Cồn Chim kể "tội" cồng cộc

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Dân làng ở xóm cồn Chim trước nay vẫn sống hòa thuận với bầy chim trời cả vạn con ở khu rừng ngập mặn giữa đầm Thị Nại (tỉnh Bình Định). Cho đến một ngày, khu rừng ngập mặn xuất hiện loài chim có tên là cồng cộc (họ chim cốc) kéo đến ngày một đông, ngang nhiên cướp tôm, cá nuôi trong đầm khiến dân xóm cồn Chim nhiều phen khốn đốn…
Cồng cộc là loài chim có giá trị về khoa học và du lịch
“Chim tặc”
Đầm Thị Nại rộng 5.000ha, với hệ thống rừng ngập mặn lên đến 1.000ha. Giữa đầm có 3 cồn nổi, tên gọi lần lượt là cồn Chim, cồn Trạng, cồn Giá (gọi chung là khu sinh thái cồn Chim, diện tích 480ha), nơi đây được mệnh danh là “ốc đảo xanh” của Bình Định. Tại cồn Chim (xã Phước Sơn, huyện Tuy Phước, Bình Định) hiện có xóm vạn chài với chừng 100 nóc nhà (1.000 nhân khẩu), chuyên nghề chài lưới và nuôi thủy hải sản bán tự nhiên.
Theo các lão ngư ở cồn Chim, hơn trăm năm trước, dân làng cồn Chim là những người đã phục dựng khu rừng ngập mặn giữa đầm Thị Nại. Làng gây rừng, rừng lớn mạnh rồi quay lại che chở làng. Rừng còn mang về cho dân làng hàng trăm loài chim trời đủ màu sắc, chủng loại. Xưa nay, dân làng vẫn sống cộng sinh, bình đẳng với chim trời. Cho đến một ngày, trên vùng đầm xuất hiện loài “thủy điểu” có tên gọi cồng cộc (hay còng cọc, chim cốc).
Lão ngư Phạm Đình Lương (52 tuổi, xóm cồn Chim) kể rõ nguồn cơn chim cồng cộc xuất hiện từ những năm 2009 - 2010. Chim nặng khoảng 4 lạng đến vài ký, chúng lặn bắt tôm, cá rất giỏi và ăn tạp. Mỗi năm, cồng cộc còn gọi thêm đồng loại lên đến hàng ngàn con, kéo nhau về đầm Thị Nại trú ẩn, kiếm ăn. “Ổng (cách gọi húy kỵ của người dân đối với cồng cộc - PV) đến ngày một đông, tấn công các hồ tôm, cá của dân làng thả nuôi giữa đầm. Ban đầu, mấy ổng ăn không bao nhiêu nên thấy bình thường, nhưng càng về sau, đầm tôm, cá càng hao hụt ghê gớm. Vụ tôm thất bát, chủ nuôi tức tối nhưng đành chịu”, ông Lương kể tội chim cồng cộc.
Ngồi bên, lão ngư Trần Văn Nam (50 tuổi) nói bồi thêm: “Ban đầu, ổng về chừng 5 cặp, qua năm sau đã lên tới 50 cặp, rồi cứ thế tăng theo cấp số nhân. Mấy ổng ngang nhiên ăn tham lắm. Bây giờ, mấy chủ hồ nuôi tôm, cá ở vùng này phải khóc ròng vì mấy ổng sống ở trên trời cũng được, chui rúc trong rừng cũng tài, còn ở dưới nước càng tài hơn”.
Ở cuối xóm cồn Chim, bà Nguyễn Thị Nông (68 tuổi) than thở, vợ chồng đã già, được nhà nước cấp cho phần diện tích mặt nước, vừa để trồng cây gây rừng vừa làm hồ nuôi tôm sú, cá bớp bán tự nhiên. Mấy hôm rày, chồng đổ bệnh, bà Nông phải vừa chăm sóc chồng vừa canh đuổi cồng cộc ở hồ nuôi tôm, cá nên rất bức xúc. “5 năm trở lại đây mấy ổng phá dữ quá, lặn rất tài, ăn tôm không biết chán. Tôm nuôi vừa lớn chừng ngón tay cái thì mấy ổng ăn hết, đuổi mấy cũng không đi”, bà Nông than thở.
Hết nhóm người này đến nhóm người khác, cứ nhắc đến chim cồng cộc lại vò tai bứt tóc. Lúc đầu, dân nuôi tôm, cá gọi loài chim này là “ổng”, “ngài”, “binh chủng”, “lính bay”… Về sau, thì đổi cách gọi là “lũ chim”, “sắp quỷ”, “chúng nó”… vì bị phá quá! Có người hiến kế dùng lon bia và dây cước để kéo, giật đuổi cồng cộc, nhưng được dăm hôm, nửa tháng thì cồng cộc quen dần và đổ ào đến hồ mặc sức xơi tôm, cá…
Thất bại, dân làng chuyển sang dùng lưới đánh cá giăng khắp hồ để bẫy cồng cộc. Nhiều người bỏ ra bộn tiền sắm lưới, nhưng rốt cuộc cũng bị cồng cộc hóa giải. Cứ thế, dù chủ tôm bày “trăm phương, ngàn kế”, nhưng “giặc” cồng cộc vẫn không giảm, ngược lại càng đông hơn.
Chưa hết, có chủ tôm còn lên phố mua pháo lậu về đốt, đuổi cồng cộc. Đốt đùng… đùng… đùng…, tiền triệu đi tong, còn cồng cộc thì biến dạng vài hôm thì “ngựa quen đường cũ”. Nhấp vội ly trà chát, lão ngư Phạm Đình Lương lắc đầu: “Cách gì cũng chịu thua mấy ổng. Hết cách, chủ nuôi đành chấp nhận thả tôm giống gấp đôi số lượng để chừa phần cho mấy ổng”.
Kho báu sinh thái
Theo quan sát của người dân cồn Chim, cồng cộc là loài chim di cư theo mùa, thường đẻ trứng ở các hòn đảo, bãi cát, bãi cỏ ven biển. Mùa mưa, từ tháng 10 đến tháng 12, cồng cộc biệt tích không thấy về cồn Chim. Loài chim này có tên tiếng Anh là “cormorant”, nghĩa bóng là “kẻ tham lam”, khoảng 40 chi. Đây là loài chim nước (cùng hệ bồ nông), chân có màng, cổ có túi lớn để chứa mồi khi bắt được. Cồng cộc sống hầu hết ở mọi địa phận trên thế giới, cả nước mặn lẫn nước ngọt, trừ Bắc cực và Nam cực.
Trong khi dân làng cồn Chim tìm cách xua đuổi cồng cộc thì ở một số nước ở khu vực Đông Bắc Á, cồng cộc lại là loài “chim vàng”, được người dân miền sông nước sử dụng để săn cá.
Nhiếp ảnh gia tự do Huỳnh Văn Ba (từng sống tại Nhật Bản) - người đã có nhiều nghiên cứu, bài viết về loài chim cốc (hay cồng cộc) ở châu Á (website ExRyu), cho biết: “Ở các nước Đông Bắc Á, họ luyện chim cốc để đi săn cá rất hiệu quả, cá bắt được còn sống và rất tươi. Tại Nhật Bản, Trung Quốc, nghề đánh bắt cá bằng chim cốc đã có từ 1.300 năm trước. Bây giờ, chim cốc đã trở thành “vai chính” đối với ngành du lịch ở các nước này. Người ta luôn biết cách bảo vệ, đào tạo chúng phục vụ cho ngành kinh tế xanh. Ở Việt Nam, tại khu vực miền Tây, miền Trung có rất nhiều chim cốc và loài chim cùng hệ cốc. Tuy nhiên, người dân thường xuyên tìm nhiều cách để đuổi còng cọc do bản năng tham ăn. Nếu bảo tồn được loài chim này, định hướng về những “tour dã sinh” cho ngành du lịch trong tương lai thì rất thú vị và ý nghĩa”.
Còn TS Nguyễn Thị Tố Trân, Giám đốc Trung tâm Khuyến nông tỉnh Bình Định, ví rằng khu sinh thái cồn Chim như một “kho bách khoa toàn thư” về hệ rừng ngập mặn. Ở đó, hệ sinh thái đa dạng, phong phú, rất có tiềm năng về du lịch. Cồn Chim còn là nơi trú ngụ của quần thể các loài chim, cò đặc hữu và các loại chim trú theo mùa, chim rừng (gần 100 loài); khoảng 140 loài cá, phù du… Tuy nhiên, khu rừng đó vẫn đang bị “bỏ quên”. Về lâu dài, cần định hướng phát triển cồn Chim như một khu bảo tồn sinh thái Cần Giờ (TPHCM) thu nhỏ. Ngoài ra, chúng ta nên kết hợp giữa du lịch và các “tour dã sinh” để sinh viên, học sinh đến học tập, nghiên cứu, khám phá…
Hiện tỉnh Bình Định vẫn chưa có chính sách bảo tồn tốt nhất cho quần thể chim trời ở khu sinh thái cồn Chim. Đàn chim vẫn đứng trước nguy cơ bị săn bắt. TS Tố Trân cũng thừa nhận: “Bây giờ, địa phương chỉ có thể quy hoạch vùng, tạo nguồn thức ăn trong vùng này để có chỗ cho chim về trú thôi. Muốn có chính sách tốt hơn thì vượt tầm của địa phương. Chỉ khi vây đàn chim lại, tạo vườn như ở các tỉnh miền Tây thì mới có thể bảo vệ, bảo tồn tốt hơn…”.
Ngọc Oai (SGGP)

Có thể bạn quan tâm

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

(GLO)- Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ nhưng trong ngôi nhà nhỏ ở làng Bạc 1 (xã Chư Prông, tỉnh Gia Lai), ký ức về một thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên qua từng câu chuyện của bà Kpă Ó - nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân duy nhất ở khu vực phía Tây tỉnh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Dưới mái hiên nhà sàn ở xã La Lay (Quảng Trị), tiếng dao chẻ tre vang lên đều đặn giữa buổi sớm. Nghệ nhân Hồ Văn Thành ngồi bên bó mây vừa lấy từ rừng về. Ông tỉ mẩn đường dao chuốt từng sợi nan tre. Ở miền tây Quảng Trị, hình ảnh ấy không hiếm gặp...

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

Tiếng vọng trong những phiến đá rêu phong

Tiếng vọng trong những phiến đá rêu phong

(GLO)- Ẩn mình dưới tán rừng già trên dãy núi Bích Kê, lũy đá cổ Phú Hà (thôn Hòa Tân, xã Phù Mỹ Bắc) lặng lẽ tồn tại như một chứng nhân của thời gian. Những bức tường đá phủ rêu bền bỉ trước mưa nắng dường như đang gìn giữ câu chuyện về một vùng đất từng giữ vị trí trọng yếu trong lịch sử.

Nguyễn Vũ Mạnh Khang trở về trong sự chào đón nồng nhiệt. Ảnh: Hồ Điểm

Từ những câu hỏi về ánh sáng…

(GLO)- Giành huy chương bạc tại kỳ thi Olympic Vật lý châu Âu (EuPhO) 2026, Nguyễn Vũ Mạnh Khang, học sinh Trường THPT chuyên Lê Quý Ðôn (phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai) góp phần cùng đội tuyển Việt Nam ghi dấu ấn tại sân chơi học thuật quốc tế.

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

(GLO)- Tin vào những lời hứa hẹn về cuộc sống sung túc và cơ hội định cư ở nước thứ ba, nhiều người dân ở Gia Lai đã vượt biên sang Thái Lan. Những tháng ngày sống chui lủi, thiếu thốn, ly tán là cái giá đắt cho lựa chọn sai lầm, đồng thời là lời cảnh tỉnh về hệ lụy của di cư trái phép.

Khép lại cuộc chia ly sau 51 năm

Tìm lại người thân sau 51 năm lưu lạc trên đường 7

(GLO)- Năm 1975, giữa dòng người di tản trên đường 7 (nay là quốc lộ 25), cô bé Hồ Thị Diễm lạc mất gia đình và được người Jrai ở buôn Du (xã Ia Rsai, tỉnh Gia Lai) cưu mang, nuôi dưỡng. Hơn nửa thế kỷ sau, đứa trẻ lạc năm nào bất ngờ tìm lại được người thân nhờ một video trên YouTube.

Khi độc mộc trôi vào ký ức

Khi thuyền độc mộc trôi vào ký ức

(GLO)- Những con thuyền độc mộc thanh mảnh như chiếc lá từng nhẹ lướt trên dòng Pô Cô đã biến mất. Cảm giác tĩnh lặng xuôi dòng bị thay thế bởi tiếng thuyền máy. Bóng người chưa kịp in xuống đáy nước đã nhòa tan theo bọt sóng trắng xóa hai bên mạn thuyền.

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

(GLO)- Giữa những cánh rừng và triền núi của phường Bồng Sơn và xã An Toàn, nơi chiến tranh từng đi qua và để lại vô số vết thương, cán bộ, chiến sĩ Lữ đoàn Công binh 7 (Quân đoàn 34) đang lặng lẽ thực hiện nhiệm vụ rà phá bom mìn, trả lại sự an toàn cho đất đai và cuộc sống bình yên cho người dân.

null