Chiếc gùi của người Tây Nguyên

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Người Tây Nguyên sinh sống trên rừng rẫy nên việc đi lại, mang vác, vận chuyển thường gặp nhiều bất lợi. Từ xa xưa, họ không có thói quen gánh gồng hoặc kéo xe có bánh chuyên chở trên những chặng đường mưu sinh. Với những lối mòn rậm rạp, quanh co đèo dốc, gùi là cách vận chuyển tối ưu nhất, khỏe nhất, hiệu quả nhất.
Việc vận chuyển vì vậy phần lớn là mang bằng gùi. Chiếc gùi như là vật bất ly thân luôn trên vai trên lưng người Tây Nguyên suốt mọi chặng đường rừng. Cũng chính vì vậy, hầu hết mọi người đàn ông Tây Nguyên đều biết tự đan cho mình những chiếc gùi ưng ý từ nan tre nứa, lồ ô...
Một chiếc gùi cơ bản có 4 bộ phận. Miệng gùi được kết bằng một cái vành tre cứng hình tròn như vành rổ. Thân gùi có phần trên tròn gá với vành miệng, dưới đáy hình vuông, làm bằng tre đan. Phần đế cao bằng gỗ mỏng uốn thành hình vuông gắn với đáy gùi làm chân đế giữ cho chiếc gùi đứng vững trên mặt đất. Đế gùi thường làm bằng cây lồng mức (thừng mực), gỗ mềm dẻo dễ uốn, ít nứt, lại có thớ gỗ trắng dễ trang trí hoa văn. Phần quai mang gồm hai miếng đan bằng mây cố định hai đầu vào một bên lưng gùi để mang như cách mang ba lô. Có 2 loại gùi là gùi mộc và gùi hoa văn. Gùi mộc làm toàn bằng vật liệu mây tre gỗ để nguyên màu tự nhiên. Gùi hoa văn là một tác phẩm mỹ thuật. Thân gùi đan thêm các vòng bằng những nan tre nhuộm màu xanh đỏ tạo nên hoa văn, đường viền sinh động, xen lẫn những túm tua sợi màu đỏ như những bông hoa nhỏ. Đế gùi khắc vẽ và nhuộm các màu hoa văn đen, lam xen kẽ.
Các nghệ nhân xã Tơ Tung (huyện Kbang) tại Ngày hội Văn hóa các dân tộc thiểu số tỉnh Gia Lai lần thứ nhất. Ảnh: Hoàng Ngọc
Các nghệ nhân xã Tơ Tung (huyện Kbang) tại Ngày hội Văn hóa các dân tộc thiểu số tỉnh Gia Lai lần thứ nhất. Ảnh: Hoàng Ngọc
Người Tây Nguyên xưa không có rương tủ đựng đồ. Một chiếc gùi đại để ở góc nhà đựng đủ thứ khố, áo, váy... Ông Châu, một cán bộ kháng chiến khu tư (H4) có thời nằm vùng tại xã Ia Dơk (huyện Đức Cơ) kể lại, có lần nhờ cái gùi đựng đồ của gia đình cơ sở người Jrai mà thoát chết. Lần ấy trong đêm khuya tịch mịch, khi mọi người chuẩn bị đi ngủ, không gian trong làng đã dần trở nên yên ắng, nghe rõ từng tiếng chân trâu, một toán địch bất ngờ áp sát ngôi nhà. Đến khi chúng tới ngay cầu thang, chó mới sủa. Thì ra bọn này mỗi tên túm vào đuôi một con trâu rồi hích đàn trâu chui về sàn nhà, mọi người không nghe được tiếng giày, chó không phân biệt được tiếng động lạ từ xa. Tình thế quá gấp, người nhà phải cho ông Châu ngồi lọt thỏm trong một chiếc gùi lớn ở góc nhà, chất đủ thứ đồ đạc vào, rồi phủ lên trên mấy cái váy rách hôi hám. Địch lục soát không thấy người lạ, nhìn cái gùi toàn váy đàn bà dơ dáy thì không thèm đụng tay rồi lặng lẽ bỏ đi. Nhờ thế mà ông thoát nạn!
Chiếc gùi của người Tây Nguyên là một phương tiện vận chuyển khá đa năng. Gùi mang lúa từ rẫy về kho, từ kho về nhà. Gùi mang rau quả, nấm, măng le về từ rừng rẫy. Gùi mang nước từ suối về nhà trong những quả bầu. Gùi mang thịt rừng săn được về với làng buôn. Gùi mang những ghè rượu đi góp hội. Gùi đựng tơ mong (vật quý của Yàng) treo trên nhà rông. Gùi mang củi cưới “bắt chồng”... Một số dân tộc phía Bắc Tây Nguyên (như dân tộc Giẻ Triêng), con gái lớn phải vào rừng chọn cây, chặt những bó củi đẹp ưng mắt, gùi về nhà. Khi đủ một trăm bó thì đưa sang nhà chồng để xin cưới.
Nhiều lúc chiếc gùi như một kỷ vật gắn bó trong đời người.
Chị Rơ Chăm Hơ Panh, người làng Ngó Rông, xã Ia Krêl, huyện Đức Cơ năm 1972 đi theo đoàn trẻ em dân tộc thiểu số ra miền Bắc, suốt chặng đường vượt Trường Sơn đầy gian khổ, 3 tháng ròng rã luôn mang trên lưng chiếc gùi Tây Nguyên cho đến tận Hà Nội. Chị bảo đó là chiếc gùi chính tay ba mình làm. Ba chị trước là Bí thư xã B8, khu tư. Một lần trên đường đi công tác chuyển tài liệu cùng một người du kích, gặp lúc trời nóng bức, đang tắm ở giọt nước thì bị biệt kích bắn chết. Lúc lên đường ra Bắc, chị chỉ có chiếc gùi nhỏ ba đan cho hồi trước, đựng tất cả mọi tư trang cần thiết. Nhờ chiếc gùi ấy, việc đi rừng rất thuận tiện và có được sức khỏe dai bền để vượt đèo lội suối. Điều bất ngờ làm ngạc nhiên cho các bạn trai cũng như những người lớn tuổi.
Trong đời người Tây Nguyên, chiếc gùi đơn sơ mà gắn bó. Nó luôn mang theo người tất cả những gì thiết yếu trên mọi nẻo đường rừng suối, đi hết mọi tháng ngày xa xôi...
PHẠM ĐỨC LONG

 

Có thể bạn quan tâm

Tùy theo điều kiện của từng gia đình để chuẩn bị quy mô lễ cúng lớn hay nhỏ

Gia Lai: Độc đáo lễ thổi tai của người Jrai

(GLO)- Nằm trong chuỗi các hoạt động Lễ cầu mưa Yang Pơtao Apui huyện Phú Thiện năm 2025, sáng 27-3, tại xã Ia Yeng đã diễn ra lễ thổi tai của người Jrai. Nghi lễ được tái hiện rõ nét giúp du khách hiểu được ý nghĩa văn hóa tâm linh trong đời sống của người Jrai nơi đây.

Lễ cầu mưa trên đỉnh núi thần: Di sản đặc biệt

Lễ cầu mưa trên đỉnh núi thần: Di sản đặc biệt

(GLO)- Trên đời có thực sự tồn tại những con người có quyền năng hô mưa gọi gió? Chính hiện thực và truyền thuyết hư ảo đan cài vào nhau khiến lễ cầu mưa của Yang Pơtao Apui ở thung lũng Ayun Hạ trở thành một hiện tượng đặc biệt, hấp dẫn bởi sự linh thiêng, huyền bí.

Tự hào con cháu Hai Bà Trưng

Tự hào con cháu Hai Bà Trưng

(GLO)- Đền thờ Hai Bà Trưng là di tích quốc gia đặc biệt, tọa lạc tại thôn Hạ Lôi, xã Mê Linh, huyện Mê Linh, TP. Hà Nội. Đây cũng là quê hương của Hai Bà Trưng-những nữ tướng anh hùng đã nổi dậy chống quân xâm lược nhà Hán.

 Linh thiêng lễ cúng Quý Xuân tại An Khê. Ảnh: Ngọc Minh

Linh thiêng lễ cúng Quý Xuân tại An Khê

(GLO)- Ngày 8 và 9-3 (nhằm mùng 9 và 10-2 âm lịch), Ban Nghi lễ đình An Khê tổ chức lễ cúng Quý Xuân tại An Khê trường và An Khê đình thuộc Khu di tích Tây Sơn Thượng đạo (thị xã An Khê, tỉnh Gia Lai).

Phục dựng lễ mừng lúa mới của người Jrai. Ảnh: Lam Nguyên

Nghĩ suy trong mùa lễ hội

(GLO)- Lễ hội là sinh hoạt văn hóa dân gian đậm tính cộng đồng và được tổ chức khắp mọi miền đất nước. Ngoài 2 dân tộc bản địa Jrai và Bahnar, trên địa bàn tỉnh Gia Lai còn có 42 dân tộc anh em khác sinh sống với bản sắc văn hóa lễ hội độc đáo.

Nối nghề

Nối nghề

Lần đầu tiên nghệ nhân Y Pư giới thiệu nghề làm gốm thủ công tại Bảo tàng tỉnh trong khuôn khổ Tuần lễ Văn hóa - Du lịch tỉnh Kon Tum lần thứ 3 (năm 2016) đã để lại ấn tượng đẹp.

Ông Đinh Plih sắp xếp bộ cồng chiêng và các vật dụng sẵn sàng đem theo khi đi trình diễn, quảng bá văn hóa dân tộc Bahnar. Ảnh: N.M

Đinh Plih: Tự hào “vốn liếng” văn hóa Bahnar

(GLO)- “Ý nghĩa của công việc không phải chỉ nằm ở chỗ tiền bạc mà còn ở nhu cầu về tinh thần, biểu hiện của giá trị, một vốn liếng để tự hào”. Câu nói này thật đúng đối với ông Đinh Plih (xã Tơ Tung, huyện Kbang, tỉnh Gia Lai). Với ông, hạnh phúc đơn giản là bản thân được sống trọn với đam mê.

Sức sống của lễ hội Tây Nguyên

Sức sống của lễ hội Tây Nguyên

(GLO)- Hoa pơ lang thắp lửa cuối khu nhà mồ làng Pyang, thị trấn Kông Chro, tỉnh Gia Lai. Nổi bật giữa lớp lớp nhà mồ cũ là 3 nhà mồ mới làm. Đó là những dấu hiệu mùa lễ hội giữa núi rừng Trường Sơn.

Lễ bỏ mả của người Bahnar ở Kông Chro

Lễ bỏ mả của người Bahnar ở Kông Chro

(GLO)- Từ 21 đến 23-2, làng Pyang (thị trấn Kông Chro, huyện Kông Chro, tỉnh Gia Lai) tưng bừng tổ chức lễ bỏ mả-một trong những lễ hội lớn và đặc sắc nhất của người Bahnar Đông Trường Sơn

Lễ báo hiếu: Thơm thảo tấm lòng con cái

Lễ báo hiếu, thơm thảo tấm lòng con cái

(GLO)- Trong đời sống sinh hoạt hàng ngày, người Bahnar luôn nhắc nhau: “Phải kính trọng cha mẹ như mặt trăng, kính trọng ông bà như mặt trời”. Khi đã trưởng thành, con cái đều nghĩ đến việc tổ chức lễ báo hiếu cha mẹ (teh nhung ăn kră).