Những cung đường nhuộm máu, nước mắt giáo viên

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Để đến được trường dạy học, nhiều giáo viên ở Tây Nguyên đã phải vượt qua con đường độc đạo, vắng.vẻ và không ít người đã phải đổ máu vì tai nạn.



Nhiều giáo viên ví xã Hà Đông, huyện Đắk Đoa, tỉnh Gia Lai, là nơi "tận cùng của thế giới" vì là xã xa nhất, được bao bọc bởi trùng điệp núi non, vào đây chỉ có con đường độc đạo. Toàn xã có 3 trường học các cấp là mầm non, tiểu học và THCS với khoảng 80 giáo viên. Tất cả giáo viên có nhà ở xa, có người phải vượt hàng trăm km đến trường.

Cung đường "tử thần"

Đoạn đường khó khăn nhất mà giáo viên phải vượt qua để đến trường là đường liên xã nối từ xã Đắk Sơ Mei với xã Hà Đông. Đường rộng chỉ 3 m, dài 35 km. Đoạn đường như sợi dây dài luồn lách dưới tán rừng, vắt ngang những quả đồi, chỉ lác đác vài căn chòi rẫy của người dân thấp thoáng trên các triền đồi mà tuyệt nhiên không có hộ dân nào sinh sống hai bên đường.

Trên cung đường này, nhiều đoạn dốc dựng đứng, lại ngay khúc cua khuỷu tay khiến xe máy phải cài số 1, lấy trớn từ xa mới có thể ì ạch vượt qua. Dọc cung đường này, gặp những ngày mưa thì chạy phía trước lại nghe phía sau cây đổ, sạt lở đất ầm ào.

Cách trung tâm xã khoảng 10 km, có vị trí được các giáo viên gọi là "khúc cua tử thần" vì rất hay xảy ra tai nạn. "Đường hẹp, góc cua gấp và khuất tầm nhìn, phía bên dưới là vực sâu nên ai không quen đường mà lỡ đi nhanh, gặp xe chạy ngược chiều thì rất dễ lao xuống vực" - thầy Đỗ Thiện Úy, Hiệu trưởng Trường Phổ thông dân tộc bán trú Tiểu học xã Hà Đông, cho biết rồi bảo đa phần giáo viên đều đi làm bằng xe máy mà đường lại vắng người, không có nhà dân nên mỗi khi xe gặp sự cố thì chỉ có… khóc.

Cô Lê Thị Hương Lan, giáo viên của trường này, nói mỗi lần đi về cô đều run lên vì sợ. "Tôi đi xe mà không dám bóp còi vì trong đầu cứ lo nếu bóp còi, có người xấu nghe được, biết mình đang tới, họ lao ra chặn đường" - cô Lan nói.


 

Con đường lên “cổng trời” Ea Rớt
Con đường lên “cổng trời” Ea Rớt



Gặp tai nạn chỉ biết khóc

Trong khi đó, thôn Ea Rớt (xã Cư Pui, huyện Krông Bông, tỉnh Đắk Lắk) thường được gọi là "cổng trời". Bởi lẽ, để đến được đây phải vượt qua những con dốc cao, những đoạn đường gấp khúc và cả các con suối chảy xiết. Ở đây, mùa khô thì nắng cháy da thịt, mùa mưa có khi cả tuần không thấy ánh mặt trời.

Cô Nguyễn Thị Liễu (giáo viên lớp 5, điểm trường thôn Ea Rớt, thuộc Trường Tiểu học Cư Pui 2) nhà ở xã Ea Kly, huyện Krông Pắk, tỉnh Đắk Lắk, cách điểm trường Ea Rớt tròn 40 km. Ngày đầu tiên đặt chân đến trường sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Quy Nhơn năm 2014, cô Liễu đã khóc, muốn xin nghỉ dạy. Nhưng rồi, thấy những đứa trẻ lem luốc khát khao con chữ, cô Liễu động viên mình bám trụ. Chồng công tác ở tận Gia Lai, lại có 2 con nhỏ nên ngày nào cô Liễu cũng phải đi về để chăm sóc con.

Ở điểm trường thôn Ea Rớt, học sinh lớp 5 chỉ học một buổi nên 10 giờ sáng, cô Liễu chạy xe máy vượt 40 km tới trường, dạy xong về tới nhà đã hơn 7 giờ tối. "Điều khó khăn nhất là trên quãng đường này có 10 km đường xấu và phải vượt đò. Mùa nắng, bụi mịt mù, mùa mưa thì lầy lội, trơn trượt nên chuyện té ngã xảy ra như cơm bữa. Những ngày trời mưa, tôi thường phải để xe lại bên đường hoặc gửi nhà người dân đi bộ hơn 5 km đến trường vì xe không thể chạy được" - cô Liễu tâm sự.

Cũng như cô Liễu, cô Nguyễn Thị Trang (giáo viên lớp 2, nhà ở huyện Krông Năng, tỉnh Đắk Lắk) có 2 con nhỏ nên hằng ngày phải vượt 60 km để đến điểm trường thôn Ea Rớt. Cô Trang dạy buổi sáng nên từ 4 giờ đã phải xuất phát. "Trong một lần đến trường, đường trơn trượt nên tôi đã bị té ngã lăn từ trên dốc xuống. Tỉnh lại, tôi chỉ biết ôm bụng ngồi khóc. Lúc đó, tôi đang mang thai nhưng may mắn cả 2 mẹ con đều bình an vô sự" - cô Trang kể.

Trở lại Trường Phổ thông dân tộc bán trú Tiểu học xã Hà Đông, vừa qua, cô Trần Thị Bá Tiền (SN 1984, giáo viên âm nhạc) phải phẫu thuật lần 2 cho cánh tay cắt bỏ do tai nạn. Sáng 9-9, cô Tiền đi xe máy vượt 130 km từ nhà tại xã Đắk H’lơ, huyện Kbang, tỉnh Gia Lai, tới trường. Khi thấy một xe tải đi ngược chiều, cô Tiền đã chủ động đi chậm, nép vào vệ đường để tránh nhưng trúng phải vùng đất nhão xe bị ngã. Theo phản xạ, cô Tiền đưa tay ra chống đỡ thì bị bánh xe tải chèn qua, gãy nát.

Cách đây khoảng 2 năm, khi từ xã Hà Bầu, huyện Đắk Đoa, đến Trường Phổ thông dân tộc bán trú THCS Trần Kiên (xã Hà Đông) dạy học thì cô giáo Am Gửi bị ôtô tông, nhập viện trong tình trạng nguy kịch. May mắn, cô qua khỏi và giờ vẫn bám trụ với trường.



Tiền lương đủ... mua xăng

Các giáo viên ở Trường Tiểu học Cư Pui 2, huyện Krông Bông, tỉnh Đắk Lắk, cho biết nếu đi về trong ngày thì nhiều giáo viên ở trường này nhận lương chỉ đủ để mua xăng.

Thầy Nguyễn Thuần, Hiệu trưởng Trường Tiểu học Cư Pui 2, cho biết điểm trường Ea Rớt hiện có 6 lớp với 6 giáo viên. "Đầu năm 2019, xã Cư Pui tiếp tục được đưa vào xã vùng 3. Tuy nhiên, do thiếu kinh phí nên giáo viên vẫn chưa được nhận phụ cấp, lương hiện nay chỉ 4-5 triệu đồng/người. Trước những khó khăn này, nhà trường có hỗ trợ tiền xăng mỗi tháng 200.000 đồng/giáo viên" - thầy Thuần cho hay.


Hoàng Thanh - Cao Nguyên (NLĐO)

Có thể bạn quan tâm

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

(GLO)- Giữa những cánh rừng và triền núi của phường Bồng Sơn và xã An Toàn, nơi chiến tranh từng đi qua và để lại vô số vết thương, cán bộ, chiến sĩ Lữ đoàn Công binh 7 (Quân đoàn 34) đang lặng lẽ thực hiện nhiệm vụ rà phá bom mìn, trả lại sự an toàn cho đất đai và cuộc sống bình yên cho người dân.

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

(GLO)- Giữa biển trời Tổ quốc, cán bộ, chiến sĩ đảo Tiên Nữ và Núi Le C vẫn kiên cường bám biển, giữ đảo. Vượt qua nắng gió khắc nghiệt và thiếu thốn nơi đầu sóng, những người lính đảo đang lặng thầm vun đắp màu xanh sự sống, giữ vững chủ quyền thiêng liêng của biển đảo quê hương.

“Đường về” của Siu Un

“Đường về” của Siu Un

(GLO)- Sau những sai lầm trong quá khứ, ông vượt qua mặc cảm, thay đổi nhận thức, trở thành người tích cực tuyên truyền pháp luật, vận động bà con sinh hoạt tôn giáo đúng quy định, góp phần giữ gìn bình yên buôn làng.

Những phận đời bới rác mưu sinh

Những phận đời bới rác mưu sinh

(GLO)- Mỗi buổi sáng, khi phố Núi còn bảng lảng sương sớm, những chuyến xe chở rác lại nối đuôi vào khu tập kết rác xã Gào. Giữa mùi hôi nồng và đàn ruồi dày đặc, những người phụ nữ lặng lẽ cúi mình trên nền đất nhớp nháp, cần mẫn bới tìm chai nhựa, lon bia, giấy vụn…

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

(GLO)- Từ 300 triệu đồng có được sau khi bán mảnh đất canh tác duy nhất của mình, anh Thái Xuân Biên (40 tuổi, ở thôn An Thượng 3, xã Cửu An) bước vào lĩnh vực công nghệ sinh học dù chưa từng biết đến phòng thí nghiệm. 6 năm sau, mỗi năm doanh nghiệp của anh sản xuất 19 triệu cây giống.

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

(GLO)- Hơn 70 năm trôi qua, những người góp sức làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” đã ở tuổi xưa nay hiếm, nhiều người không còn nữa. Dù vậy, trong từng câu chuyện, từng kỷ vật được gìn giữ, một thời hoa lửa vẫn hiện lên chân thực, xúc động và đầy tự hào.

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Sương sớm còn vương trên những tán rừng già, giăng thành lớp màn mỏng bảng lảng phủ xuống buôn làng. Từng mái nhà dài của người Mnông ở xã Đam Rông 4 (Lâm Đồng) lặng lẽ thức giấc trong tiếng gà rừng gọi sáng, trong mùi khói bếp len qua vách gỗ.

Tình yêu kháng chiến - hạnh phúc trọn đời

Tình yêu kháng chiến - hạnh phúc trọn đời

(GLO)- Chiến tranh dẫu khốc liệt song từ sự đồng hành của những người cùng chung lý tưởng cách mạng, tình yêu đã đơm hoa kết trái, trở thành điểm tựa để người lính vững vàng giữa bom đạn, vun đắp nên hạnh phúc bền chặt sau ngày đất nước thống nhất.

Về lại ga xép

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

null