Nơi những cánh chim trở về

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Ngày bé, tôi thường phải ở nhà một mình. Với một đứa trẻ, điều ấy chẳng những không thú vị mà còn đáng sợ. Nếu ai đã từng xem bộ phim “Ở nhà một mình” của đạo diễn Chris Columbus sẽ thấy cậu bé Kevin phải đối diện với những hiểm nguy ra sao. 

Còn với tôi, điều đáng sợ nhất lại là sự buồn chán và cô đơn. Rồi dần dần, tôi cũng chìm đắm vào sự cô quạnh đó. Ban đầu, tôi lắng nghe tiếng mọt nghiến trong cột gỗ, rồi đến tiếng những cánh ong đi tìm vị ngọt của mình. Sau nữa là một con nhện giăng những sợi tơ từ điểm chấp chới này đến sự hiểm trở khác trên trần nhà…

Và, xa xa kia, phía ngọn đồi, đàn chim đã trở về. Tôi chẳng rõ đó là loài chim gì nhưng ít ra cũng khiến tôi thấy ấm lòng vào mỗi buổi chiều.

Từ ngày ấy, tôi coi phía sườn đồi-nơi có những cây dại mọc tự nhiên, phô sự gầy guộc lên nền trời xanh là một thú vui của riêng mình. Thật ra, lâu nay vẫn có những chú chim bay về khu vườn của tôi hót líu lo. Đã không ít lần, chúng làm tổ trong vườn, từng bị tôi đánh bẫy và nhốt trong lồng.

Một hôm, cha tôi đem về một chiếc ống nhòm đã cũ. Ông bảo đó là món quà mà người bạn từng đi nước ngoài tặng cho ông. Chú ấy mua để quan sát cảnh vật khi tuyết trắng bao phủ.

Từ hôm đó, tôi có thể quan sát những đàn chim được rõ hơn. Tôi thật sự bất ngờ vì khác xa so với những gì mình hình dung, chúng bận rộn kiếm ăn, làm tổ và nháo nhác lo âu khi có bước chân những người đi từ trên đồi xuống.

Nghe tôi kể, mẹ bảo: Loài vật nào cũng cần kiếm mồi, xây tổ và có những đàn chim phải ra đi về một miền đất xa xôi tránh rét.

123.jpg
Minh họa: H.T

Khi tôi trưởng thành, không may mắn như chúng bạn được theo học những trường nghề dưới thị xã, tôi phải bước lên chuyến xe đi kiếm việc làm nơi thành phố lớn. Mẹ rất buồn và lo nhưng ý tôi đã quyết.

Cho đến khi cái xóm nhỏ của tôi chỉ còn là cái chấm nhỏ xíu, tôi mới cố nhoài người để ngóng về phía những đàn chim nhưng chỉ thấy bầu trời cuối xuân.

Ở phố, khoảng trời chỉ còn là một thoáng chốc qua những ô cửa. Người ở phố sống với chiếc kim đồng hồ, với cuốn lịch bàn và những cuộc gặp, hẹn hò, chờ đợi. Tôi dần cảm nhận được những mưa, nắng, tiếng chim… chỉ thuộc về quê nhà, về những người sống dựa vào đồng đất.

Thế rồi, năm tháng qua đi. Khi tuổi tác làm con người ta khác đi, tôi lại thấy nhớ những điều bấy lâu quên lãng. Cuộc sống là sự lựa chọn, kiếm tìm và bỏ quên. Mấy lần tranh thủ về thăm mẹ, tôi cảm nhận được sự đổi thay của quê mình.

Những ngọn đồi đã được san bớt một phần, nhà cao che khuất tầm nhìn, xe cộ đông đúc, khói bụi. Người già dần khuất bóng, người trẻ bận đi xa mưu sinh, lũ trẻ mải miết đi học. Trong từng ô cửa hình như không còn đứa trẻ nào cô đơn, ngóng theo đàn chim phía chân trời như tôi ngày nào.

Ngày nọ, có một họa sĩ đến chơi. Anh kể chuyện dự kiến xây nhà nhưng lại lo tranh vẽ, khung, giá bừa bộn quá. Tôi nói với anh, nhà còn một căn gác bỏ không rất sạch sẽ, khô ráo, sẽ dành cho anh. Anh vui vẻ cảm ơn và dọn đồ đến chỗ tôi.

Từ đó, chúng tôi có dịp trò chuyện với nhau nhiều hơn. Có lần anh bảo: “Sao cậu không thử gửi gắm những suy cảm của mình vào tranh”. Tôi rất cảm động và biết anh đã đọc được suy nghĩ của mình. Tôi bắt đầu chìm đắm trong suy nghĩ.

Và rồi, bức tranh của tôi ra đời với hình ảnh chủ đạo là đàn chim mải miết bay về phía sườn đồi. Anh xem xong liền rủ tôi đến tham quan gallery mới của mình trong một buổi chiều nhiều gió.

Thật bất ngờ, nơi anh đưa tôi đến cách nhà tôi không xa. Ở đây, anh đã mua một mảnh đất rộng, có đồi rừng. Anh bảo tôi ngồi chơi và chờ đợi. Chẳng mấy chốc, tôi đã thấy những cánh chim chiều trở về từ phía cánh rừng mới mọc lên. Tôi thấy tâm hồn mình trẻ lại như thuở nào.

Có thể bạn quan tâm

Vấn vương bông gòn

Vấn vương bông gòn

(GLO)- Trong vườn còn sót lại một cây gòn. Đến mùa, chúng bung ra những bông nhẹ bẫng, mềm như mây trắng vắt ngang trời, theo gió tản mát muôn phương.

Nẻo về tháng Tư

Nẻo về tháng Tư

(GLO)- Bước chân trên dải biên cương một ngày tháng Tư nắng đượm, tôi thốt nhiên nhớ tới mấy câu thơ của Nguyễn Bình Phương: “Những cột mốc vùng biên bóng trải xiêu xiêu/Dãy núi oằn lên từng nhịp thở”.

Gió đồng mùa hạ

Gió đồng mùa hạ

(GLO)- Gió từ cánh đồng quê lại thổi tràn qua ô cửa nhỏ, mang theo hương thơm nồng nàn của lúa non và mùi ngai ngái của đất sau cơn mưa đầu mùa.

Mùa rẫy tới

Mùa rẫy tới

Mấy ngày nay thường hay có dông vào buổi chiều. Gió ùn ùn thốc tới. Mây từ dưới rừng xa đùn lên đen sì như núi, bao trùm gần kín khắp bầu trời. A Blưn thấy ông nội lẩm nhẩm tính rồi nói mấy hôm nữa đi phát rẫy.

Bài học đầu đời

Bài học đầu đời

(GLO)- Mãi đến bây giờ, cánh tay tôi vẫn còn một vết sẹo. Vết sẹo đỏ ửng, kéo dài trông thật “thiếu thẩm mỹ”. Bạn bè khuyên đi xóa sẹo nhưng tôi lại không muốn. Bởi lẽ, với tôi, vết sẹo ấy gắn liền cùng kỷ niệm về bài học đầu đời.

Tháng Tư ở thành phố mang tên Bác

Tháng Tư ở thành phố mang tên Bác

(GLO)- Một ngày giữa tháng Tư, tôi có chuyến thăm TP. Hồ Chí Minh. Như tín hiệu của vũ trụ, có điều gì đó thôi thúc tôi phải về với nơi mà 50 năm về trước, cả dân tộc vỡ òa trong niềm vui của ngày đại thắng, thống nhất non sông.

Nhớ bếp lửa nhà sàn

Nhớ bếp lửa nhà sàn

(GLO)- Gần 50 năm gắn bó với vùng đất Tây Nguyên, tôi đã đi qua nhiều buôn làng, tiếp xúc với bao con người hiền lành như đất, mộc mạc như cây rừng. Và trong những buôn làng đó, từng bếp lửa nhà sàn đã để lại trong tôi ấn tượng đậm sâu với không gian đầm ấm và chân tình

Hương nhãn

Hương nhãn

(GLO)- Tháng Tư về, mang theo những giọt sương tinh khôi lặng lẽ đọng trên mái nhà, ấp ôm không gian trong cái se lạnh dịu dàng của phố núi. Pleiku tỉnh giấc giữa sắc trời tĩnh lặng mà chất chứa bao xao xuyến.

Tháng Tư về nguồn

Tháng Tư về nguồn

(GLO)- Chúng tôi đến TP. Hồ Chí Minh giữa những ngày tháng Tư lịch sử, vào đúng dịp kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Hương ngọc lan

Hương ngọc lan

(GLO)- Hương ngọc lan là mùi hương thanh khiết nhất mà tôi được biết trong tuổi thơ của mình. Đó là sự dịu ngọt nhẹ nhàng và vô cùng gây thương nhớ cho người lữ khách.

Đọc để hiểu mình

Đọc để hiểu mình

(GLO)- Khi nhìn một người ngồi đọc sách, tôi thường có cảm giác rất bình an. Sự bình an như nguồn năng lượng được truyền đến từ hình ảnh rất đẹp trước mắt.

Cơn mưa ngang qua

Cơn mưa ngang qua

Tiết trời vào sáng sớm khá oi nồng, nhưng bầu trời lại phủ kín một màu mây xám đục chứ không trong trẻo như mọi khi. Rồi bất chợt mưa rào rào mà không có gió, có sấm báo trước.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Mùa hoa hẹn phố

(GLO)- Thỉnh thoảng, bạn bè thời đại học ngẫu hứng gửi vào nhóm Zalo bức ảnh về một loài hoa. Dù không giải thích lời nào nhưng lập tức nhiều phản hồi, nhiều icon xuất hiện.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Món quà của chị Hai

(GLO)- Thời tiểu học, tôi khá biếng nhác việc học. Kết quả học tập của tôi năm nào cũng gần như “đội sổ”, trầy trật hết cách mới không bị lưu ban. Trong khi đó, các anh chị tôi đều học giỏi. Tuy nhiên, đọc cuốn sách 'Vượt đêm dài' của nhà văn Minh Quân do chị Hai tặng đã thay đổi cuộc đời tôi.

Tan biến giữa rừng

Tan biến giữa rừng

(GLO)- Tôi mê đắm Tây Nguyên bắt đầu từ 2 chữ “đại ngàn”. Tôi cũng đã từng mường tượng về những cánh rừng bạt ngàn, tán cây che kín không thấy ánh mặt trời, dây leo và cây bụi lấp kín không một lối mòn, muông thú chạy nhảy dưới những tán xanh.

Xôn xao chợ núi

Xôn xao chợ núi

(GLO)- Chợ núi cũng như bao khu chợ ở nhiều vùng miền khác, là nơi mua bán trao đổi, gặp gỡ chuyện trò. Song, chính sự chân chất, bình dị của những phiên chợ này lại khiến bao người nhớ nhung.

Theo cánh ong bay

Theo cánh ong bay

(GLO)- Giữa một ngày chớm hạ, bầy ong mật ở đâu bất chợt vần vũ trên khóm hoa xuyến chi trước sân nhà, khiến tôi xao động. Bên khóm hoa muốt trắng nhụy vàng dịu dàng có bao đôi cánh mỏng tang, rộn rã bên ngày mới.

Nhớ hội trại ngày ấy

Nhớ hội trại ngày ấy

(GLO)- Cứ mỗi dịp tháng 3, khi thấy học sinh nô nức chuẩn bị cho hội trại, lòng tôi lại xao xuyến nhớ về những ngày áo trắng tung bay trên sân trường đầy nắng với bao ước mơ, hoài bão.