Theo mùa răng rẽl

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Đăk Sơmei, đầu mùa mưa cũng là lúc các làng bước vào mùa hái răng rẽl. Đây là loại cây thuộc họ gừng, người Bahnar còn gọi là gừng núi; thương lái gọi là sa nhân xanh hay thảo quả giả. Từ nhiều năm nay, răng rẽl đã trở thành nguồn thu nhập theo mùa của đồng bào Bahnar sống gần rừng.

Những ngôi làng vắng người

Khi chúng tôi đến, làng gần như hoàn toàn vắng lặng. Ngoài vài đứa trẻ nghịch mưa dưới gầm sàn, hầu như không còn bóng người lớn. Chúng đều có chung câu trả lời khi được hỏi về bố mẹ: “Cả nhà lên rừng hái răng rẽl rồi”.

duoc-lieu-1.jpg
Những ngôi làng Bahnar ở vùng rừng núi Đăk Sơmei bước vào mùa răng rẽl, khi hầu hết người lớn đều theo nhau lên rừng tìm “lộc rừng”. Ảnh: Hoàng Ngọc

Gần giữa trưa, chị Yai (làng Kon Mahar) cùng cha từ rừng trở về. Hai chiếc gùi sau lưng nặng trĩu quả xanh còn đẫm nước mưa. Không mang về nhà, cha con chị ghé ngay điểm thu mua ven đường liên xã bán với giá 3.000 đồng/kg. Hai gùi quả cân được 50 kg, đổi lấy 150 nghìn đồng. “Mùa này đi hái răng rẽl bán có tiền nhưng cực lắm. Đường núi rất trơn, nhiều hôm phải đi xa 5-7 km, ở những nơi gần bà con đã hái hết từ đầu mùa rồi” - chị Yai cho biết.

Chiều xuống. Những ngả đường về làng đông vui dần lên. Từng chiếc xe máy cũ kỹ ì ạch vượt dốc, phía sau chất đầy những bao tải răng rẽl. Một vài phụ nữ lầm lũi gùi từng gùi quả nặng băng qua màn mưa trắng xóa.

duoc-lieu-2.jpg
Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái. Người Bahnar thường dùng liềm cắt quả sát gốc giữa lớp lá mục. Ảnh: Hoàng Ngọc

Gia đình chị Djen (làng Kon Mahar) cũng vừa kết thúc một ngày hái quả trong rừng trở về. Vợ chồng chị cùng hai con nhỏ đi từ sáng sớm đến chiều, hái được hơn một tạ quả tươi. “Mưa không dứt suốt nhiều ngày nay, nhưng ngày nào gia đình mình cũng vào rừng. Đây là mùa kiếm tiền để lo sách vở, quần áo cho các con trước năm học mới” - chị nói.

Thay vì bán ngay tại các điểm thu mua ven cửa rừng với giá thấp hơn, nhiều người cố đưa những bao răng rẽl nặng trĩu về tận làng để được thêm mỗi cân chừng 1.000 đồng. Khoản chênh lệch ấy không nhỏ khi mỗi ngày, có những gia đình hái được cả tạ quả như gia đình chị Djen. Với mức giá khoảng 4.000-5.000 đồng/kg tại các điểm thu mua trong làng, mùa răng rẽl mang về khoản thu không nhỏ với nhiều hộ đồng bào Bahnar.

Vào rừng hái răng rẽl

Răng rẽl thường chỉ mọc ở các khu tái sinh hay ven những sườn đồi nơi bà con làm lúa rẫy một vụ. Muốn tìm được quả phải men theo những triền dốc trơn trượt, lội qua các khe nước nhỏ rồi len dưới những tán cây còn đẫm nước mưa. Những bụi răng rẽl cao tới ngang hông, còn chùm quả lại nép sát mặt đất dưới lớp lá mục. Người hái phải vạch từng bụi cây, cúi rạp người rồi dùng liềm cắt sát cuống. Mưa khiến đất đỏ nhão nhoẹt trơn trượt, chỉ cần sơ sẩy là trượt dài xuống sườn dốc.

duoc-lieu-4.jpg
Răng rẽl mọc thành từng chùm sát mặt đất, được thương lái thu mua làm gia vị và dược liệu. Ảnh: Hoàng Ngọc

Sau mùa hoa, những chùm quả xanh dần xuất hiện sát gốc. Đến tháng 8, quả bắt đầu già và có màu xanh thẫm pha đen, đỏ. Quả khi già có lớp nhân cứng bên trong, ăn ngọt nhẹ, thơm mùi thảo dược. “Hồi nhỏ đi rừng gặp từng chùm quả chín, tụi mình hay bóc lớp vỏ ngoài, ăn phần nhân, hệt như ăn quả cà phê chín” - chị Djen cho biết.

Không chỉ quả, mầm răng rẽl cũng được nhiều người Bahnar xem là một món ăn từ rừng. Anh Xưh (làng Kon Jôt Nak) kể rằng: Trước đây, bà con không ai nghĩ loại quả của cây này có thể bán để làm dược liệu, gia vị. Chỉ khi thương lái tìm đến thu mua quả, cây rừng này mới thực sự trở thành một thứ “lộc rừng”. Nhiều hộ dân bắt đầu giữ lại những bụi răng rẽl mọc tự nhiên trong rẫy mì, rẫy lúa để mùa sau tiếp tục thu hái.

“Người Bahnar thường hái mầm non cây răng rẽl về xào với thịt chuột, thịt ếch hay các loại thịt gác bếp, ăn ngon hơn cả mầm măng le. Món ăn thơm mùi gừng núi, vừa ngon vừa ấm bụng trong những ngày mưa lạnh” - anh Xưh nói.

Rộn ràng mùa "lộc rừng"

Mùa răng rẽl tạo sinh kế cho cả những người không trực tiếp lên rừng. Ở các điểm thu mua, nhiều phụ nữ, người già và cả trẻ nhỏ cũng có phần việc của mình. Họ nhận tuốt quả khỏi cuống với tiền công 1.000 đồng/kg, biến những điểm thu mua thành nơi lao động rộn ràng giữa mùa mưa.

Ngồi giữa đống quả răng rẽl chất cao tại một điểm thu mua, chị Nong (làng Bok Rei) thoăn thoắt dùng dụng cụ bằng sắt hình tròn tuốt quả khỏi cuống. Hai đứa con nhỏ ngồi bên cạnh cũng nhanh nhẹn phụ mẹ. Đôi bàn tay bé xíu liên tục tuốt từng chùm quả điệu nghệ chẳng kém người lớn. “Có thêm 2 đứa nhỏ phụ giúp, mỗi ngày, mình cũng tuốt được 1-2 tạ quả” - chị nói.

duoc-lieu-3.jpg
Không trực tiếp vào rừng, nhiều phụ nữ nhận tuốt quả răng rẽl thuê tại các điểm thu mua để có thêm thu nhập trong mùa mưa. Ảnh: Hoàng Ngọc

Không khó để bắt gặp những đứa trẻ ngồi cạnh mẹ vừa làm vừa chơi như vậy. Điểm thu mua vừa là nơi lao động, vừa giống một khoảng sân chơi mùa hè giữa núi rừng.

Ông Nguyễn Trường Linh - chủ một điểm thu mua lớn tại làng Bok Rei - cho hay: Mỗi mùa, ông thu mua từ 1.000-2.000 tấn quả tươi. Sau khi tập kết, hàng được vận chuyển về phía Đông tỉnh để sơ chế, phơi khô rồi xuất bán đến nhiều thị trường trong và ngoài nước.

“Ở vùng rừng núi Đăk Sơmei này có nhiều dược liệu quý như sa nhân đỏ, tím nhưng nhiều nhất là sa nhân xanh. Loại này không có giá trị bằng 2 loại kia nhưng sản lượng rất cao, chất lượng tốt vì phần lớn vẫn mọc tự nhiên trong rừng, bà con thu hái hoàn toàn thủ công. Có những ngày cao điểm, lượng hàng thu mua lên tới hàng trăm tấn” - ông Linh cho biết.

Gần 20 năm thu mua lâm sản phụ ở vùng đất này, ông Linh cho hay: Núi rừng Đăk Sơmei vẫn còn rất hào phóng. Từ cây đót đến các loại sa nhân, nhiều sản vật dưới tán rừng đã trở thành nguồn sinh kế theo mùa cho đồng bào sống gần rừng.

* * *

Chiều xuống rất nhanh ở Đăk Sơmei. Mưa vẫn xối xả trên những con đường đất đỏ. Những chiếc xe máy chở đầy răng rẽl để lại những vệt bánh xe ngoằn ngoèo và đôi ba chùm quả rơi ven đường. Sáng mai, khi mưa còn chưa dứt, những dấu bánh xe ấy sẽ lại nối nhau vào rừng, theo bước chân người Bahnar đi tìm thứ “lộc rừng” chỉ ghé qua khoảng thời gian ngắn ngủi giữa mùa mưa Tây Nguyên.

Có thể bạn quan tâm

Mang con dấu đến bản

Mang con dấu đến bản

Hai đứa con đã 15 và 13 tuổi, nhưng lần đầu tiên, vợ chồng anh Moong Văn Phong mới đi làm khai sinh cho con khi Trung tâm Phục vụ hành chính công xã Nhôn Mai (Nghệ An) mang con dấu đến tận bản để làm thủ tục cho dân.

Những dáng lính vùng biên

Những dáng lính vùng biên

(GLO)- Tôi gặp những người lính trên những chuyến tàu tuần tra ngoài khơi xa, giữa những hải trình dọc dài duyên hải đồng hành, làm chỗ dựa bảo vệ ngư dân và giữ gìn an ninh trật tự trên biển quê hương; gặp họ giữa những vùng biên giới Campuchia heo hút đầy nắng gió.

Ruổi rong đời chăn vịt

Ruổi rong đời chăn vịt

(GLO)- Sau mỗi mùa gặt, những cánh đồng lúa ở các xã An Lương, An Hòa, An Vinh, Tuy Phước… lại rộn ràng bởi đàn vịt hàng nghìn con tìm về kiếm ăn. Gắn với đàn vịt, những người chăn vịt miệt mài rong ruổi qua nhiều cánh đồng, lấy mùa gặt làm nhịp mưu sinh.

Trầm tích sông Ba

Trầm tích sông Ba

(GLO)- Sông Ba đoạn qua xã Ia Dreh (tỉnh Gia Lai) mùa khô, vài con thuyền đánh cá nằm gối đầu nghỉ ngơi trên những doi cát. Chiều xuống, từ những bến sông, người dân vẫn ra tắm mát dù nước cạn tới mức có thể lội ra giữa dòng.

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

(GLO)- Men theo bờ sông Ba đoạn chảy qua buôn Tơnia (xã Ia Rsai, tỉnh Gia Lai), khi nắng cuối ngày hắt những tia vàng lấp lánh trên mặt nước, chúng tôi bắt gặp những vật thể lạ nhô lên khỏi lớp đất sét. 

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

(GLO)- Không biết tên tuổi, quê quán những người lính hy sinh trong trận đánh Tết Mậu Thân 1968 tại Pleiku, người dân bên suối Hội Phú (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) vẫn âm thầm thắp những nén nhang rồi lập miếu thờ ngay nơi các anh từng nằm xuống. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Dưới mái hiên nhà sàn ở xã La Lay (Quảng Trị), tiếng dao chẻ tre vang lên đều đặn giữa buổi sớm. Nghệ nhân Hồ Văn Thành ngồi bên bó mây vừa lấy từ rừng về. Ông tỉ mẩn đường dao chuốt từng sợi nan tre. Ở miền tây Quảng Trị, hình ảnh ấy không hiếm gặp...

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

null