Chuyện với núi đồi

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
(GLO)- Tôi chạm vào những đóa hoa đang độ mãn khai, khi mùa xuân, như một khách mời trong bữa tiệc lộng lẫy nhất đang bước những bước khoan thai để bắt đầu hành trình mới. Mùa xuân như đang hát khúc du dương trên khắp núi đồi.

Tôi khẽ reo lên khi có cảm giác lọt thỏm giữa dốc đèo lên xuống trập trùng theo những đám cây hai bên đường. Tây Nguyên mỗi mùa lại có một vẻ đẹp riêng. Đang là giữa mùa khô, cỏ cây héo úa dần, những loài cây lớn hơn cũng tự thích nghi với đất trời bằng cách trút đi lớp lá già. Đồi núi hiện ra trước tầm mắt bằng đủ những gam màu vui mắt của cây cối. Mảng này thì vàng suộm, mảng khác lại đỏ sẫm, có những mảng li ti trắng sữa tựa như khói sương phủ khắp tán cây-ấy là một loài cây nào đó sau khi trút hết lớp lá thì lặng lẽ nở hoa giữa núi đồi mùa xuân thơ thới như thế.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Mới vài tháng trước, ngang qua một đoạn đường quen thuộc, những cây cao su còn lòa xòa lá cành buông ngang lối đi. Giờ trở lại, chúng đã trút sạch lớp lá trên mình. Những chiếc cành như những ngón mùa mềm mại vươn giữa mây trời trong xanh. Mường tượng về một khu rừng taiga mãi tận trời Âu vào tiết chớm đông, những thân cây chỉ còn trơ cành khẳng khiu níu vào mây trời khi lướt ngang những rừng cao su vào mùa này. Tôi như lạc đi, đầy mê đắm trước thứ cảm xúc như vừa thử một thức uống tựa như một loại rượu mạnh.

Tết bây giờ có lẽ đã được mở ra với những không gian rộng lớn hơn. Người ta không chỉ quẩn quanh gian bếp để chăm chăm với những món ăn thết đãi nhau. Có một loại “thức ăn” không kém phần quan trọng khác, đó là tinh thần. Mọi người dường như đã tiết chế được phần nào những lễ nghi không cần thiết để hướng đến việc nghỉ ngơi. Giữa bộn bề cơm áo của một năm đằng đẵng, Tết như một quãng nghỉ cần thiết để tái tạo cả sức khỏe và cảm xúc để tiếp tục hành trình phía trước, là tôi chủ quan nghĩ vậy. Và quan sát thì thấy, những ngày Tết, quán sá và những khu vui chơi, du lịch rất nhộn nhịp. Ngồi bên một phụ nữ trung niên giọng miền Tây ngọt đậm tựa phù sa châu thổ trong một sớm nắng xuân vừa nhen lên, nhìn đôi tay chị thoăn thoắt với các loại gia vị để làm một món ăn vặt bên lề đường, tôi bất giác muốn gợi chuyện. Chị vẫn thoăn thoắt đôi tay lật chiếc bánh trên bếp than đượm lửa, vừa trò chuyện với tôi, giọng chậm rãi, bình thản và chân thật. Trên đất Tây Nguyên, tôi có thể gặp người miền Bắc, người miền Trung, người miền Tây… Mỗi người chọn đất này để dừng chân với mỗi lý do riêng, nhưng điểm chung đều là vì mưu sinh cơm áo. Miền đất thảo thơm và rộng lòng với tất cả mọi người, miễn là chịu thương chịu khó. Như chị bán đồ ăn vặt bên đường mà tôi gặp trong buổi sớm xuân ấy, lời lãi không nhiều, nhưng ổn định, tằn tiện cũng đủ cơm rau. Tôi bất giác nghĩ đến những người thân trong gia đình, có một sự giống nhau nào đó giữa những con người quanh năm lam làm, chẳng bao giờ chịu ngồi yên một chỗ. Nhu cầu được lao động khiến họ cảm nhận được những niềm vui thực sự đối với mình.

Ngày xuân, người ta thường đi cùng gia đình. Nhìn những gia đình gồm nhiều thế hệ, cả ông bà và con cháu ríu ran bước bên nhau, thấy lòng thốt nhiên ấm áp. Cuộc đời như một sự chuyển giao ngầm giữa các thế hệ. Người lớn rồi già đi, con trẻ lớn lên. Các giá trị vừa truyền thống, vừa hiện đại cũng theo đó vừa được duy trì, vừa đổi mới. Bọn trẻ nhà tôi thành tâm lễ bái tổ tiên và theo mẹ lên chùa thắp hương lễ phật cầu an trong ngày đầu năm mới. Chúng lớn dần theo mỗi mùa xuân đến cùng những câu hỏi về mọi chuyện mà con muốn biết về thế giới xung quanh. Vậy nên, mỗi một ngày trôi qua, thế giới lại rộng mở hơn một chút khi chúng ta biết thêm những câu chuyện mới. Như câu chuyện mùa xuân mà tôi thủ thỉ với các con về thiên nhiên, về trách nhiệm của mỗi con người trong cuộc đời, về cả thế giới tâm linh mà chúng ta chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim thật ấm áp với một niềm tin về những điều rất đẹp luôn tồn tại quanh mình.

Trong tiết trời đã dần ấm áp, câu chuyện mùa xuân thủ thỉ cùng nhau cũng như nối dài ra. Và khi kết thúc một câu chuyện, người ta không quên dành cho nhau lời chúc tốt đẹp nhất. Cây cối còn biết trút lá để nở hoa, dâng cho đất trời những khoảnh khắc xuân rực rỡ nhất, sau khoảnh khắc rực rỡ ấy, chồi non lộc biếc lại vươn ra để bắt đầu một vòng thời gian mới, đó là lúc cây lá đã được lớn hơn thêm. Con người cũng vậy, chúng ta sẽ lớn hơn thêm khi biết hướng đến những điều đẹp đẽ trong hành trình sống của mình.

Có thể bạn quan tâm

Hoa xà cừ

Hoa xà cừ

(GLO)- Những ngày mùa khô gom về đủ sắc vàng, khoe rực rỡ. Khi cái nắng chói chang trải đều khắp phố thì những tàng cây xanh mát của xà cừ lại giống như những chú lính cứu hỏa kiên cường được yêu mến nhất.
Con đường tuổi thơ

Con đường tuổi thơ

(GLO)- Nếu nhắm mắt lại và nhớ về những kỷ niệm tuổi thơ tôi thì những tia nắng ấm áp sẽ lại chiếu rạng tâm hồn, đưa tôi quay về gốc cây của những ngày xưa cũ.
Ngõ nhỏ

Ngõ nhỏ

(GLO)- Tôi lạc mãi vào những vòng vèo uốn lượn, trong một buổi chiều trung du đầy nắng. Những con ngõ nhỏ với dốc lên dốc xuống, những bờ đá cũ xưa rêu xám phủ lên nắng chiều khiến tôi có cảm giác mình không còn thuộc về thời hiện tại. Và cây lá cứ theo nắng mà ngời lên.

Chiếc cối xay lúa

Chiếc cối xay lúa

(GLO)- Vào thập niên 50-60 của thế kỷ trước, một trong những vật dụng không thể thiếu trong mỗi gia đình làm nông chính là chiếc cối xay lúa.
Trở về không hẹn trước

Trở về không hẹn trước

Hôm nay tôi nhận được tin nhắn vào chiều muộn: dì chủ nhà đã mất từ mấy hôm trước vì đột quỵ. Tôi gấp vội vài bộ áo quần, đáp chuyến xe muộn ra sân bay, mua vé đi TP HCM. Một sự trở về không hẹn trước
Mưa về gợi nhớ nẻo đường Krong

Mưa về gợi nhớ nẻo đường Krong

Nhắc đến Tây Nguyên, hình ảnh “những con đường đất đỏ, lượn vòng trên cao nguyên” trong ca khúc “Tình ca Tây Nguyên” của nhạc sĩ Hoàng Vân lại hiện về trong mỗi chúng ta. Với một người đi công tác nhiều như tôi thì mùa mưa và những con đường luôn ăm ắp trong miền nhớ.
Đi xa thành phố

Đi xa thành phố

(GLO)- Bấy lâu nay cứ miệt mài trong guồng quay cơm áo gạo tiền với bộn bề công việc mà quên mất rằng ta cũng cần có những giây phút dành cho riêng mình.
Bà tôi

Bà tôi

(GLO)- Từ nhỏ, mấy anh chị em tôi sống cùng bà ngoại. Mắt chỉ nhìn thấy ánh sáng mờ mờ nhưng việc gì bà cũng làm được. 5 anh chị em tôi do một tay bà chăm sóc, dạy dỗ. Nhờ vậy mà nếp sống của bà đã trở thành một phần thói quen của anh chị em tôi.
Chuyện hoa quỳnh

Chuyện hoa quỳnh

(GLO)- Khi đọc câu “Hài văn lần bước dặm xanh/Một vùng như thể cây quỳnh cành giao” trong Truyện Kiều của Nguyễn Du, tôi rất tò mò về 2 loại cây này.
“Thức dậy miệng mỉm cười”

“Thức dậy miệng mỉm cười”

(GLO)- Mỗi ngày, chúng ta phải đối diện với nhiều nỗi lo toan nên thường quên mất một phép nhiệm màu: mỉm cười. Nụ cười giúp ta có thêm sức mạnh để thư thái bắt đầu một ngày mới, chấp nhận những điều bất như ý có thể xảy ra bằng sự trân trọng, yêu thương tất cả những gì mình đang có.

Lưu luyến mùa xa

Lưu luyến mùa xa

(GLO)- Những ngày này có lẽ thật nhiều cảm xúc đối với các thầy cô và lớp lớp học trò, nhất là học sinh cuối cấp. Sau 9 tháng miệt mài học tập và rèn luyện dưới mái trường thân thương cùng bè bạn, giây phút chia tay đã đến cùng bao cảm xúc.
Bâng khuâng trường cũ

Bâng khuâng trường cũ

(GLO)- Tôi bước qua tuổi học trò đã hơn 20 năm, đi qua bao thăng trầm của cuộc sống, cũng đã học thêm nhiều lớp sau đại học. Nhưng với tôi, những năm tháng cùng bạn bè đi qua bậc THPT là quãng thời gian vô tư và tươi đẹp nhất.
Điều quý giá nhất

Điều quý giá nhất

Cúp điện lúc nửa đêm. Trong căn phòng đóng kín cửa, điều hòa tắt, chẳng còn bất cứ luồng gió nào có thể len lỏi vào, anh cảm giác như mình sắp chết ngạt nếu điện không có trở lại kịp.