những nụ cười.

Có thể bạn quan tâm

Ly cà phê tím

Ly cà phê tím

Sông Túy Loan tím ngát. Những vệt ráng mây in bóng tím. Dãy núi xa xa in bóng tím. Đó là khi hoàng hôn, khi trời nước hoàng hôn, khi lòng người hoàng hôn! Nước nhuốm màu tâm trạng gã “trai Quảng” đã cũ, đã đi qua quãng đời gập ghềnh, sóng gió, nay về soi mặt vào sông quê.
Khoảng lặng bình yên

Khoảng lặng bình yên

(GLO)- Hàng ngày, cửa sổ phòng tôi vẫn mở về phía núi. Lâu nay, tôi vẫn nghĩ, chỉ cần phóng tầm mắt ra xa, nhấp một ngụm trà là đã có thể tự hào với bạn bè rằng mình thuộc về núi rừng và phố núi luôn là “background” phía sau cuộc đời mình.
Mùa trâm chín

Mùa trâm chín

(GLO)- Thấy cô bạn chia sẻ hình ảnh những quả trâm chín đựng trong chiếc nón lá với dòng status “Tuổi thơ dữ dội”, lòng tôi trào dâng bao hoài niệm. Những quả trâm chín tím mọng kia chính là một phần của tuổi thơ tôi.
Những cái nắm tay

Những cái nắm tay

(GLO)- “Gặp nhau tay bắt mặt mừng” từ lâu đã thành câu cửa miệng khi nói về giao tiếp và ứng xử trong giao tiếp. Điều này thể hiện sự bặt thiệp của đôi bên.
Bát nước chè xanh

Bát nước chè xanh

(GLO)- Hồi trước, cư dân ở đồng bằng Bắc Bộ thường uống nước lá vối. Đây là thứ lá rất dễ trồng ở vườn nhà, nước vàng xanh có mùi tinh dầu thơm thoang thoảng.
Khúc giao mùa

Khúc giao mùa

(GLO)- Mấy hôm nay, phố núi Pleiku có dấu hiệu chuyển mùa đổi tiết. Bầu trời không xanh trong miên man như những tháng đầu mùa khô, dù mỗi buổi mai, nắng vẫn ửng vàng trên những vòm cây xanh sẫm.
Cô bán rau

Cô bán rau

Huệ bán rau ở phố này cũng đã hơn hai năm. Ấy vậy mà chẳng ai hỏi tên Huệ là gì. Nếu cần mua rau, người ta chỉ ới một câu trống không: "Này, rau"... là cô đã quay ngay lại rồi.
Tản mạn từ vuông cửa

Tản mạn từ vuông cửa

(GLO)- Cửa sổ phòng làm việc của tôi nhìn ra một vòm cây. Từ khoảng ô vuông này, có thể cảm nhận được sự luân chuyển của thời gian. Nếu dùng máy ảnh để ghi lại những thời khắc cây lá chuyển mình sẽ nhận ra thời gian có những bước đi tưởng chừng như vô hình mà cũng đầy dấu ấn.
Tháng ba này hoa gạo nơi đâu?

Tháng ba này hoa gạo nơi đâu?

(GLO)- Với tôi, ký ức một loài cây đến từ những câu chuyện cuộc đời. Ký ức ấy không chỉ là bóng mát, là lá phổi xanh cho sự sống của con người mà còn là chốn neo đậu biết bao tâm hồn yêu thiên nhiên.