Gương mặt thơ: Tùng Bách

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Họ Lê, quê Hà Tĩnh, hiện ông đang sống ở TP. Vinh. Tôi quen và đọc ông từ hồi ông “lánh” một cú nạn văn chương, vào Vũng Tàu làm cặp bài trùng với nhà thơ Lê Huy Mậu.

Có gì đâu, tính ông rất hay đùa (điều này thể hiện trong cả thơ của ông), khi biên tập một bài thơ của cấp trên, ông lia bút thêm 2 câu “lạc khoản” rất buồn cười. Với ông thì là đùa, nhưng bác kia thì không.

Tùng Bách có tài khắc họa nhân vật, nhất là bạn thơ, bằng thơ. Chỉ mấy câu, “đối tác” của ông mồn một hiện ra. Loại thơ này ông thường xuyên đăng trên Facebook, chẳng hạn như chân dung một nghệ sĩ nhiếp ảnh kiêm võ sĩ hơn 80 tuổi: “Tuổi tám hai-Tái nạm gầu/Cái tóc thì bạch, cái râu thì dài/Độ lì-ngũ đẳng huyền đai/Vũ trường xí xởn, vũ đài lăm le/Thơ hay tới mức sém vè/Lái buôn thiếu vốn, lái xe thừa đường...”.

Thơ ông mạnh về tứ. Bất cứ hiện tượng sự vật, nhân vật nào lọt vào mắt, ông đều xoay qua trở lại, vần tới vần lui bắt nó... ra tứ. Và khi đã có tứ thì việc lắp chữ vào với ông nó chỉ như... thò tay vào túi lấy tiền lẻ. Mà tứ thơ ông thường rất bất ngờ, để khi đọc xong, phát hiện cái bất ngờ ấy, ta phải bật cười. Nhưng đọc ông xong, cười xong, bao giờ cũng phải vấn vương những suy nghĩ.

Ông là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam và đã xuất bản 10 tập thơ.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.



TỪ MỘT ĐẾN MUÔN

Làm sao quên được ngày xưa

Biển và em. Biển và bờ, người ơi.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Xòe tay hứng giọt sao rơi

Giọt thẳm thẳm nhớ. Giọt chơi vơi buồn.



Ta đi

Vẫn chưa hiểu hết ngọn nguồn cơn mưa!





NHIỀU KHI



Nhiều khi dắt xe ra ngõ

Loay hoay hoài chẳng biết đi đâu

Minh họa: T.N

Minh họa: T.N

Ngước sang Ngàn Hống mây như khói

Ngó xuống Lam Giang nước đỏ ngầu

Xắm nắm xuôi về miền Cổ Đạm (*)

Ả đào vãn cuộc phắn từ lâu



Gọi bạn? Bạn ngoài vùng phủ sóng

Gọi đò? Chú lái mãi buông câu

Tiểu khê, cá quẫy hòn non bộ

Ngưng Bích vườn ai chợt bí bầu!



Nhiều khi dắt xe ra ngõ

Loay hoay hoài… chẳng biết đi đâu.

----------

(*) Làng Cổ Đạm ở Nghi Xuân, Hà Tĩnh được coi là cái nôi của hát ca trù





CHIỀU PHỦ QUỲ



Chưa đủ mặn để muối

Chưa đủ cay để gừng

Chưa đủ chua để nhót

Chưa đủ chát để sung.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Ai cùng Mẹ lên rừng

Ai theo Cha xuống biển

Xưa nay ghét với yêu

Vốn rầy rà lắm chuyện.



Chưa đủ thân để mến

Chưa đủ gan để gàn

Chưa đủ tròn để khuyết

Chưa hợp làm sao tan?



Phủ Quỳ chiều mang mang

Thả hồn cùng sông Hiếu

Chợt thấy mình thừa ra

Mới hay mình đang thiếu.

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null