Đầu năm vãng cảnh chùa

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam

(GLO)- Hồi còn nhỏ, những ngày đầu năm, tôi thường theo bà nội vãng cảnh chùa. Từ mùng 4 đến rằm tháng Giêng, bà tôi với chiếc áo dài nâu, guốc mộc, đội nón lá dẫn tôi đi lễ chùa trong tiết trời se lạnh.

Chùa Phú Sơn quê tôi tọa lạc trên ngọn đồi như chiếc bát úp đầy cây trái sum suê, xung quanh là ruộng đồng xanh ngát. Trong suy nghĩ non nớt của tôi ngày ấy, chùa là nơi để bà con xóm làng quê tôi đến lễ Phật, du xuân.

Tôi thường ngắm nhìn các chú tiểu trong bộ đồ nâu sồng, trên đầu để 3 chỏm tóc, chạy đi chạy lại, làm đủ công việc lặt vặt của chùa. Có chú dọn quét sân, xách nước tưới cây, có chú loay hoay đặt hoa quả trên bàn thờ Phật ở chánh điện… Ai cũng nhanh nhẹn, chăm chỉ làm việc. Thi thoảng mới thấy vài vị sư mặc áo cà sa, dáng uy nghiêm đi qua lại, hỏi han phật tử.

Nội và tôi chen chân trong dòng người, leo từng bậc thang, lách qua cửa tam quan để vào chánh điện. Đến chùa, tôi được nội cho chơi tự do, còn bà đi lễ Phật, giao lưu với tăng ni, phật tử. Tôi được dịp theo đám bạn trẻ đi dạo vườn cây cảnh tươi tốt đủ sắc màu. Nơi nào cũng gắn biển với dòng chữ “Làm ơn không vặt cành, bẻ hoa” hay “Không vứt rác bừa bãi”… Các chú tiểu cũng thường xuyên qua lại, quan sát và nhắc nhở những bạn nào giẫm lên thảm cỏ, luống hoa.

Sau chùa, nhiều cây cổ thụ to mấy người ôm, chim chóc quy tụ về ríu rít vui đùa. Một số loài chim còn làm tổ, đẻ trứng, tha mồi về nuôi chim non… Loài chim dồng dộc là đông đúc hơn cả. Chúng làm tổ trên bụi tre, cây dừa. Những con dồng dộc chỉ lớn hơn chim sẻ đang tha những cọng rơm, cọng lá kiên trì xây tổ ấm. Nhiều tổ mới đan còn xanh với chiếc võng đu đưa. Đôi chim bay đi bay về cần mẫn như những chú thợ xây lành nghề đang hoàn thiện cho ngôi nhà hạnh phúc của mình…

Tôi say mê nhìn những tổ chim dồng dộc treo lủng lẳng như những dấu hỏi đầy ngọn tre và thầm thán phục tài năng trời phú cho loài chim nhỏ dễ thương ấy. Trên cây bồ đề rợp bóng, vài con sóc chạy nhảy tung tăng như những cậu bé tinh nghịch với đôi mắt láo liên. Chúng có vẻ quen với con người nên không còn sợ sệt mà còn quấn quýt, vẫy đuôi như muốn kết thân.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Khuôn viên chùa khá rộng, được quy hoạch bài bản, nơi trồng hoa, cây trái; nơi phân lô trồng rau, bầu bí… Nhà chùa như một đại gia đình, sạch sẽ và ngăn nắp. Bấy giờ, tôi thường nói với nội: “Ở chùa thích ghê nội nhỉ! Không khí mát mẻ, mùa nào cũng có hoa, chim thú đầy vườn; cây trái quanh năm ăn không hết… Hèn chi con thấy nội siêng đi chùa!”.

Nội nhìn tôi cười và giải thích: “Những ai có duyên theo Phật, xuất gia mới đến ở nhà chùa; họ phải tự lao động để sống và tu tập. Họ ăn chay trường, cuộc sống hài hòa, thân thiện với môi trường nên chim thú thường về đây trú ngụ mà không sợ bị săn bắn, xua đuổi”.

Sau này, khi lớn khôn, mỗi dịp đầu năm mới, tôi cũng giữ thói quen vãng cảnh chùa để tìm đến không gian thanh tịnh, có phút giây thư giãn trong môi trường gần gũi với thiên nhiên. Đây cũng là nếp quen của nhiều người.

Sau Tết cổ truyền, dân ta dù ở thành thị hay nông thôn, dù có theo đạo Phật hay không, đa phần đều thích đến các chùa vãng cảnh. Hầu như đa phần người dân thường tìm đến những ngôi chùa cổ kính, có không gian, kiến trúc đẹp như là tìm đến với văn hóa đặc thù của vùng miền, dân tộc.

Nhiều ngôi chùa cổ ở khắp nơi trên đất nước ta đã được Nhà nước xếp loại di tích quốc gia, không những nó có giá trị về văn hóa, lịch sử mà còn lưu trữ nhiều di vật, bảo vật giá trị của nhiều thời kỳ lịch sử khác nhau như: chùa Dâu (Bắc Ninh), chùa Tây Phương (Hà Nội), chùa Thập Tháp (Bình Định)…

Khi vãng cảnh chùa, mỗi người không chỉ hiểu thêm nét đẹp cổ kính, thiêng liêng chốn thiền môn, ẩn chứa sự đa dạng văn hóa của dân tộc mà còn chiêm ngưỡng vẻ đẹp kiến trúc đặc sắc, được hòa mình với thiên nhiên kỳ thú và tìm được sự cân bằng, thư thái của tâm hồn.

Có thể bạn quan tâm

Mùa trâm chín

Mùa trâm chín

(GLO)- Thấy cô bạn chia sẻ hình ảnh những quả trâm chín đựng trong chiếc nón lá với dòng status “Tuổi thơ dữ dội”, lòng tôi trào dâng bao hoài niệm. Những quả trâm chín tím mọng kia chính là một phần của tuổi thơ tôi.
Những cái nắm tay

Những cái nắm tay

(GLO)- “Gặp nhau tay bắt mặt mừng” từ lâu đã thành câu cửa miệng khi nói về giao tiếp và ứng xử trong giao tiếp. Điều này thể hiện sự bặt thiệp của đôi bên.
Bát nước chè xanh

Bát nước chè xanh

(GLO)- Hồi trước, cư dân ở đồng bằng Bắc Bộ thường uống nước lá vối. Đây là thứ lá rất dễ trồng ở vườn nhà, nước vàng xanh có mùi tinh dầu thơm thoang thoảng.
Khúc giao mùa

Khúc giao mùa

(GLO)- Mấy hôm nay, phố núi Pleiku có dấu hiệu chuyển mùa đổi tiết. Bầu trời không xanh trong miên man như những tháng đầu mùa khô, dù mỗi buổi mai, nắng vẫn ửng vàng trên những vòm cây xanh sẫm.
Cô bán rau

Cô bán rau

Huệ bán rau ở phố này cũng đã hơn hai năm. Ấy vậy mà chẳng ai hỏi tên Huệ là gì. Nếu cần mua rau, người ta chỉ ới một câu trống không: "Này, rau"... là cô đã quay ngay lại rồi.
Trà my quyến rũ

Trà my quyến rũ

(GLO)- Năm ấy, người bạn là kỹ sư nông nghiệp đem đến nhà tặng tôi một cây trà my nhỏ xinh, được trồng trong chậu đất. Trân quý tình bạn, tôi đem cây trồng ở mảnh đất nhỏ trước hiên nhà.
Đợi mùa măng le

Đợi mùa măng le

(GLO)- Khi mới sáng sớm mà trời dày đặc sương và ngày nắng nóng lên đến cực điểm là Tây Nguyên chuẩn bị bước sang mùa mưa, mùa của xanh lúa, xanh nương, mùa thu hoạch của bao nhiêu sản vật dưới tán rừng...
Tháng ba này hoa gạo nơi đâu?

Tháng ba này hoa gạo nơi đâu?

(GLO)- Với tôi, ký ức một loài cây đến từ những câu chuyện cuộc đời. Ký ức ấy không chỉ là bóng mát, là lá phổi xanh cho sự sống của con người mà còn là chốn neo đậu biết bao tâm hồn yêu thiên nhiên.

Sắc màu tháng ba

Sắc màu tháng ba

(GLO)- Dấu chân thời gian đang chạm dần vào vạch cuối của mùa xuân để chào đón mùa hạ. Khoảnh khắc nhấn nhá này rắc lên thiên nhiên những mảng màu sống động đầy mê hoặc trong sắc màu tháng ba.