Nắng tháng Ba

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
Vậy là tạm biệt nhé những ngày mưa phùn, gió rét căm căm, tạm biệt những chiếc áo bông to sụ, những tấm chăn dày ấm.

Một sớm mai thức giấc, ta ngỡ ngàng xiết bao khi thấy đất trời đổi thay, mới hôm qua đây thôi trời vẫn còn rất lạnh, vậy mà qua một đêm tựa như chuyện hôm qua chưa từng xảy ra, tiết trời ấm lên hẳn với nắng vàng lấp lóa khắp mọi ngõ ngách. Chắc hẳn không chỉ riêng ta mà với tất cả mọi người, vạn vật đều mong chờ thời khắc này. Vậy là tạm biệt nhé những ngày mưa phùn, gió rét căm căm, tạm biệt những chiếc áo bông to sụ, những tấm chăn dày ấm. Ta khẽ chào đón một tháng Ba ngọt ngào với muôn vàn tia nắng ấm áp.

Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.

Ta cứ đằm mình trong màu nắng lấp lánh, muốn chạy ra giữa khoảng sân bao la mà chạm tay vào dải vàng và được “tan chảy” cùng chúng cho thỏa bao nhiêu tháng ngày đợi mong. Ta cảm tưởng như tạo hóa đang ưu ái cho một tháng Ba tươi đẹp để chắt lọc những gì tinh túy nhất vào màu nắng diệu kì. Đó là màu nắng mang màu vàng nhẹ của mỡ gà sóng sánh, của giọt mật ong non đầu mùa đang hình thành và của dải lụa vàng mơ phất phới giữa bầu trời lộng gió. Ta chẳng biết miêu tả sao cho đúng, đủ màu nắng tháng Ba. Chỉ biết rằng nó lấp lánh, diệu kì, hiện hữu trước mắt, làm say đắm bao kẻ si tình và mê hoặc khiến cho người ta phải đắm nhìn.

Nắng tháng Ba là nắng ấm. Hơi ấm đánh thức bao chồi non bật nhú, tạo nên một màu xanh ngập tràn đồi núi, ruộng đồng, bờ bãi. Hơi ấm khiến cho những cọng rêu nơi góc sân cứng cáp vươn mình với màu xanh đậm kiêu hãnh. Hơi ấm giục cây lúa đẻ nhánh, dày đặc. Và hơi ấm gọi cánh én từ phương xa về nhả từng bản nhạc trên không trung da diết. Hơi ấm hân hoan trong bước chân của người đi ra đồng thảnh thơi nhổ cỏ. Hạt bùn lấp lánh trên gót chân, vương lên vầng trán người nông dân tần tảo. Và trong ánh mắt ta thấy được ngời sáng niềm tin yêu, hi vọng vào một mùa mới bội thu...

Nắng tháng Ba là nắng thơm. Cái thơm đến từ sự khô khén hong khô vạn vật. Là cọng rơm vàng khô cong chờ bà nhặt nhạnh làm chổi. Nhát chổi lạo xạo dưới nền gạch. Chú mèo tam thể nằm lười lim dim đôi mắt, nhúm lông rung lên theo cơn gió thoảng qua. Mẹ trải những quả bồ kết mới hái phơi cho thật khô khén rồi cất bỏ lọ. Ta lại nhớ nồi nước gội đầu của mẹ năm xưa. Nồi nước sóng sánh, vàng màu cánh gián. Tay mẹ sần sùi cầm gáo dừa múc từng gáo khoát lên lọn tóc mây. Tóc gội xong được hong khô dưới nắng. Nắng thơm từng lọn tóc, thơm mùi bồ kết và thơm tình yêu thương mẫu tử. Nắng đi tới đâu, vạn vật thơm tới đó. Nhìn nắng, ta lại nhớ mẹ đến da diết, thấy bóng mẹ rõ nét, thật gần gũi, cặm cụi trong những lần phơi áo, phơi chăn. Như một lúc nào đó, kí ức lại đưa ta tới những câu thơ trong bài thơ “Nắng lên” của nhà thơ Lưu Trọng Lư: “Tôi nhớ mẹ tôi thủa thiếu thời/ Lúc người còn sống tôi lên mười/ Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội/ Áo đỏ người đưa trước dậu phơi...”.

Nắng tháng Ba mang màu nắng thanh xuân, màu nắng của sức trẻ. Tuổi trẻ với ta đong đầy hạnh phúc khi khoác trên mình chiếc áo xanh, mũ tai bèo rong ruổi khắp mọi miền đi tình nguyện. Sức trẻ sôi sục trong huyết quản. “Đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên” - câu khẩu hiệu đến giờ vẫn còn đúng và truyền cảm hứng với lớp lớp thế hệ trẻ. Đó là những ngày tháng Ba nắng vàng ướt đẫm tấm áo xanh ta đã khóc, cười với những mảnh đời khốn khó, vất vả. Ta quệt vội giọt mồ hôi mặn chát trên trán, ngăn chúng không rơi vào mắt. Ta hát khúc hát bài ca tuổi trẻ. Dẫu có khó khăn, nhưng với ta sẽ không bao giờ chùn bước. Đi xa để yêu thương hơn đồng loại, để trái tim mình thổn thức những yêu thương. Và năm tháng thanh xuân ấy, có màu nắng tháng Ba cùng đồng hành, chứng giám.

Màu nắng tháng Ba hiện tại nhưng cũng là kí ức. Cảm ơn cuộc đời cho ta được trọn vẹn tận hưởng những vạt nắng ngọt, cho ta thêm nhiều hồi ức tuyệt đẹp, để ta thênh thang bước vào đời với những yêu thương.

Có thể bạn quan tâm

Ly cà phê tím

Ly cà phê tím

Sông Túy Loan tím ngát. Những vệt ráng mây in bóng tím. Dãy núi xa xa in bóng tím. Đó là khi hoàng hôn, khi trời nước hoàng hôn, khi lòng người hoàng hôn! Nước nhuốm màu tâm trạng gã “trai Quảng” đã cũ, đã đi qua quãng đời gập ghềnh, sóng gió, nay về soi mặt vào sông quê.
Khoảng lặng bình yên

Khoảng lặng bình yên

(GLO)- Hàng ngày, cửa sổ phòng tôi vẫn mở về phía núi. Lâu nay, tôi vẫn nghĩ, chỉ cần phóng tầm mắt ra xa, nhấp một ngụm trà là đã có thể tự hào với bạn bè rằng mình thuộc về núi rừng và phố núi luôn là “background” phía sau cuộc đời mình.
Mùa trâm chín

Mùa trâm chín

(GLO)- Thấy cô bạn chia sẻ hình ảnh những quả trâm chín đựng trong chiếc nón lá với dòng status “Tuổi thơ dữ dội”, lòng tôi trào dâng bao hoài niệm. Những quả trâm chín tím mọng kia chính là một phần của tuổi thơ tôi.
Những cái nắm tay

Những cái nắm tay

(GLO)- “Gặp nhau tay bắt mặt mừng” từ lâu đã thành câu cửa miệng khi nói về giao tiếp và ứng xử trong giao tiếp. Điều này thể hiện sự bặt thiệp của đôi bên.
Bát nước chè xanh

Bát nước chè xanh

(GLO)- Hồi trước, cư dân ở đồng bằng Bắc Bộ thường uống nước lá vối. Đây là thứ lá rất dễ trồng ở vườn nhà, nước vàng xanh có mùi tinh dầu thơm thoang thoảng.
Khúc giao mùa

Khúc giao mùa

(GLO)- Mấy hôm nay, phố núi Pleiku có dấu hiệu chuyển mùa đổi tiết. Bầu trời không xanh trong miên man như những tháng đầu mùa khô, dù mỗi buổi mai, nắng vẫn ửng vàng trên những vòm cây xanh sẫm.
Cô bán rau

Cô bán rau

Huệ bán rau ở phố này cũng đã hơn hai năm. Ấy vậy mà chẳng ai hỏi tên Huệ là gì. Nếu cần mua rau, người ta chỉ ới một câu trống không: "Này, rau"... là cô đã quay ngay lại rồi.
Tản mạn từ vuông cửa

Tản mạn từ vuông cửa

(GLO)- Cửa sổ phòng làm việc của tôi nhìn ra một vòm cây. Từ khoảng ô vuông này, có thể cảm nhận được sự luân chuyển của thời gian. Nếu dùng máy ảnh để ghi lại những thời khắc cây lá chuyển mình sẽ nhận ra thời gian có những bước đi tưởng chừng như vô hình mà cũng đầy dấu ấn.
Tháng ba này hoa gạo nơi đâu?

Tháng ba này hoa gạo nơi đâu?

(GLO)- Với tôi, ký ức một loài cây đến từ những câu chuyện cuộc đời. Ký ức ấy không chỉ là bóng mát, là lá phổi xanh cho sự sống của con người mà còn là chốn neo đậu biết bao tâm hồn yêu thiên nhiên.