Quốc gia di sản thế giới

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Trong những lần đi châu Âu trước, vì chưa đến được Vatican nên chuyến đi vừa qua tôi quyết định đến bằng được thành quốc này. Đây là một đất nước tuy nhỏ về diện tích và dân số nhưng được coi là trung tâm văn hóa của phương Tây thời kỳ Phục hưng và hiện là trung tâm quyền lực cao nhất của Giáo hội Công giáo. Vatican được quốc tế công nhận là quốc gia nhỏ nhất thế giới và UNESCO công nhận là Di sản thế giới. Đây là di sản duy nhất trên thế giới gồm trọn vẹn một quốc gia.



Với diện tích 0,44 km2, dân số 799 người (tính đến 17-12-2019), Vatican nằm lọt thỏm trong lòng thủ đô Rome, nước Cộng hòa Ý. Bốn mặt được bao bọc bởi tường thành, tách biệt giữa Ý và Vatican. Vatican có rất nhiều công trình kiến trúc thời Phục hưng mang đậm nét tôn giáo như: Bảo tàng Vatican, Thánh đường Phêrô, Nhà nguyện Sistine, Quảng trường Thánh Phêrô... nguy nga, có sức hấp dẫn đến khó cưỡng đối với những ai yêu mến nghệ thuật.

Thánh đường Phêrô. Ảnh:internet
Thánh đường Phêrô. Ảnh:internet



Vương Cung Thánh đường Phêrô là công trình lớn nhất thủ đô Rome và thành Vatican, được UNESCO xếp loại Di sản thế giới. Đứng trên nóc của thánh đường này có thể ngắm toàn cảnh TP. Vatican và Rome. Bên trong thánh đường trưng bày nhiều tác phẩm nghệ thuật quý giá, thực hiện bởi những nghệ sĩ tài hoa của nước Ý lúc bấy giờ. Nổi bật là những bức tranh khổng lồ trên trần thánh đường, 39 bức tượng thờ những vị Thánh đã cùng khai sáng ra nơi này, tượng Pietà của nghệ sĩ Michelangelo mà người Việt Nam gọi là “Đức Mẹ Sầu Bi”. Đây là Vương Cung Thánh đường lớn nhất thế giới và linh thiêng nhất của Thiên Chúa giáo, là nơi Đức Giáo hoàng hành lễ và tín đồ khắp nơi đổ về hành hương.

Quảng trường Thánh Phêrô nằm ngay trước thánh đường Phêrô, có hình elip với diện tích khoảng 2,3 ha, sức chứa trên 60.000 người. Tâm quảng trường là cây cột đá Obelisk Ai Cập. Cột này có công dụng như một chiếc đồng hồ mặt trời, vào đúng 12 giờ trưa bóng của cây cột sẽ chiếu xuống ngay giữa chiếc đĩa bằng đá cẩm thạch trắng bên dưới. Đối xứng hai bên cây cột theo hướng Nam-Bắc là 2 bồn phun nước bằng đá. Quảng trường Thánh Phêrô tiếp giáp TP. Rome về hướng Bắc. Tại đây không có tường thành bao bọc nên Vatican và Ý thống nhất có một đường biên giới ảo chạy dọc giới hạn bên ngoài quảng trường.

Trong khi Quảng trường Thánh Phêrô là một không gian mở cho những ai muốn đến thì Bảo tàng Vatican có cổng vào nằm trên đường Vaticano là không gian đóng, ai muốn vào thì phải mua vé. Bảo tàng Vatican là cơ sở thứ 2 nằm trong tổng thể thành quốc Vatican được UNESCO công nhận là Di sản thế giới. Theo các nhà nghiên cứu, Bảo tàng Vatican là một trong những bảo tàng lớn nhất trên thế giới, có lối kiến trúc pha trộn khéo léo giữa xưa và nay, truyền thống gắn với hiện đại. Với 12 gian nhà, 5 dãy hành lang cao 3 tầng, có tổng chiều dài khoảng 7 km, chia thành 25 tiểu mục, Bảo tàng Vatican hiện lưu giữ, trưng bày bộ sưu tập trên 70.000 tác phẩm, gồm điêu khắc, hội họa, gốm sứ và các bản đồ cổ do các đời giáo hoàng sưu tập từ thời Phục hưng, ghi dấu các nền văn minh La Mã, Hy Lạp, Ai Cập. Ngoài hiện vật trưng bày, du khách còn bị choáng ngợp bởi hàng trăm bức họa cầu kỳ do các họa sĩ tài hoa Michelangelo, Raphael, Bramante, Bernini, fazzini, Pericle vẽ trực tiếp trên những mái trần vòm cong. Những mảng tường kéo dài như bất tận, một cầu thang xoắn nằm ngay lối vào với 2 đường dốc hình xoắn đan xen, một lối dẫn lên, một lối dẫn xuống riêng biệt, giống như chuỗi xoắn ADN, tạo ra nét độc đáo không nơi nào có được...

Đến Vatican, tôi không những choáng ngợp trước vẻ đẹp kỳ vĩ của từng mảng công trình mà còn thấy rõ sự đóng góp rất lớn của di sản này cho nhân loại. Qua đó, tôi cảm nhận được những giá trị của văn hóa tâm linh và tôn giáo đối với con người. Sâu lắng hơn là mong muốn có sự bảo tồn về một thời đại Phục hưng ở nước ta.

 TRUNG ANH
 

Có thể bạn quan tâm

Lặng lẽ tìm về ký ức nghề xưa

Lặng lẽ tìm về ký ức nghề xưa

(GLO)- Cuối năm 2025, cuốn sách Nghề dệt truyền thống tỉnh Bình Định (từ thế kỷ XIX đến nay) của ThS. Hoàng Bình ra mắt bạn đọc như một công trình biên khảo công phu về một nghề thủ công từng gắn bó mật thiết với đời sống người dân đất Võ.

Bộ chiêng của các thủ lĩnh Jrai trở thành bảo vật quốc gia

Bộ chiêng Kơ Đơ trở thành bảo vật quốc gia

(GLO)- Bộ cồng chiêng Kơ Đơ (niên đại đầu thế kỷ XX) vừa được công nhận là bảo vật quốc gia. Không chỉ là nhạc cụ cổ, chiêng Kơ Đơ còn là hiện vật gắn với những thủ lĩnh Jrai xưa, phản ánh cấu trúc xã hội, đời sống tín ngưỡng và nghệ thuật âm nhạc độc đáo của cư dân Tây Nguyên.

Những mùa xuân huy hoàng trên kinh thành

Những mùa xuân huy hoàng trên kinh thành Hoàng Đế

(GLO)- Thành Hoàng Đế thuộc huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định (cũ) là di tích duy nhất còn lại của vương triều Tây Sơn. Đây là một công trình kiến trúc thành cổ khá đặc biệt, sau 6 lần khai quật khảo cổ phục vụ nghiên cứu và trùng tu, đến nay vẫn còn nhiều bí ẩn...

Chất thuần khiết nâng tầm thổ cẩm

Chất thuần khiết nâng tầm thổ cẩm

(GLO)- Với việc hợp chuẩn OCOP, nhiều sản phẩm thổ cẩm Bahnar, Jrai ở Gia Lai bắt đầu định vị được thương hiệu. Quá trình này có công rất lớn của nhiều phụ nữ, nghệ nhân đã dồn tâm huyết từng bước đưa thổ cẩm truyền thống ra thị trường.

Tiến sĩ Lê Quang Lâm cùng câu chuyện tù và Jrai

Tiến sĩ Lê Quang Lâm cùng câu chuyện tù và Jrai

(GLO)- Hiểu về văn hóa Tây Nguyên bắt đầu từ những hiện vật dân tộc học, đó cũng là một trong những cách tiếp cận của TS. Lê Quang Lâm (phường Diên Hồng, tỉnh Gia Lai) khi nghiên cứu về văn hóa của người Jrai. Trong hàng nghìn hiện vật mà ông dày công sưu tầm, có bộ sưu tập tù và Jrai độc đáo.

Suy nghĩ từ những lò gốm cổ

Suy nghĩ từ những lò gốm cổ dọc sông Côn

(GLO)- Dọc theo dòng sông Côn huyền thoại, tuyến giao thương quan trọng từng nối vùng cao nguyên với cửa biển Thị Nại, nếu không để ý kỹ, người ta rất dễ đi ngang qua những gò đất tưởng như bình thường. Nhưng dưới lớp đất trầm mặc ấy là dấu tích của một thời Champa rực rỡ.

Giọt nước - Mạch nguồn văn hóa Jrai

Giọt nước - Mạch nguồn văn hóa Jrai

(GLO)- Ở Tây Nguyên, những bước chân đầu ngày của người Jrai hướng về giọt nước của làng. Nguồn nước trong lành từ đó đã đi cùng các buôn làng qua bao mùa rẫy, bao thế hệ; đồng thời lưu giữ những lớp trầm tích văn hóa, tín ngưỡng và nếp sinh hoạt cộng đồng từ ngàn xưa.

Đi con đường ít người đi…

Đi con đường ít người đi…

(GLO)- Giữa nhịp sống hiện đại gấp gáp, có những người chọn lặng lẽ đi ngược dòng thời gian, lần theo dấu vết chữ nghĩa xưa để phục dựng hồn cốt văn hóa một vùng đất. Tiến sĩ Võ Minh Hải-Phó trưởng Khoa Khoa học Xã hội và Nhân văn (Trường ĐH Quy Nhơn), nhà nghiên cứu Hán Nôm - là một người như thế.

null