Hạnh phúc của người đàn ông vươn lên từ số phận nghiệt ngã

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

“Tôi mến cô ấy nhưng không dám nghĩ đến chuyện yêu đương vì bản thân mình khi ấy như vậy, đâu đủ lạc quan để nghĩ đến điều lớn lao đó. Thế rồi, sau những tháng ngày chuyện trò, giúp đỡ nhau từng hộp cơm trong bệnh viện, chúng tôi dành cho nhau tình cảm đặc biệt.

Cô ấy đã dũng cảm cùng tôi xây dựng tổ ấm. Lúc ấy, tôi chỉ biết thầm cảm ơn cuộc đời đã cho tôi gặp được cô ấy”, anh Hùng kể.

 

Niềm vui của vợ chồng anh Hùng là có những đứa con ngoan hiền.
Niềm vui của vợ chồng anh Hùng là có những đứa con ngoan hiền.

“Cảm ơn cuộc đời đã cho tôi gặp cô ấy”

Đến thôn Lý Chánh (xã Nhơn Lý, TP.Quy Nhơn, tỉnh Bình Định), hỏi thăm tiệm sửa xe của anh Nguyễn Văn Hùng (43 tuổi) không ai là không biết. Bởi tiệm sửa xe gắn biển hiệu “Hùng” đã quá nổi tiếng ở nơi miền biển này.

Thấy khách đến, người đàn ông cố nâng đôi bàn tay yếu ớt vịn chiếc xe và lăn từng vòng xe nặng nề, nở nụ cười hiền lành đón khách. Đó chính là anh Nguyễn Văn Hùng.

Điều đặc biệt, người chủ và nhân viên duy nhất tại tiệm sửa xe này đều mang trên mình những khiếm khuyết. Đôi chân của ông chủ Hùng đã không đi lại được nữa; còn anh nhân viên thì lại bị câm điếc. Vậy mà không hiểu sao, khách hàng cứ ra vô nườm nượp.

Tiếp chuyện chúng tôi, anh Hùng hồi tưởng: “Cách đây 18 năm, chẳng may tôi gặp phải tai nạn giao thông khi đang đi làm thuê kiếm sống ở tỉnh Đắk Lắk. Lúc ấy, gia đình tôi chạy vạy, vay mượn khắp nơi để lo chữa trị. Đi từ bệnh viện tỉnh đến các bệnh viện ở TP.Hồ Chính Minh, từ thuốc tây đến thuốc đông y để chữa trị. Thế nhưng, đôi chân tôi đã không thể đi lại được, từ đó việc di chuyển đành nhờ vào chiếc xe lăn này”.

Từ một thanh niên làng biển trai tráng khỏe mạnh, không may gặp tai nạn rồi lâm vào cảnh tàn phế, cuộc đời anh Hùng ngỡ đã rơi xuống vực thẳm. Đã có lúc, cái chết hiện lên trong suy nghĩ của người thanh niên này.

“Lúc đó, tôi cứ ngỡ cuộc đời sẽ không còn ý nghĩa khi mất đi một phần cơ thể. Tàn phế đôi chân, mọi thứ trên đời đối với mình rất tối tăm, rơi vào cảnh túng quẩn, không lối thoát. Nhưng rồi, cuộc đời tôi cũng gặp được may mắn”, anh Hùng tâm sự.

May mắn mà anh Hùng nói đến là những ngày tá túc ở Trung tâm Chỉnh hình và Phục hồi chức năng TP.Quy Nhơn để chữa trị, anh gặp được chị Nguyễn Thị Thìn (ở huyện Tuy An, tỉnh Phú Yên, sau này là vợ anh) như một cơ duyên định mệnh. Chị Thìn đến và trao cho anh “đôi cánh” tình yêu, nhấc bổng anh lên khỏi vực thẳm tăm tối để làm lại cuộc đời.

“Tôi gặp cô ấy trong lúc chữa trị tại Trung tâm Chỉnh hình và Phục hồi chức năng TP.Quy Nhơn. Lúc đó, cô ấy đi nuôi người chị cũng bị tàn tật, còn tôi đang điều trị với hy vọng cứu vãn đôi chân của mình. Tôi mến cô ấy nhưng không dám nghĩ đến chuyện yêu đương vì bản thân mình khi ấy như vậy, đâu đủ lạc quan để nghĩ đến điều lớn lao đó.

Thế rồi, sau những tháng ngày chuyện trò, giúp đỡ nhau từng hộp cơm trong bệnh viện, chúng tôi dành cho nhau tình cảm đặc biệt. Cô ấy đã dũng cảm cùng tôi xây dựng tổ ấm. Lúc ấy, tôi chỉ biết thầm cảm ơn cuộc đời đã cho tôi gặp được cô ấy”, anh Hùng kể.

Tuy nhiên, lúc có ý định lấy anh, gia đình chị Thìn phập phồng nỗi lo cuộc sống của chị sau này. Hiểu nỗi khổ tâm của cha mẹ, thế nhưng chị Thìn vẫn quyết định rời quê.

“Sau gần 3 năm, khăn gói ra Bình Định thì tôi mới nhận được sự chấp thuận từ gia đình. Năm 2003, chúng tôi lấy nhau chỉ vỏn vẹn vài mâm cơm đạm bạc cùng sự chung vui của hai họ nhưng niềm hạnh phúc thì vô bờ bến. Tình yêu đã mang chúng tôi đến với nhau bằng tất cả chân thành”, chị Thìn tâm sự.

Vượt qua định kiến, đắp bồi hạnh phúc

Sau khi cưới nhau, ngày ngày, đôi tay nhỏ thó của chị Thìn vẫn đều đặn xoa bóp bàn chân người chồng những lúc trái gió trở trời. Chị quần quật bên anh, hết chuyện bếp núc, con cái lại lo cho chồng từ việc cỏn con nhất như vệ sinh, tắm rửa... Người dân xã biển Nhơn Lý ví chị như một con thoi cứ rong ruổi mãi mà chẳng biết mệt mỏi hay điểm dừng.

Trong khi đó, cưới được vợ, anh Hùng như tìm được nguồn động lực để sống. Tàn phế đôi chân nhưng vẫn còn đôi bàn tay để lao động. Vậy nên, anh học cách sửa đồng hồ. Nhờ tính cần cù, sau 3 tháng học xong, vợ chồng anh che tạm túp lều nhỏ trên mảnh đất nhờ của người bà con để kiếm sống qua ngày. Khi nghề sửa đồng hồ không còn thịnh, anh lại tự tay mày mò và dựng nên tiệm sửa xe đạp, xe gắn máy.

Chưa qua một khóa học chỉn chu nào để trang bị kiến thức làm nghề, vậy mà giờ đây anh là một trong những thợ sửa xe có tiếng tại xã biển này.

“Vậy là tròn 11 năm tôi gắn với nghề. Tôi nhờ mảnh đất này của người bà con để mở tiệm, đầu tiên chỉ là túp lều, nay đã có tường xi măng. Nhân viên duy nhất tại tiệm từ 10 năm nay là người em vợ cũng bị câm điếc. Chúng tôi cứ thế làm việc, kiếm cái mưu sinh sống qua ngày”, anh Hùng bộc bạch.

Ngày đứa con gái đầu lòng Nguyễn Ngọc Ái Nhân (10 tuổi) ra đời, vợ chồng anh Hùng vui mừng khôn xiết. Thế nhưng, niềm vui ấy lại vấp phải sự hoài nghi và những lời đàm tiếu không hay từ dư luận.

“Nhiều người cứ thắc mắc là tôi tàn phế, vậy mà sao có con. Tôi nghe nhưng bỏ lọt ngoài tai hết. Ai nói gì thì nói, chỉ cần vợ chồng tôi hạnh phúc và hiểu nhau. 3 năm sau, vợ chồng tôi lại đón đứa con trai thứ là cháu Nguyễn Đại Nghĩa (7 tuổi). Mọi nghi ngờ đều tan biến. Cuộc sống của tôi dường như được nảy mầm lần nữa”, anh Hùng vui vẻ cho biết.

Thời gian lặng lẽ trôi, tiệm sửa xe của anh Hùng nằm im lìm tại xã biển Nhơn Lý là địa điểm mà đám học sinh trong làng thường tìm đến những khi cần bơm xe, chấn sên… và đều được anh Hùng tận tụy giúp đỡ. Hiểu được những thiếu thốn của những đứa trẻ vùng nông thôn, thay vì lấy tiền thù lao, anh chỉ cười và không quên nhắc nhở các cháu gắng học tốt.

“Đời mình không được may mắn, vấp phải khó khăn phải lam lũ kiếm sống nên giúp đỡ được ai thì mình giúp thôi, chuyện nhỏ xíu mà. Cái mong mỏi lớn nhất đời tôi là được nhìn thấy con tôi cùng những đứa trẻ trong làng biển này học hành đến nơi, đến chốn.”, anh Hùng chia sẻ.

Nhờ đôi tay không biết mệt mỏi, anh Hùng đã vun vén hạnh phúc gia đình và trợ sức cho hai đứa con đến trường. Cứ chiều về, sau giờ học là những đứa con ấy quấn quýt lấy anh trong tiệm sửa xe đầy mùi dầu nhớt. Dù cuộc sống còn nghèo khó nhưng tình cha con, hạnh phúc gia đình vẫn ấm cúng đến vô ngần.

Ông Trần Văn Vương - Trưởng công an xã Nhơn Lý, cho biết: “Anh Hùng đã bị tàn phế hai chân sau vụ tai nạn giao thông khi còn trai trẻ. Anh không phải là tấm gương nổi lên như thương hiệu của công ty hay doanh nghiệp giàu có nhưng điều đáng quý là anh ấy có nghị lực bền bỉ. Mặc dù nghèo, anh vẫn lặng lẽ giúp đời từ việc nhỏ nhặt nhất nên rất nhiều người dân địa phương yêu mến. Vừa rồi, chính quyền xã Nhơn Lý cũng đã tạo điều kiện để xây nhà đại đoàn kết, hỗ trợ vợ chồng anh vơi bớt khó khăn trong cuộc sống”.

Phố Nhơn/laodong

Có thể bạn quan tâm

Sống cả phần đồng đội đã hy sinh

Sống cả phần đồng đội đã hy sinh

Trở về thời bình sau cuộc chiến, như nhiều cựu chiến binh khác, ông Lê Trường Giang (Trưởng ban Liên lạc truyền thống Trung đoàn 16, Ủy viên Ban chấp hành Hội Hỗ trợ gia đình liệt sĩ Thành phố Hồ Chí Minh) bắt tay chăm lo kinh tế.
Hồn Huế dưới mái rường

Hồn Huế dưới mái rường

Những ngôi nhà rường ở Thừa Thiên Huế thường được xem là biểu tượng của sự phồn thịnh và văn minh của vùng đất này. Trong quá khứ, chỉ có tầng lớp quý tộc, các quan lại và những gia đình giàu có mới có khả năng xây dựng và sở hữu nhà rường.
Cánh chim bay ngang trời

Cánh chim bay ngang trời

Say mê tiếng sáo khi còn là cậu bé lên 7, NSND Trịnh Mạnh Hùng ví đời mình như cánh chim bay ngang trời từ miền núi xa xa vút qua đồng bằng trải dài rồi băng qua đại dương rộng lớn đến khắp nơi trên thế giới, chỉ mong để lại cho đời một thanh âm trong trẻo, mang dáng hình quê hương.

“Liệt sĩ” trở về đau đáu với bia mộ mang tên mình

“Liệt sĩ” trở về đau đáu với bia mộ mang tên mình

(GLO)- Giấy báo tử ông Lệ do Chính ủy Trương Lạch ký. Tháng 3-1981, ông Lệ ra quân với tình trạng sức khỏe suy giảm 61%, là thương binh 2/4. Cả gia đình ngỡ ngàng không tin nổi khi thấy ông trở về. Còn ông thì không khỏi lạnh người khi nhìn thấy chân dung mình sau làn khói hương vấn vít...
Chạm đến ước mơ bằng tình thương

Chạm đến ước mơ bằng tình thương

“Tạo hóa không sinh ra ai để sống những tháng ngày vô nghĩa. Dù chào đời không nhìn thấy ánh sáng, nhưng tôi tin rằng, bằng tình yêu thương, niềm tin và hy vọng, một ngày tôi sẽ chạm đến ước mơ của riêng mình”. Đó là chia sẻ của Nghiêm Vũ Thu Loan, Chủ nhiệm Mạng lưới sinh viên khiếm thị Việt Nam.
Tri ân - Mạch nguồn nuôi dưỡng tâm hồn

Tri ân - Mạch nguồn nuôi dưỡng tâm hồn

Với người dân tộc M’nông, Lễ mừng thọ là nghi lễ quan trọng, mang nhiều ý nghĩa xã hội sâu sắc. Đây là nghi lễ của gia đình nhưng được cộng đồng buôn làng quan tâm, thể hiện tinh thần cố kết, giúp đỡ lẫn nhau bền chặt giữa các thành viên.
Trở lại chốn 'địa đàng'

Trở lại chốn 'địa đàng'

Trekking khám phá, trải nghiệm lá phổi xanh Cát Tiên và chèo thuyền ngắm đàn cá sấu Xiêm thong dong bơi lội là cảm giác thú vị nhất mà du khách có thể thực hiện ở Vườn quốc gia Cát Tiên (Đồng Nai, Bình Phước, Lâm Đồng).