Nghĩ về thiệp mời

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Thi thoảng, tôi lại nhận được tấm thiệp mời cưới. Bạn bè và một số người thân của tôi cũng vậy. Nhìn tấm thiệp, tôi chợt nghĩ về cách mời cưới của một số bạn trẻ hiện nay. 
Ảnh minh họa: Internet
Ảnh minh họa: Internet
Chuyện là mới đây, khi đến nhà chị gái chơi, tôi gặp một đồng nghiệp của người em họ. Mấy chị em đang trò chuyện thì có người đến đưa thiệp mời cưới. Chờ người đưa thiệp ra về, đồng nghiệp của em tôi liền cười rồi nói: “Đấy, người ta đi mời đám cưới thì cũng phải tới nhà đưa tận tay, hỏi han nhau thêm vài câu cho thân mật thế này. Chứ con bé mới về làm hợp đồng của cơ quan em được một tháng, đi mời đám cưới mà cầm nguyên chồng thiệp đến cơ quan rồi hỏi từng người: “Anh/chị ơi, anh/chị tên gì để em gửi thiệp” thì theo chị là có đáng trách không?”.
Nghe chuyện, tôi tò mò hỏi thêm thì được biết, bình thường, khi đi làm, cô ấy thường hay ngồi lì trong phòng hoặc lướt điện thoại, không bao giờ trò chuyện với mọi người xung quanh. Đến khi mời cưới, cô lên phòng nhân sự xin danh sách toàn cơ quan rồi viết thiệp. Vậy nên có nhiều người còn chưa biết mặt, biết tên.
Câu chuyện trên không phải là ngoại lệ. Một số người thì cho rằng, do những bạn trẻ suy nghĩ đơn giản cứ nghĩ gửi thiệp mời để tạo mối quan hệ với đồng nghiệp, với bạn bè nên xuề xòa đến khi các đồng nghiệp không đi thì lại nghĩ do người ta khó tính, bắt ne bắt nẹt mình. Nhưng cái kiểu mời mà đến chính cả các bạn trẻ cũng khó có thể chấp nhận được, phải lên mạng mà than thở về kiểu mời đám cưới thời hiện đại là thông báo Facebook, cứ tag tên thẳng bạn bè vào một cái thông báo hay vào nhóm chung của lớp để thông báo, có trường hợp thì chỉ thông báo trước vài ngày, khiến người được mời chẳng thể sắp xếp thời gian được thì cũng nên xem lại.
Dẫu biết rằng, ngày cưới là trọng đại của các bạn trẻ và tấm thiệp báo tin là một lời mời trân trọng để thông báo tin vui và mời mọi người đến để có thể chung vui với mình. Nhưng, chính cách gửi thiệp mời mà như phát giấy khiến tấm thiệp trở nên mất giá trị, lại khiến người nhận trở nên khó xử, bởi đi thì bực, không đi thì khó coi. Thế nên, có những tấm thiệp đã ghi rõ ràng là thiệp mời mà lại trở thành không mời là như vậy!
LÊ THỊ KIM SƠN

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null