Nghĩ về thiệp mời

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Thi thoảng, tôi lại nhận được tấm thiệp mời cưới. Bạn bè và một số người thân của tôi cũng vậy. Nhìn tấm thiệp, tôi chợt nghĩ về cách mời cưới của một số bạn trẻ hiện nay. 
Ảnh minh họa: Internet
Ảnh minh họa: Internet
Chuyện là mới đây, khi đến nhà chị gái chơi, tôi gặp một đồng nghiệp của người em họ. Mấy chị em đang trò chuyện thì có người đến đưa thiệp mời cưới. Chờ người đưa thiệp ra về, đồng nghiệp của em tôi liền cười rồi nói: “Đấy, người ta đi mời đám cưới thì cũng phải tới nhà đưa tận tay, hỏi han nhau thêm vài câu cho thân mật thế này. Chứ con bé mới về làm hợp đồng của cơ quan em được một tháng, đi mời đám cưới mà cầm nguyên chồng thiệp đến cơ quan rồi hỏi từng người: “Anh/chị ơi, anh/chị tên gì để em gửi thiệp” thì theo chị là có đáng trách không?”.
Nghe chuyện, tôi tò mò hỏi thêm thì được biết, bình thường, khi đi làm, cô ấy thường hay ngồi lì trong phòng hoặc lướt điện thoại, không bao giờ trò chuyện với mọi người xung quanh. Đến khi mời cưới, cô lên phòng nhân sự xin danh sách toàn cơ quan rồi viết thiệp. Vậy nên có nhiều người còn chưa biết mặt, biết tên.
Câu chuyện trên không phải là ngoại lệ. Một số người thì cho rằng, do những bạn trẻ suy nghĩ đơn giản cứ nghĩ gửi thiệp mời để tạo mối quan hệ với đồng nghiệp, với bạn bè nên xuề xòa đến khi các đồng nghiệp không đi thì lại nghĩ do người ta khó tính, bắt ne bắt nẹt mình. Nhưng cái kiểu mời mà đến chính cả các bạn trẻ cũng khó có thể chấp nhận được, phải lên mạng mà than thở về kiểu mời đám cưới thời hiện đại là thông báo Facebook, cứ tag tên thẳng bạn bè vào một cái thông báo hay vào nhóm chung của lớp để thông báo, có trường hợp thì chỉ thông báo trước vài ngày, khiến người được mời chẳng thể sắp xếp thời gian được thì cũng nên xem lại.
Dẫu biết rằng, ngày cưới là trọng đại của các bạn trẻ và tấm thiệp báo tin là một lời mời trân trọng để thông báo tin vui và mời mọi người đến để có thể chung vui với mình. Nhưng, chính cách gửi thiệp mời mà như phát giấy khiến tấm thiệp trở nên mất giá trị, lại khiến người nhận trở nên khó xử, bởi đi thì bực, không đi thì khó coi. Thế nên, có những tấm thiệp đã ghi rõ ràng là thiệp mời mà lại trở thành không mời là như vậy!
LÊ THỊ KIM SƠN

Có thể bạn quan tâm

Gương mặt thơ: Nguyễn Ngọc Tư

Gương mặt thơ: Nguyễn Ngọc Tư

(GLO)- Tôi quen và chơi với Nguyễn Ngọc Tư đã mấy chục năm và cũng hết sức bất ngờ khi mới đây chị công bố... thơ, mà tới 2 tập liên tiếp và bán tơi tới. Thì cả nước đều biết Nguyễn Ngọc Tư là nhà văn nổi tiếng, nhất là sau khi “Cánh đồng bất tận” xuất hiện.
Thơ Lê Từ Hiển: Cỏ mây

Thơ Lê Từ Hiển: Cỏ mây

(GLO)- "Cỏ mây" của nhà thơ Lê Từ Hiển như một khúc tự tình của hoa dại, của mây trời, thỏa sức sống đời thảnh thơi nơi triền sông, cô độc trong sự ngọt ngào, hồn nhiên, ngất ngưởng...
Gương mặt thơ: Bùi Quang Thanh

Gương mặt thơ: Bùi Quang Thanh

(GLO)- Nhà thơ Bùi Quang Thanh quê Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, tuổi Canh Dần (1950). Năm 1971, ông là lính của Mặt trận Tây Nguyên, đã từng tham gia chiến dịch giải phóng Đăk Tô-Tân Cảnh 1972 và suýt nữa thì nằm lại giữa rừng “cánh Trung” vì sốt rét.

Thơ Ngô Thanh Vân: Hoa đắng

Thơ Ngô Thanh Vân: Hoa đắng

(GLO)- Loài hoa mang trong mình vị đắng đót nhưng vẫn căng mình tận hiến không chỉ sắc vàng rực rỡ mà còn nuôi dưỡng cho đất đỏ bazan màu mỡ. Bài thơ "Hoa đắng" của nhà thơ Ngô Thanh Vân là những lời viết đầy cảm xúc dành cho loài hoa đặc trưng của vùng đất Tây Nguyên đầy nắng và gió này.
Thơ Phùng Sơn: Biển nhớ

Thơ Phùng Sơn: Biển nhớ

(GLO)- Những cảm xúc dạt dào như con sóng được tác giả Phùng Sơn thể hiện trong bài thơ "Biển nhớ". Trước mênh mông của biển, sóng vô tình vỗ bờ rồi lại mải miết trôi xa, để lại một nỗi ngóng trông, mong chờ, nhung nhớ...