Đại tướng Nguyễn Chí Thanh và bút danh 'Hạ sĩ Trường Sơn'

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
No thành Phật, thành Tiên, đói thành ma, thành quỷ. Đánh có thắng được giặc, dân mới no, mới ấm, quân mới hùng, mới mạnh. Giữ được mùa màng, thì dân, quân mới tạm đủ ăn no để thắng giặc và xây dựng lực lượng hùng hậu. Trung tâm công tác của ta là đó. Trung tâm tư tưởng cụ thể của ta là đó.

Đó là một phần trong bài viết của Đại tướng Nguyễn Chí Thanh trên trang nhất báo Quân đội nhân dân số đầu tiên, phát hành ngày 20/10/1950. Bài viết đăng toàn trang đó có nhan đề “Đánh thắng và bảo vệ mùa màng”.

Hơn 70 năm đã trôi qua, tờ báo đầu tiên đó, bài báo đầy ý nghĩa thời sự đó vẫn được lưu giữ tại Thư viện Quân đội. Giấy báo đã ố vàng, nhưng chữ vẫn rõ ràng. Bài báo còn có hình vẽ minh họa với đôi câu thơ: “Giặc tưởng phá được mùa màng/ Ngờ đâu ta đánh cụt càng trụi râu”.

1. Đánh giặc và bảo vệ sản xuất - hai nhiệm vụ cấp bách và trọng yếu lúc đó được lồng ghép trong một bài báo giàu tính thời sự, văn phong lôi cuốn, thúc giục; khiến bất cứ ai đọc được cũng thấm thía và nhận thức sâu sắc nhiệm vụ của cá nhân mình để góp phần hoàn thành nhiệm vụ chung của đất nước. Một bài báo chỉ đạo của Đại tướng, nhưng lối viết giản dị, dễ hiểu, gần gũi, lời lẽ đanh thép, lập luận chặt chẽ. Tác giả bài báo chỉ ghi là Nguyễn Chí Thanh, không hề ký chức danh Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Đại tướng Nguyễn Chí Thanh làm việc tại căn cứ Quân ủy miền, năm 1966.

Đại tướng Nguyễn Chí Thanh làm việc tại căn cứ Quân ủy miền, năm 1966.

Đại tướng Nguyễn Chí Thanh không phải là một nhà báo chuyên nghiệp nhưng ông được coi là một nhà báo cách mạng, một ngòi bút chính luận sắc bén, đã luận giải những vấn đề nóng bỏng từ đồng ruộng tới chiến trường. Đại tướng viết nhiều thể loại báo chí, đề cập tới nhiều chủ đề. Ông rất coi trọng người làm báo. Trong một bài trả lời phỏng vấn Báo Quân đội nhân dân tháng 11/1950, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Nguyễn Chí Thanh đã nói về vai trò của người chủ bút: “Người phụ trách tờ báo phải cẩn thận, viết cho đúng chủ trương, đường lối, viết cho dễ để đội viên đọc hiểu, cái gì thiết thực thì viết, viển vông thì đừng”. Khi nói về các chiến sĩ, trong bài viết năm 1959 mang tựa đề “Đảng là người tổ chức, lãnh đạo quân đội ta”, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh viết: “Đói ư? Đói cũng đánh. Rét ư? Rét cũng đánh. Ốm ư? Ốm cũng đánh”.

Theo nhà báo Phan Quang, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh đánh giá cao tác dụng của báo chí. Là Đại tướng, Ủy viên Bộ Chính trị nhưng Nguyễn Chí Thanh luôn lăn lộn với thực tiễn, với cơ sở và thường xuyên viết bài cho các báo để chỉ đạo thực tiễn. Ông đã viết nhiều bài về cải tiến quản lý hợp tác xã, thâm canh lúa, phát huy vai trò tích cực của phụ nữ trong phong trào hợp tác hóa và phát triển sản xuất nông nghiệp... Có những bài lớn, có ý nghĩa tổng kết về những vấn đề quan trọng, cũng có những bài chỉ dăm bảy trăm từ chỉ đạo các vấn đề cụ thể. Thậm chí dịp Tết Quý Mão (1963), Đại tướng Nguyễn Chí Thanh còn tham gia viết báo Tết với bài cảm nghĩ Tết của một nông dân xã viên.

Phần lớn những bài báo đều tự tay Đại tướng viết rồi giao cho cán bộ biên tập sửa chữa. Đại tướng tôn trọng quyền biên tập của nhà báo. Ông từng nói rằng: “Người ta sắm ra các vị biên tập là để sửa chữa, nâng cao chất lượng bài viết, làm cho nó đúng hơn, hay hơn. Nếu ai viết sao, cứ để vậy thì đâu phải là người biên tập, mà chỉ là người “biên vô tập” mà thôi”. Ông luôn cố gắng trình bày những vấn đề lý luận trừu tượng bằng lời lẽ thông thường, chêm xen nhiều thành ngữ dân gian, đặc biệt ngôn ngữ miền Trung mà ông vận dụng nhuần nhuyễn. Có khi Đại tướng băn khoăn cả buổi để cân nhắc nên hay không nên dùng một thành ngữ dân gian. Nói về hợp tác xã chi phí sản xuất cao, ông viết “một tiền gà bằng ba tiền thóc”. Phê phán một chủ nhiệm không coi trọng việc xác định phương hướng trước khi làm kế hoạch sản xuất, ông bảo như vậy là “đặt cái cày trước con trâu”.

Bài báo “Đánh thắng và bảo vệ mùa màng” của Đại tướng Nguyễn Chí Thanh đăng trên trang nhất Báo Quân đội nhân dân số đầu tiên ngày 20/10/1950

Bài báo “Đánh thắng và bảo vệ mùa màng” của Đại tướng Nguyễn Chí Thanh đăng trên trang nhất Báo Quân đội nhân dân số đầu tiên ngày 20/10/1950

2. Trong những năm ở chiến trường miền Nam, dù bận trăm công nghìn việc, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh vẫn dành thời gian viết bài với các bút danh “Người quan sát”, “Bến Tre”, “Hạ sĩ Trường Sơn”,… Những bài bình luận quân sự nóng hổi của “Hạ sĩ Trường Sơn” nổi danh khắp các mặt báo, nhưng độc giả không hề biết rõ tác giả là ai, ngay cả với gia đình của Đại tướng. Tại sao Đại tướng lại lấy bút danh đó?

Theo Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh – con trai của Đại tướng Nguyễn Chí Thanh, thì trong một lần đến thăm gia đình Đại tướng ở Hà Nội, ông Trần Lương lúc bấy giờ là Ủy viên Thường vụ Trung ương Cục miền Nam phụ trách quân sự, Ủy viên Quốc phòng trong Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam, đã nói cho gia đình Đại tướng biết rằng “Hạ sĩ Trường Sơn” chính là “anh Thao”. Thao là tên ở nhà của ông Thanh.

Năm 1964, trước khi vào miền Nam, nói chuyện về con trai cả Nguyễn Trường Sơn đã mất năm 1947, ông Thanh bảo: “Chà, nếu Sơn nó còn sống thì bây giờ 18 tuổi rồi, mà nếu phấn đấu có lẽ lên đến Hạ sĩ, cán bộ Trung đội chứ chẳng chơi”. Câu nói ấy cả nhà đều nghe thấy. Phải chăng ông Thanh đã nghĩ từ trước để lấy bút danh “Hạ sĩ Trường Sơn” khi viết các bài viết về cuộc kháng chiến ở miền Nam?

Biết chuyện này, các đồng chí ở Phòng Tuyên huấn Cục Chính trị khoái lắm, vì Phòng Chính trị Sư đoàn không hề biết “Hạ sĩ Trường Sơn” là ai. Các đồng chí bảo nhau giữ bí mật, cứ để Sư đoàn “xin”. Cán bộ Phòng Tuyên huấn Cục Chính trị Miền mỗi lần nhận được công văn xin “Hạ sĩ” là lại cười nghiêng ngả. Nhưng bí mật rồi cũng được tiết lộ. Khi biết rõ tác giả, mấy anh Sư đoàn không dám xin “Hạ sĩ Trường Sơn” nữa.

Theo Trung tướng Lê Phúc Nguyên, nguyên Tổng biên tập Báo Quân đội nhân dân, từ năm 1964 đến năm 1967, những bài viết, bài nói tại chiến trường miền Nam của Đại tướng Nguyễn Chí Thanh có giá trị đặc biệt, góp phần lý giải những câu hỏi nóng hổi tính thời sự nhưng mang tầm chiến lược về cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của nhân dân ta. Đại tướng Nguyễn Chí Thanh đã nghiên cứu và phát triển tư tưởng chiến lược quân sự của Đảng trước những diễn biến rất mới mẻ và phức tạp, khi toàn dân tộc phải đương đầu với kẻ thù có tiềm lực kinh tế, quân sự hơn hẳn ta; giúp giải đáp những câu hỏi: Có đánh được Mỹ không? Làm thế nào để đánh Mỹ? Đánh Mỹ bằng cách nào? Những trang viết không hề khô khan mà rất mềm mại, luôn đan cài hình ảnh văn hóa, câu từ văn học dân gian.

Không chỉ trong các bài báo, mà ngay cả khi diễn đạt những phương châm, tác chiến lớn của Đảng trong cuộc chiến chống Mỹ, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh luôn tìm những hình ảnh, cách diễn đạt chuẩn mực, súc tích và đầy hình ảnh như “tìm Mỹ mà đánh, tìm nguỵ mà diệt”, “chen vào giữa địch mà đánh”, “căng địch ra mà đánh”. Và đặc biệt, phương châm “nắm thắt lưng địch mà đánh” vừa phản ánh chính xác một phương châm tác chiến vừa khái quát, vừa cụ thể. Đó là câu trả lời cho câu hỏi lớn: “Đánh Mỹ như thế nào”.

Không chỉ có văn phong viết mạch lạc, súc tích, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh còn có cách nói rõ ràng, truyền cảm hứng. Năm 1965, các chiến thắng Vạn Tường, Plei Me, Bàu Bàng - Dầu Tiếng đã củng cố niềm tin thắng Mỹ cho quân và dân ta. Khí thế đánh Mỹ dâng cao trên khắp các chiến trường. Sau chiến thắng Bàu Bàng - Dầu Tiếng cuối tháng 11/1965, Bí thư Quân ủy Miền Nguyễn Chí Thanh có buổi nói chuyện, trao đổi với cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn 1, Sư đoàn 9 cùng cán bộ đảng, chính quyền và lực lượng vũ trang địa phương. Không khí buổi nói chuyện vô cùng phấn khởi và háo hức, vì mọi người được gặp gỡ trực tiếp vị Đại tướng. Ông gọi một chiến sĩ trẻ lên hỏi: Có dám đánh Mỹ không? Và có đánh thắng được Mỹ không? Người lính trẻ trả lời: “Dạ thưa đánh thắng được ạ!”. Đại tướng hỏi tiếp: “Vậy muốn đánh thắng Mỹ thì ta phải làm gì?”.

Rồi sau đó, Đại tướng tổng kết thành phương châm tác chiến, chiến thuật, chỉ đạo tác chiến của cán bộ, sĩ quan tham mưu. Bằng giọng nói say sưa, sôi nổi, phong thái cởi mở, ông phân tích khái quát, mạch lạc ý tưởng cũng như ý nghĩa của từng công việc, nhiệm vụ. Từng lời thấm sâu vào tâm trí, làm lay động tình cảm của người nghe, cổ vũ tinh thần trong mỗi người dâng cao hừng hực. Hội trường im phăng phắc, người nghe như nuốt lấy từng lời. Trung đoàn trưởng Lê Nam Phong đang chăm chú theo dõi, bỗng có ông già Nam Bộ râu đen ghé tai nói thầm: “Nè, thằng cha nào nói chuyện nghe hay dữ?”. Lê Nam Phong tròn mắt: “Ông Sáu Di, Đại tướng, Chính ủy Miền đó. Im mà nghe đi cha!”. Ông già gật gù: “Ờ thì tao nghe đã quá, nên hỏi vậy mà”.

Có thể bạn quan tâm

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

(GLO)- Ẩn giữa rừng sâu xã Krong (tỉnh Gia Lai), những căn lán nhỏ được dựng ngay dưới gốc giáng hương cổ thụ. Đó là nơi lực lượng bảo vệ rừng ăn ngủ, thay nhau canh giữ từng cây hương quý - những “báu vật” của đại ngàn.

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí bầu cử nơi biên giới

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí ngày hội lớn của toàn dân nơi biên giới

(GLO)- Những ngày cận kề cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Ia Mơ (tỉnh Gia Lai) phối hợp với chính quyền, già làng, người uy tín đến từng làng tuyên truyền, vận động bà con sẵn sàng tham gia ngày hội lớn của toàn dân.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

null