Chuyện với núi đồi

Theo dõi Báo Gia Lai trênGoogle News
(GLO)- Tôi chạm vào những đóa hoa đang độ mãn khai, khi mùa xuân, như một khách mời trong bữa tiệc lộng lẫy nhất đang bước những bước khoan thai để bắt đầu hành trình mới. Mùa xuân như đang hát khúc du dương trên khắp núi đồi.

Tôi khẽ reo lên khi có cảm giác lọt thỏm giữa dốc đèo lên xuống trập trùng theo những đám cây hai bên đường. Tây Nguyên mỗi mùa lại có một vẻ đẹp riêng. Đang là giữa mùa khô, cỏ cây héo úa dần, những loài cây lớn hơn cũng tự thích nghi với đất trời bằng cách trút đi lớp lá già. Đồi núi hiện ra trước tầm mắt bằng đủ những gam màu vui mắt của cây cối. Mảng này thì vàng suộm, mảng khác lại đỏ sẫm, có những mảng li ti trắng sữa tựa như khói sương phủ khắp tán cây-ấy là một loài cây nào đó sau khi trút hết lớp lá thì lặng lẽ nở hoa giữa núi đồi mùa xuân thơ thới như thế.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Mới vài tháng trước, ngang qua một đoạn đường quen thuộc, những cây cao su còn lòa xòa lá cành buông ngang lối đi. Giờ trở lại, chúng đã trút sạch lớp lá trên mình. Những chiếc cành như những ngón mùa mềm mại vươn giữa mây trời trong xanh. Mường tượng về một khu rừng taiga mãi tận trời Âu vào tiết chớm đông, những thân cây chỉ còn trơ cành khẳng khiu níu vào mây trời khi lướt ngang những rừng cao su vào mùa này. Tôi như lạc đi, đầy mê đắm trước thứ cảm xúc như vừa thử một thức uống tựa như một loại rượu mạnh.

Tết bây giờ có lẽ đã được mở ra với những không gian rộng lớn hơn. Người ta không chỉ quẩn quanh gian bếp để chăm chăm với những món ăn thết đãi nhau. Có một loại “thức ăn” không kém phần quan trọng khác, đó là tinh thần. Mọi người dường như đã tiết chế được phần nào những lễ nghi không cần thiết để hướng đến việc nghỉ ngơi. Giữa bộn bề cơm áo của một năm đằng đẵng, Tết như một quãng nghỉ cần thiết để tái tạo cả sức khỏe và cảm xúc để tiếp tục hành trình phía trước, là tôi chủ quan nghĩ vậy. Và quan sát thì thấy, những ngày Tết, quán sá và những khu vui chơi, du lịch rất nhộn nhịp. Ngồi bên một phụ nữ trung niên giọng miền Tây ngọt đậm tựa phù sa châu thổ trong một sớm nắng xuân vừa nhen lên, nhìn đôi tay chị thoăn thoắt với các loại gia vị để làm một món ăn vặt bên lề đường, tôi bất giác muốn gợi chuyện. Chị vẫn thoăn thoắt đôi tay lật chiếc bánh trên bếp than đượm lửa, vừa trò chuyện với tôi, giọng chậm rãi, bình thản và chân thật. Trên đất Tây Nguyên, tôi có thể gặp người miền Bắc, người miền Trung, người miền Tây… Mỗi người chọn đất này để dừng chân với mỗi lý do riêng, nhưng điểm chung đều là vì mưu sinh cơm áo. Miền đất thảo thơm và rộng lòng với tất cả mọi người, miễn là chịu thương chịu khó. Như chị bán đồ ăn vặt bên đường mà tôi gặp trong buổi sớm xuân ấy, lời lãi không nhiều, nhưng ổn định, tằn tiện cũng đủ cơm rau. Tôi bất giác nghĩ đến những người thân trong gia đình, có một sự giống nhau nào đó giữa những con người quanh năm lam làm, chẳng bao giờ chịu ngồi yên một chỗ. Nhu cầu được lao động khiến họ cảm nhận được những niềm vui thực sự đối với mình.

Ngày xuân, người ta thường đi cùng gia đình. Nhìn những gia đình gồm nhiều thế hệ, cả ông bà và con cháu ríu ran bước bên nhau, thấy lòng thốt nhiên ấm áp. Cuộc đời như một sự chuyển giao ngầm giữa các thế hệ. Người lớn rồi già đi, con trẻ lớn lên. Các giá trị vừa truyền thống, vừa hiện đại cũng theo đó vừa được duy trì, vừa đổi mới. Bọn trẻ nhà tôi thành tâm lễ bái tổ tiên và theo mẹ lên chùa thắp hương lễ phật cầu an trong ngày đầu năm mới. Chúng lớn dần theo mỗi mùa xuân đến cùng những câu hỏi về mọi chuyện mà con muốn biết về thế giới xung quanh. Vậy nên, mỗi một ngày trôi qua, thế giới lại rộng mở hơn một chút khi chúng ta biết thêm những câu chuyện mới. Như câu chuyện mùa xuân mà tôi thủ thỉ với các con về thiên nhiên, về trách nhiệm của mỗi con người trong cuộc đời, về cả thế giới tâm linh mà chúng ta chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim thật ấm áp với một niềm tin về những điều rất đẹp luôn tồn tại quanh mình.

Trong tiết trời đã dần ấm áp, câu chuyện mùa xuân thủ thỉ cùng nhau cũng như nối dài ra. Và khi kết thúc một câu chuyện, người ta không quên dành cho nhau lời chúc tốt đẹp nhất. Cây cối còn biết trút lá để nở hoa, dâng cho đất trời những khoảnh khắc xuân rực rỡ nhất, sau khoảnh khắc rực rỡ ấy, chồi non lộc biếc lại vươn ra để bắt đầu một vòng thời gian mới, đó là lúc cây lá đã được lớn hơn thêm. Con người cũng vậy, chúng ta sẽ lớn hơn thêm khi biết hướng đến những điều đẹp đẽ trong hành trình sống của mình.

Có thể bạn quan tâm

Thạch sương sâm - Món quà ký ức

Thạch sương sâm - Món quà ký ức

(GLO)- Khu chợ Bà Định (TP. Pleiku, tỉnh Gia Lai) đông đúc kẻ bán người mua với đủ thực phẩm tươi rói vào sáng sớm. Vậy nhưng, hàng thạch sương sâm của bà Nguyễn Thị Hoa (trú tại 34/25 Hoàng Sa, TP. Pleiku) luôn có sức hút đặc biệt. Dù nắng hay mưa, hàng của bà luôn bán hết trước 8-9 giờ sáng.

Gửi lại trên đồi

Gửi lại trên đồi

(GLO)- Đôi khi, một chuyến đi xa chỉ chừng mấy mươi cây số cũng đủ khiến chúng ta bước ra khỏi cái vòng quẩn quanh thường nhật, thu lấy một ít năng lượng mới trước khi mình bị “mòn” đi bởi những trật tự cũ càng.

Chênh chao mùa về

Chênh chao mùa về

(GLO)- Những ngày này, mưa dường như đã ngừng rơi. Khoảng mênh mông bao la chờn vờn mây trắng bỗng trở thành phông nền cho bức tranh thiên nhiên vời vợi nắng. Gió cũng đã thao thiết trở mùa.

Chiếc áo ấm cũ

Chiếc áo ấm cũ

Mấy ngày nay trời trở lạnh. Mẹ lúi húi dọn tủ đồ, rồi lấy ra chiếc áo len đã cũ, phần ống tay đen nhẻm, lại còn bị bung chỉ một đoạn. Thay vì bỏ đi, mẹ vuốt ve rồi lấy kim chỉ ra khâu khâu vá vá.

Về trong tiếng gió

Về trong tiếng gió

(GLO)- Nhiều khi, tôi thấy gió thổi trống không phía sau lưng mình. Thời gian vừa thoáng như chồi biếc đã thấy lá vàng, chẳng để lại gì nhiều nhưng đủ gợi những vời vợi nhớ thương trong cuộc đời.

Vệt phố

Vệt phố

(GLO)- Nương náu phố núi hơn 40 năm ròng nhưng hình như tôi chưa kịp hiểu hết những ngõ ngách thẳm sâu trong lòng phố.

Bước chạy trong mây

Bước chạy trong mây

Một cuốc chạy bộ ngẫu hứng, từ bờ biển Mân Thái lên đỉnh Sơn Trà (TP.Đà Nẵng) cho tôi vỡ ra nhiều điều. Tôi tự nhủ mình đang có những bước chạy trong mây...

Minh họa: HUYỀN TRANG

Hoài niệm thư tay

(GLO)- Khi ngồi bên hiên nhà cùng cơn mưa cuối mùa, tôi lại nhớ về những người bạn thân từ thuở nhỏ. Đã mấy lần cầm điện thoại, định gọi hoặc nhắn tin trong nhóm, nhưng rồi lại thôi.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Bữa cơm ngoài đồng

(GLO)- Tôi sinh ra từ làng, lớn lên cùng cánh đồng mỗi năm 2 vụ chính. Thuở ấu thơ, tôi và cánh đồng cùng đi qua những mùa mưa nắng, cùng đằm vị mồ hôi chát mặn của cha mẹ và niềm vui lan tỏa của những bữa cơm ngoài đồng.

“Có nỗi nhớ không mang tên”

“Có nỗi nhớ không mang tên”

(GLO)- Chiếc xe khách lướt êm trên quốc lộ 14 uốn lượn theo những hàng thông. Mặt trời đã ở phía sau lưng, hoàng hôn lộng lẫy dát vàng lên những tàng cây cao vút. Khi bước chân tôi chạm vào vùng đất đỏ bazan thì sương mù cũng vừa bảng lảng.

Mưa thu

Mưa thu

(GLO)- Mùa thu bao giờ cũng đem đến nhiều xúc cảm, nhất là khi thư thái ngồi lại cùng những cơn mưa.
Đừng vội nản lòng

Đừng vội nản lòng

(GLO)- Ai trồng cây cũng mong đến ngày hái quả. Người ta khi làm việc gì cũng đều mong gặt hái được kết quả. Điều tốt đẹp sẽ đến với những ai biết chờ đợi. Vậy nên, đừng vội nản lòng khi kết quả mình mong đợi chưa đến.
Như cau trước bão

Như cau trước bão

(GLO)- Lúc gia đình tôi chuyển về nơi ở mới, ngay trước cửa đã có hàng cau thẳng tắp. Cây nối nhau, cao tầm hơn chục mét, như chiếc lược lớn chải vào mây trời.

Trăng ngọc ngà

Trăng ngọc ngà

Non đêm, mấy người đàn ông trung niên trong xóm tụ lại trước sân nhà Minh, chơi cờ giết thời gian, ca hát góp vài tiếng lao xao chờ đón trăng lên. Trong đám người lao xao đó có vợ chồng Thụy.
Mây ngũ sắc…

Mây ngũ sắc…

Bà ơi bà! Giá mà bà cháu mình được ngồi đung đưa trên vầng trăng lưỡi liềm kia thì vui phải biết. Hai bà cháu mình ngắm mây bay luồn qua những kẽ ngón chân. Thò tay xuống nhón mây chỗ này thả ra chỗ kia. Nặn lại mấy vầng mây hình thù xấu xí kia thành hình bông hoa, con cún.
Lời sóng vỗ

Lời sóng vỗ

(GLO)- Biển trong mắt người gắn mình với xứ núi hơn 40 năm luôn là một điều bí ẩn. Có lẽ vì thế nên những lần đắn đo lựa chọn điểm đến cho những kỳ nghỉ ngắn hoặc dài ngày, nơi có biển vẫn luôn là ưu tiên.