Bảo tồn và phát huy di sản

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Câu chuyện biệt thự “nhà lầu ông Phủ” (ven sông Đồng Nai, TP Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai) xôn xao dư luận những ngày qua như một tín hiệu vừa mừng vừa đáng suy ngẫm. Mừng khi cộng đồng ngày càng quan tâm thiết thực đến các giá trị di sản văn hóa.

Nhưng ngẫm lại không biết đã có bao nhiêu di sản mất đi trong im lặng và sẽ còn bao nhiêu lần dư luận tiếp tục lên tiếng để giữ lại hồn cốt, giá trị văn hóa từ buổi sơ khai của đất Nam bộ trong dòng chảy ngày càng nhanh của đô thị hóa.

Cùng với câu chuyện “nhà lầu ông Phủ” ở Đồng Nai, nhiều năm nay nhà cổ cụ Vương Hồng Sển (quận Bình Thạnh, TPHCM) cũng là mối quan tâm của những ai yêu mến di sản cũng như trân trọng và ngưỡng mộ sự nghiệp nghiên cứu văn hóa của học giả họ Vương để lại.

Tuy nhiên, từ khi được xếp hạng di tích đến nay, vì tranh chấp thừa kế trong gia đình, nên Di tích kiến trúc nghệ thuật Nhà cổ dân dụng truyền thống của ông Vương Hồng Sển (được xếp hạng theo Quyết định số 140/2003/QĐ-UB ngày 5-8-2003) chưa một lần được tu sửa để bảo tồn các giá trị kiến trúc xưa.

Và mới đây, UBND quận Bình Thạnh có quyết định cưỡng chế buộc thực hiện biện pháp khắc phục hậu quả theo quyết định số 6200/QĐ-KPHQ ngày 23-8-2023 của Chủ tịch UBND quận Bình Thạnh đối với căn nhà cổ này.

Câu chuyện về hai ngôi nhà kể trên cho thấy việc giữ lấy giá trị di sản văn hóa không phải dễ, nhất là những tài sản còn thuộc sở hữu cá nhân. Trong công tác bảo tồn, xưa nay vẫn vướng phải quan điểm ngại xếp hạng di tích, bởi một khi đã xếp hạng, việc trùng tu, nâng cấp công trình phải chờ đợi thông qua nhiều thủ tục giấy tờ…

Vì thế có những công trình đẹp, địa điểm giá trị nhưng hoàn toàn chỉ là câu chuyện của riêng người/đơn vị sở hữu. Vấn đề này, đặt công tác bảo tồn một lần nữa vào thế khó, bởi hiện vật hay công trình thuộc tài sản cá nhân, thì chuyện bảo quản thế nào, giữ hay bán cũng là quyền cá nhân.

Chuyện bảo tồn di sản chắc chắn không thể nói và tính theo kiểu nhà cổ hay đồ cổ phải từ 100 năm trở lên, nếu ít hơn chỉ là đồ cũ… bởi việc xem là di sản còn xét trên nhiều phương diện khác nhau. Và việc bảo tồn cũng không phải đắp lên tấm áo “di tích lịch sử” hay “di tích kiến trúc nghệ thuật” là xong… mà phải làm sao để di sản “sống” cùng dòng chảy đương thời.

Suy cho cùng di sản vật thể hay phi vật thể cũng sinh ra từ đời sống sinh hoạt, tập quán của nhân dân… Nếu giữ một giá trị trăm năm hay ngàn năm chỉ để xếp hạng trên giấy tờ thì đó là “bảo tồn chết”, không mang lại ý nghĩa và cũng không phát huy được giá trị gì cho hiện tại và mai sau.

Trong dòng chảy không ngừng của đời sống xã hội, hạ tầng được đầu tư xứng đáng chính là thước đo rõ rệt của sự phát triển, việc giữ gìn di sản trong bản đồ phát triển đô thị không phải dễ dàng… Và đây là việc cần được nhìn nhận sòng phẳng, rõ ràng. Có những công trình xứng tầm, cần phải được gìn giữ, việc quy hoạch bảo tồn cần được tiến hành cấp thiết.

Song có những công trình cần được nghiên cứu kỹ lưỡng về mặt kiến trúc nghệ thuật, giá trị lịch sử. Nếu đó chỉ là một công trình đẹp, và xét trên tổng thể địa phương có rất nhiều công trình tương tự, thậm chí hơn về mặt lịch sử thì trong quá trình phát triển kinh tế, đôi khi chấp nhận dỡ bỏ một hay một vài công trình là việc thường thấy ở nhiều đô thị trên toàn thế giới.

Di sản là điểm tựa để thế hệ hôm nay và mai sau kế thừa, tự hào về bản sắc mà muôn lớp người đi trước để lại. Có quá khứ - hiện tại thì mới có nền tảng để bồi đắp tương lai, bảo tồn di sản chưa và không bao giờ chỉ là việc giữ cho có để liệt kê, mà di sản phải “sống” cùng thời đại và sẵn sàng bắt nhịp với tương lai, kiến tạo nên các giá trị văn hóa tốt đẹp cho cộng đồng.

Theo HỒNG DƯƠNG (SGGPO)

sggp.org.vn Xem link nguồn

Có thể bạn quan tâm

Từ lời tuyên thệ đến cam kết hành động

Từ lời tuyên thệ đến cam kết hành động

Những lời tuyên thệ đã vang lên trong nghị trường kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI - trang trọng, xúc động và đầy trách nhiệm. Một thế hệ lãnh đạo mới chính thức bắt đầu nhiệm kỳ của mình trong niềm tin, sự kỳ vọng và cả sự gửi gắm chân thành của nhân dân.

Đổi mới tư duy, nhận diện rõ dư địa tăng trưởng

Đổi mới tư duy, nhận diện rõ dư địa tăng trưởng

(GLO)- Nhận định rõ khó khăn, vướng mắc cũng như đánh giá đúng tiềm năng, dư địa phát triển là một trong những cách giúp chính quyền cơ sở xác định đúng chiến lược phát triển, phương pháp điều hành nhằm đạt kết quả hoạt động cao nhất, hoàn thành các mục tiêu phát triển KT-XH trong nhiệm kỳ mới.

Niềm tin và kỳ vọng

Niềm tin và kỳ vọng

Quốc hội khóa XVI khai mạc kỳ họp thứ nhất khi đất nước đứng trước cơ hội phát triển chưa từng có, đồng thời đối mặt với những thách thức mang tính cấu trúc.

Thước đo tăng trưởng thực chất

Thước đo tăng trưởng thực chất

Tăng trưởng cao sẽ là vô nghĩa nếu nền kinh tế chỉ 'phình ra' ở những con số thống kê, nếu môi trường bị đánh đổi. Chỉ đạo tăng trưởng cao nhưng phải thực chất của Tổng Bí thư Tô Lâm đã mở ra tư duy tăng trưởng mới cho kinh tế VN.

Cam kết của lãnh đạo, niềm tin của nhà đầu tư

Cam kết của lãnh đạo, niềm tin của nhà đầu tư

(GLO)- Những cam kết mạnh mẽ từ lãnh đạo tỉnh Gia Lai trong bối cảnh tỉnh đã mở rộng không gian phát triển sau khi hợp nhất với tiềm năng, cơ hội đầu tư dồi dào trên nhiều lĩnh vực, được kỳ vọng sẽ thu hút làn sóng đầu tư từ nhiều doanh nghiệp lớn vào địa phương trong thời gian tới.

Tạo động lực cho cán bộ dám làm

Tạo động lực cho cán bộ dám làm

Công văn số 1681 do UBND thành phố Đà Nẵng vừa ban hành về tăng cường kỷ luật, kỷ cương hành chính là động thái quyết liệt nhằm chấn chỉnh tình trạng trì trệ trong thực thi công vụ, giảm hiệu lực, hiệu quả trong công tác quản lý nhà nước trên địa bàn.

Hết lòng phụng sự nhân dân

Hết lòng phụng sự nhân dân

Tư tưởng vì dân luôn được Chủ tịch Hồ Chí Minh đề cao. Tư tưởng ấy khởi nguồn, xuất phát ngay từ khi nước nhà mới thành lập, bắt đầu hành trình bền bỉ xây dựng một nhà nước thật sự của dân, do dân, vì dân.

null