Những người đi xuyên thế kỷ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Chúng tôi cầm sợi chỉ của thế hệ đi trước, xỏ qua lỗ cây kim nhỏ xíu, rồi may cho đời sau một tấm áo thời trang lộng lẫy.

Khi tôi còn làm họa sĩ minh họa ở một công ty, một nhân viên nhỏ tuổi hơn tôi, dĩ nhiên là thuộc gen Z, nói với tôi câu vầy: "Em dùng AI (trí thông minh nhân tạo) đó anh!". Ấy là khi tôi khen bạn vẽ tranh bằng máy tính đẹp quá. Lúc đó tự nhiên tôi nhớ đến ông thầy tóc bạc bảy chục tuổi của tôi ngày bé và những buổi học ký họa, phác thảo. Tôi nhớ mấy cuốn tập đầy nét sổ dọc, sổ ngang mà thầy bắt tôi vẽ đi vẽ lại để cho "cứng tay". Tôi nhớ cách đánh màu sáng tối, cách nhìn bảng màu để tìm mảng màu tương hỗ.

Tôi đã mất cả mấy ngàn giờ vẽ đi vẽ lại, thậm chí vẽ lén trong giờ học toán, văn, để rèn cho bàn tay mình đụng đâu cũng thành tranh vẽ, suốt từ tiểu học tới hết cấp ba. Sau đó, tôi học thêm tin học, phần mềm để bắt tay vào vẽ minh họa rất chi là chật vật. Cái bảng vẽ điện tử nó khó hơn giấy phải trăm lần. Vậy đó, bây giờ tôi phải khen một em gen Z vẽ máy tính quá xá là đẹp, dù sau đó mới biết nó chỉ cần dùng vài câu lệnh rồi khiển máy vẽ hết. Ấy là khoảnh khắc tôi thấy mình già rồi.

Minh họa: HOÀNG ĐẶNG

Minh họa: HOÀNG ĐẶNG

Chúng tôi là những người đi xuyên thế kỷ, từ XX sang XXI. Chúng tôi có thể hấp thu tất cả giá trị văn hóa từ trước và sau chúng tôi, dù hai thế hệ đó khác xa nhau. Chúng tôi được nuôi dạy bởi những người là cha mẹ, cậu dì, thầy cô; một thế hệ vừa đi qua chiến tranh, những cơn suy thoái kinh tế toàn cầu trầm trọng. Đặc điểm của thế hệ này là vô cùng... chăm chỉ làm việc, sống tiết kiệm và tự lập. Họ sống trong thời đại ai cũng muốn vươn lên thoát bóng ma đói nghèo, trong lúc phương tiện đại chúng nhắc nhở: "Mỗi gia đình chỉ nên có từ một tới hai con".

Còn gen Z? Đó là em trai, em gái, là con cháu của chúng tôi. Tụi nhỏ lớn lên trong thời kinh tế bùng nổ, internet phổ cập, và công nghệ 4.0 giúp chúng có thể điều khiển từ xa qua màn hình điện thoại.

Thế hệ chúng tôi là những người đi qua lỗ kim. Chúng tôi chui qua cái ngưỡng nằm giữa đói nghèo và ăn bò Kobe. Chúng tôi chứng kiến sự nhảy vọt của quê hương từ một thị xã vùng biên xập xệ, ngập nước, biến thành đầu não kinh tế trong vùng. Chúng tôi có thể nghe nhạc rap nhưng cũng biết nghe cải lương, hồ quảng. Chúng tôi cũng biết ra rạp xem phim siêu anh hùng và coi Đất Phương Nam thì vẫn khóc. Chúng tôi đồng ý Ronaldo bây giờ là huyền thoại bóng đá, và cũng từng chứng kiến anh từng là cậu bé thần kỳ 18 tuổi chạy lon ton ở cánh phải. Chúng tôi chứng kiến biết bao nhiêu sự hình thành kỳ vĩ của nhân loại, thiệt đó, từ smartphone, tới bùng nổ của mạng xã hội, khoa học, nghệ thuật, kinh tế.

Chúng tôi chứng kiến sự trở mình của biết bao nhiêu đế chế, lên đỉnh cao rồi trượt té, từ Nokia tới Blackberry. Chúng tôi cầm sợi chỉ của thế hệ đi trước, xỏ qua lỗ cây kim nhỏ xíu, rồi may cho đời sau một tấm áo thời trang lộng lẫy. Chúng tôi đã quen tập cho mình tính tự lập rất cao, bởi vốn dĩ cha mẹ chúng tôi thời đó cũng không thể chu cấp cho con cái quá nhiều và xã hội cũng vậy. Sự thiếu thốn dạy cho chúng tôi lớn lên tự tìm tòi, tự thân vận động, "cái khó ló cái khôn".

Mà hồi đó, chúng tôi đã sống với một xã hội không có internet hay màn hình cảm ứng. Không có mạng, đồng nghĩa là không YouTube, mạng xã hội, khoe hình selfie, nhạc số, hay thậm chí là không biết đứa bạn học chung lớp mình nó giàu cỡ nào. Chúng tôi hoàn toàn không có nơi để sống ảo. Thời đó, internet mới đẻ thôi, và phải tốn rất nhiều tiền để có thể kéo được dây mạng cắm vô máy tính.

Chúng tôi liên lạc với nhau bằng điện thoại quay số, bằng những cuộc hẹn miệng. Hoặc thân thiết hơn, chúng tôi hẹn nhau bằng trí nhớ. Cái giờ này bảo đảm tụi nó sẽ tụ tập ở sân banh nè. Vậy là cứ thế mà ra, không cần hẹn ai, đúng y boong, cả đám đã ngồi sẵn ngay đó. Thế nhưng ngày đó, không có điện thoại nhắc nhở, chẳng hiểu sao tôi nhớ vanh vách lịch học, lịch học thêm, giờ đi chơi, giờ đi ngoại khóa. Và tụi bạn của tôi cũng vậy.

Thay vì "kết bạn" bằng một cú bấm nút như bây giờ, chúng tôi "tìm bạn bốn phương" qua mấy tờ báo. Cái mục "tìm bạn bốn phương" ngày xưa ngô nghê vậy đó mà nhiều cặp đã thành vợ chồng.

Không có internet, chúng tôi giải trí bằng đọc sách, xem phim trên tivi. Chúng tôi phải đọc hết, từ truyện tranh cho tới tiểu thuyết kiếm hiệp, rồi tình cảm lâm li sướt mướt không phù hợp lứa tuổi, bởi vì thời đó đầu sách rất ít…

Chúng tôi thời ấy, vì sự giới hạn của công nghệ, mà mỗi người sẽ có cho mình một góc riêng. Ngoài những mối quan hệ cộng đồng, chúng tôi có những góc nhỏ cuộc đời mà ai thân thích lắm mới biết. Chúng tôi có một "cái xó" trong lòng, mặc sức tô vẽ, không cần phải phô trương cho ai biết bằng những hình ảnh, đoạn clip, mà bây giờ người ta bị "ép" phải làm mỗi ngày. Lúc xưa, tôi có thằng bạn quậy phá trời ơi đất hỡi. Bây giờ, nó... đi tu. Nó nói tao đam mê Phật học lắm, mày không biết đúng không? Hoặc một đứa bạn khác, hồi đó nó xinh xắn, là tâm điểm của tụi con trai ở mọi nơi, bây giờ nó… có vợ. Gặp lại tôi, nó cười, hồi nhỏ tui gồng muốn chết, hê hê hê.

Một thằng bạn hàng xóm cùng thế hệ, ngày đó, nó đứng cột cờ mỗi tuần vì quậy phá, đánh lộn, kéo băng nhóm, trốn học, ăn nhậu. Bây giờ, nó làm giám đốc kinh doanh một công ty, mặc áo bỏ vô quần, ăn nói lịch sự hiền queo. Mỗi ngày, nó phải vật lộn với tiền ảo, máy tính, xe hơi đắt tiền, mệt quá rồi. Nó thèm trở về cái thời không làm ra tiền, đạp xe hai cây số chui vào quán internet, chơi điện tử rồi la hét phấn khích. Nó giống tôi, cũng kẹt trong cái "lỗ kim" đó hoài chưa chui qua nổi.

Có thể bạn quan tâm

Ký ức làng...

Ký ức làng...

(GLO)- Con người ta đôi khi thật lạ, lúc ở phố thị thì nhớ buôn làng, nơi đất mới lại thương hoài quê cũ. Vậy nên, làng quê luôn là miền ký ức không quên của mỗi người. Theo thời gian, ký ức ấy được đắp bồi, nhen lên thành ngọn lửa, sưởi ấm tâm hồn và khơi gợi tình yêu quê hương, nguồn cội.

Đi giữa vòm xanh

Đi giữa vòm xanh

(GLO)- Tôi chia xa phố núi thương yêu với dặm dài những nỗi nhớ, dặm dài những trảng xanh. Trong ký ức chưa xa, phố điệp trùng thông kim, ban trắng, bằng lăng tím, muồng vàng… cho tôi ngợp ngời nhung nhớ những thênh thang phóng khoáng mà hiền hòa của đất trời quê hương.

Những nếp gấp giữ trọn thời gian

Những nếp gấp giữ trọn thời gian

Khi cơn mưa bất chợt lướt ngang thành phố, người chủ tiệm sách cũ vội vàng xoay trục kéo dài mái hiên, tránh để nước tạt vào những chồng sách đã ngả vàng. Tuy có vẻ cũ kỹ, nhưng những quyển sách ấy lại là niềm đam mê của nhiều thế hệ, trong đó có các bạn trẻ.

Vườn thương chở những ước mơ

Vườn thương chở những ước mơ

(GLO)- Những khi lòng vấn vương hoài niệm, tôi vẫn thường hay nhớ về khu vườn nhỏ của bà, nơi đã neo giữ một phần ký ức tuổi thơ tươi vui, ấm áp. Khu vườn xanh mát ấy chở biết bao thương yêu, thắp lên ý nguyện cuộc đời cho một tâm hồn thơ trẻ đong đầy khát khao, mơ ước.

Cao nguyên mùa gió biếc

Cao nguyên mùa gió biếc

(GLO)- Pleiku đang trong những ngày đẹp nhất của năm. Ngày đi trong dịu dàng cùng trời xanh và gió biếc. Những con gió miệt mài chạy dài khắp nẻo núi đồi cao nguyên, ùa vào lòng tôi niềm thương nhớ vô bờ.

Dưới những tàng thông

Dưới những tàng thông

(GLO)- Cùng với lớp lớp sương mù bảng lảng sớm mai, từng con dốc lượn quanh phố nhỏ, những tàng thông xanh thẳm từ lâu đã là nét đẹp riêng có của cao nguyên Gia Lai, đậm sâu trong trái tim biết bao người. Để rồi, mỗi lần đi xa hay trở về, tiếng lòng ấy lại được cất lên cùng bời bời ký ức.

El Condor Pasa - Một điệu hồn dân ca

El Condor Pasa - Một điệu hồn dân ca

(GLO)- Trong một dịp tình cờ, tôi may mắn được nghe nghệ sĩ guitar cổ điển Vũ Đức Hiển độc tấu bài El Condor Pasa. Tôi đã bước vào bài ca hay bài ca đó đi vào thế giới thanh âm trong tôi với tư thế án ngự và chiếm hữu đầy ám ảnh.

Mẹ thương con theo cách riêng của mẹ. Ảnh minh họa: Internet

Tấm lòng của mẹ...

(GLO)- Mẹ tính nóng như lửa, quyết đoán trong công việc cũng như trong cuộc sống, luôn nghiêm khắc với con cái. Con thừa hưởng cái nóng tính cộng với sự ngang bướng của mẹ không sót chút nào...

Ảnh minh họa: Nguyễn Linh Vinh Quốc

Dưới bóng muồng vàng

(GLO)- Sớm mai, khi hơi sương ủ lạnh trên tàng cây muồng vàng trước nhà, chiếc điện thoại chợt nhấp nháy báo có tin nhắn. Là của người bạn cũ, một người con xóm Mới: “Bạn ổn không?”. Đưa mắt nhìn ra hồ nước nép mình dưới hàng cây muồng vàng bao đời ấp ôm xóm nhỏ, lòng tôi chợt rưng rưng.

Mùa thu hát trên đồi

Mùa thu hát trên đồi

(GLO)- Phố núi Pleiku vẫn hằng lưu nhớ trong tâm trí nhiều người với một ngày đi qua bốn mùa đậm đà hương sắc. Ngày qua ngày, sắc thu chín đượm trên phố nhỏ. Mỗi sớm mai hay lúc muộn chiều, ngồi nơi gác nhỏ, nghe mùa thu hát trên đồi, tôi lại thấy yêu hơn cuộc sống này.

Mùa mận Tết Độc lập

Mùa mận Tết Độc lập

(GLO)- Trời chuyển nắng. Mấy cây mận trước sân đã chi chít nụ lu lú. Vài cành đong đưa rưng rưng gió, khiến nụ hoa cứ e ấp mãi chẳng muốn căng bung. Thanh tựa cửa trông ra, thở ra một hơi dài như muốn tuôn theo cái nồng rực, bức bối.

Mùa thơm

Mùa thơm

(GLO)- Đang là những ngày đất trời ở trong mùa thơm tròn đầy, thi vị. Ruộng đồng thơm màu nắng. Khu vườn thơm giọt mưa. Và còn nữa - nét hương quyến rũ của cốm tươi màu lúa non, của quả hồng vừa chín, của trái thị ươm vàng heo may... tạo nên những thức quà riêng có của mùa thu.

Thân thương bột mì nhứt khuấy

Thân thương bột mì nhứt khuấy

(GLO)- Muộn chiều, người bạn quê Phù Cát (tỉnh Gia Lai) rủ tôi sang nhà chơi rồi hai đứa cùng nhau làm món bột mì nhứt khuấy. Với bạn, đây là thức món dân dã, thân thương của quê hương, gắn liền với tuổi thơ bao lớp người xứ Nẫu. 

Mùa dã quỳ xanh lá

Mùa dã quỳ xanh lá

(GLO)- Những ngày này, dạo quanh các cung đường từ xã Đak Đoa về phường Pleiku, từ xã Bàu Cạn đi xã Ia Dom, thi thoảng, tôi gặp những vạt dã quỳ mướt xanh vươn mình đón gió. Lại thấy, mùa dã quỳ xanh lá ngân hoài một vẻ đẹp riêng.

Gánh cá của mẹ

Gánh cá của mẹ

(GLO)- Sáng sớm, khi chú gà trống choai cất tiếng gáy đầu tiên hòa vào tiếng thuyền chài khua nước ngoài sông, mẹ đã thức dậy. Bên ánh lửa bập bùng từ bếp củi, mẹ lặng lẽ chuẩn bị cho một ngày ra chợ. Hôm nay, mẹ lại gánh cá ra chợ huyện.

Khoảng trời quê

Khoảng trời quê

Mẹ vợ tôi, bà ngoại của 2 con trai của tôi, luôn miệng thắc mắc, ở thành phố lạ nhỉ, lúc nào cũng đông như mắc cửi và đèn điện như sao xa.

Sau cơn mưa

Sau cơn mưa

(GLO)- Với nhiều người, tự thân mưa đã gợi nỗi sầu, như một sự bất an, là niềm không mong đợi. Dẫu thế, như cỏ cây, cuộc đời mỗi người chẳng phải từ cơn mưa mà lớn khôn lên, những trải nghiệm cứ thế mà lấp đầy.

null