Giai âm tiếng lòng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Nếu tin rằng mọi thứ đều có nguyên do thì lý do ra đời của cây đàn guitar chắc hẳn là niềm ưu ái vô bờ mà thượng đế đặc biệt ban tặng cho con người.

Và khi nghệ nhân người Tây Ban Nha Antonio de Tores Jurado cải tiến cây đàn đạt đến độ hoàn hảo mẫu mực về âm thanh và hình dáng vào thế kỷ XIX, guitar đã trở thành một trong những nhạc cụ kinh điển, để tâm hồn chúng ta được thăng hoa và nuôi dưỡng mỗi khi dây đàn rung lên.

minh-hoa-nguyen-van-chung-dd.jpg
Minh họa: Nguyễn Văn Chung

Điều gì tạo nên sự hấp dẫn mê đắm của tiếng đàn guitar? Ngoài yếu tố chủ quan, tôi tin mỗi nhạc cụ đều có “tiếng nói” riêng bằng cấu âm đặc trưng của nó. Đàn guitar, thuở sơ khai, có nguồn gốc từ cây đàn lia và đàn xi-ta (cithara), những dụng cụ đàn dây lâu đời nhất. Nhưng khác với 2 loại đàn trên, guitar cổ điển có thêm thùng đàn và lỗ thoát âm, cùng với chiều dài lý tưởng (65 cm) tạo ra độ ngân rung hay nhất, đưa đến những cung bậc xúc cảm sâu xa nhất.

Vẻ đẹp của tiếng guitar có lẽ nằm ở độ trầm ấm, ngân vang, luyến láy. Nếu tìm một nhạc cụ có sự tương đồng về những đặc điểm âm thanh đó thì ta có thể nghĩ đến đàn tranh. Cả 2 giống nhau ở độ ngân, rung, luyến của nhạc cụ bộ dây. Nhưng guitar vẫn mang vẻ hồn riêng, không lặp lại ở bất kỳ nhạc cụ nào. Đó là sự ấm áp, sắc nét trong từng nốt và độ ngân rung sâu thẳm mà kể cả khi tiếng đàn ngừng bặt dây-cung thì điểm về vẫn còn dư âm đâu đó.

Khi tiếng guitar vừa vang lên, tiếng lòng dường như cũng đã mải mê giăng mắc. Phải chăng đặc điểm âm giai là thang âm 8 nốt xếp từ thấp đến cao, đan xen các hợp âm khiến cho âm thanh guitar trở thành một dòng chảy thanh âm tuôn tràn mà nhịp nhàng như sóng vỗ, tiếng đàn vừa thu vào rồi lại khuếch đại lên, bung tỏa ra tạo độ rơi sâu lắng mà đằm, ấm. Độ rơi của âm thanh khi đó không còn nằm ở tai nữa mà tụ sâu trong tim, thành nhịp đập của cung bậc cảm xúc, trở thành niềm đồng vọng thiết tha cho bao tâm hồn.

Cùng với piano, guitar đã trở thành một trong những nhạc cụ cổ điển của nhân loại. Tôi nhớ những giai điệu viết cho dòng nhạc guitar classic như Romance de Amour, Marriage de Amour, Godfather… dù không mấy am tường về âm luật nhưng tiết tấu quen thuộc của nó thực sự làm ta rung động và đã nghe là sẽ xao xuyến rung động dẫu cho đôi tai và trái tim có khó tính nhường nào. Chúng như dung chứa một “sức mạnh bí ẩn, ai cũng cảm thấy nhưng không phải ai cũng lý giải được”. Ở đó, “tiếng nói” của trái tim qua thanh âm guitar vừa quen thuộc, vừa hàn lâm, chỉ có thể đón nhận trọn vẹn bằng việc “cảm” hơn là “hiểu”.

Phải chăng để đạt đến tính “cổ điển”, guitar đã trải qua một quá trình cách tân không ngừng nghỉ. Độ khó và kén của guitar cổ điển có lẽ nằm ở sự phức hợp, hòa thanh các hợp âm, sự linh hoạt trong từng chuyển động các ngón tay tạo thành chuỗi hòa âm ngân-rung-vang nối tiếp, thế nên, nốt càng khó thì điệu càng hay. Guitar do đó có thể vượt qua những giới hạn của nhạc cụ phỏng âm để uyển chuyển diễn tải mọi cung bậc phức tạp của thanh âm-tâm hồn. Dù trầm-bổng, nông-sâu, nhặt-khoan, dù đệm-chính, chơi theo kiểu fingerstyle hay flatpicking, từng giai âm guitar đều có thể ngọt ngào chạy thẳng vào tim, tạo thành sức hấp dụ riêng có.

Mỗi khi nhẩm lời bài thơ “Đàn ghi ta của Lorca” (Thanh Thảo), tôi hay nhớ tới điệp khúc “li la li la” buông chùng đầy khoảng lặng, nhớ đến cuộc đời và hành trình cách tân nghệ thuật của nghệ sĩ thiên tài Tây Ban Nha-Federico Garcia Lorca, người đã mang thanh âm du ca nồng nàn tự do của xứ sở Andalucia xinh đẹp cùng điệu Flamenco nóng bỏng phóng khoáng xóa mờ ranh giới phong cách dân gian và thính phòng để làm cho guitar trở nên gần gũi, dào dạt chất sống mà không kém phần sang trọng.

Nếu cảm nhận nét riêng của dòng nhạc guitar cổ điển mang đậm chất trừu tượng và bác học thì guitar dòng nhạc nhẹ hiện đại lại mang nét tự sự tâm tình, gửi gắm cảm xúc chân thực của cuộc sống và tâm hồn. Dường như những câu chuyện, những nỗi lòng cần bộc bạch đã tìm được nơi nó ký thác và “thuộc về”. Tôi rất thích nghe những bản guitar nhạc Trịnh. Khi tiếng đàn độc tấu mộc mạc ngân lên ưu tư trong không gian tịch tĩnh của đêm khuya, của phố vắng và căn phòng nhỏ, những cảm xúc trữ tình sâu lắng đã được tìm về, được khơi lên. Đó có lẽ là không gian “diễn xướng” lý tưởng của người nghệ sĩ nhiều nỗi niềm, là không gian thẩm âm trọn vẹn của người nghe cần độ lắng để cảm nhận.

Ở đó, những âm giai quen thuộc của guitar ngân lên da diết, thầm thì “kể chuyện”; cả tiếng vuốt dây của ngón tay trên phím đàn cũng gợi lên những khoảnh khắc thăng hoa, những nỗi niềm phong kín, nơi chỉ còn “ta với nồng nàn” và cây đàn là người tri kỷ. Những giai âm đồng điệu ngân rung nhờ tiếng đàn mà chăng kết, không phải bằng lời mà bằng tình, không còn là tình riêng mà trở thành “nỗi chung” đại diện cho muôn điệu xúc cảm của con người.

Có thể bạn quan tâm

Những bức ảnh cũ

Những bức ảnh cũ

(GLO)- Một hôm, tôi vô tình phát hiện cuốn album cũ nằm lẫn giữa đống giấy tờ trong ngăn tủ quần áo. Tôi cầm lên, có cảm giác như chạm vào từng ký ức xa xôi. Ngày xưa yêu dấu theo những bức ảnh lần lượt quay về.

Chờ đợi tầm xuân

Chờ đợi tầm xuân

(GLO)- Tầm xuân đã trở thành cái tên rất quen thuộc với chúng ta, nằm lòng như mấy câu lục bát: “Trèo lên cây bưởi hái hoa/Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân/Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc/Em có chồng anh tiếc lắm thay”.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Nếp nhăn của mẹ

(GLO)- Từ lúc còn nhỏ, tôi đã quen với hình ảnh của mẹ-một người phụ nữ cần mẫn, tảo tần từ sáng đến tối. Mẹ như bông lúa chín, dẻo dai trước nắng mưa nhưng vẫn mang trên mình những dấu ấn của thời gian. 

Minh họa: HUYỀN TRANG

Bảng lảng mùa sương

(GLO)- Chiếc xe bắt đầu sang số, nhấn ga để vào địa phận đèo dốc. Trước mặt chúng tôi, sương giăng đầy. Sương bao trùm đỉnh núi, bám phủ quanh rừng cây, buông mình lên những vạt cỏ, xóa luôn dấu vết con đường quanh co, khúc khuỷu. Kính xe mờ, mặt người đẫm lạnh.

Minh họa: Huyền Trang

Nẻo về Pleiku

(GLO)- Tôi ngồi gõ những dòng này vào ngày đầu tiên thí điểm mở thông tuyến đường Trần Hưng Đạo đoạn đi qua phía trước Tượng đài Bác Hồ với các dân tộc Tây Nguyên (TP. Pleiku).

Hoa muộn

Hoa muộn

(GLO)- Người xưa yêu chuộng hoa mai, xem mai là loài hoa biểu trưng cho người quân tử, có cốt cách chính trực, phong nhã.

Màu xoan thương nhớ

Màu xoan thương nhớ

(GLO)- Trong những chiều hoa rụng, mẹ nói với bố là mẹ nhớ quê, nhớ cây xoan già bên cạnh cầu ao. Mẹ kể, sau ngày mẹ lấy chồng, ông ngoại đã xẻ hết cây xoan quanh nhà để ngâm dưới ao. Ông bảo phải ngâm trước mới kịp để sau này có gỗ cho bố mẹ làm nhà.

Hương phố, hương đồi

Hương phố, hương đồi

(GLO)- Thường thì khi gắn bó với một nơi quá quen thuộc, chúng ta hay mặc nhiên nghĩ rằng những gì đang hiện diện là hết sức bình thường, chẳng đáng bận tâm. Chỉ đến khi xa vắng mới thấy lòng thật chông chênh, khắc khoải.

Minh họa: Huyền Trang

Nắng đượm thềm xuân

(GLO)- Trời nhè nhẹ dần ấm lên theo bước đi chầm chậm của mùa xuân. Ai cũng có cảm giác ngày tháng thênh thênh dài rộng hẳn ra, dù mỗi ngày vẫn chừng ấy giờ đồng hồ.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Hoa trang đỏ

(GLO)- Mỗi dịp 8-3 hay 20-10, khi thấy người thân, bạn bè gửi những bó hoa tươi thắm tới người phụ nữ mà họ yêu quý, lòng tôi lại bùi ngùi nhớ mẹ. Mẹ đã rời xa tôi gần 20 năm. Còn tôi lại chưa một lần tặng hoa cho mẹ.

Chạm miền thương nhớ

Chạm miền thương nhớ

(GLO)- Chiếc xe rẽ trái đưa chúng tôi vào con đường làng. Cánh đồng xanh giữa những vườn dừa tươi tốt dần hiện ra trước mắt. Một cảm xúc thật lạ kỳ đang dâng lên trong lòng.

Minh họa: H.T

Nơi những cánh chim trở về

(GLO)- Ngày bé, tôi thường phải ở nhà một mình. Với một đứa trẻ, điều ấy chẳng những không thú vị mà còn đáng sợ. Nếu ai đã từng xem bộ phim “Ở nhà một mình” của đạo diễn Chris Columbus sẽ thấy cậu bé Kevin phải đối diện với những hiểm nguy ra sao. 

Phụ nữ là để yêu thương

Phụ nữ là để yêu thương

(GLO)- Không phải ngẫu nhiên mà xưa nay danh xưng “phái đẹp” lại chỉ dùng khi nói về phụ nữ. Họ còn được ví như những bông hoa tươi thắm với tất cả sự nâng niu, yêu mến bởi cái đẹp tự thân không thể phủ nhận.

Tháng ba

Tháng ba

(GLO)- Tháng ba về, vùng đất Tây Nguyên lại chuyển mình trong một bản hòa ca của sắc màu và hương thơm. Đây là một trong những thời điểm đẹp và đặc biệt nhất trong năm của cao nguyên đầy nắng gió này. Cả đất trời trở nên thơ mộng hơn bao giờ hết, dễ khiến lòng người lưu luyến nhớ thương.

Hoa vàng anh nơi miền sơn cước

Hoa vàng anh nơi miền sơn cước

(GLO)- Một người bạn đã rủ tôi xuôi đường xuống Vĩnh Thạnh, Bình Định. Đây là huyện miền núi sát với huyện Kbang, Gia Lai. Mùa này, hai bên bờ suối khoác lên mình một tấm áo rực rỡ của hàng trăm cây vàng anh, nổi bật trên nền trời xanh thắm.

Minh họa: Huyền Trang

Mùa xanh vào giêng hai

(GLO)- Như một câu thơ bất chợt ngân lên, rồi líu ríu theo chúng tôi suốt cả chặng hành trình, khi mùa xuân đang ở độ thật đầy đặn, thật viên mãn: Mùa xanh vào giêng hai.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Vấn vít tơ hồng

(GLO)- Một chiều, khi chở con gái đi dạo, tôi bần thần dừng lại trước một bờ giậu thấp vàng ruộm dây tơ hồng. Con gái tôi thích thú ồ lên khi thấy loài dây leo lạ. Nghe tôi nói tên, con còn thắc mắc vì sao dây leo chỉ có màu vàng, hoa thành chùm trắng mà lại gọi là dây tơ hồng.

Tản mạn chuyện tình yêu

Tản mạn chuyện tình yêu

(GLO)- Trong một giờ học liên quan đến nội dung giáo dục giới tính, sau nhiều vấn đề được nêu ra thảo luận khá sôi nổi, tôi đặt câu hỏi thăm dò thử xem các em học sinh suy nghĩ thế nào về tình yêu ở tuổi học trò. Lớp học ngay lập tức được chia thành 2 nhóm với các ý kiến trái chiều.