Bàn tay của bố

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Mặc dù tôi không thích ca hát nhưng vẫn nhớ như in những câu trong bài “Bàn tay mẹ” (nhạc: Bùi Đình Thảo, thơ: Phạm Hữu Yên) mà cô giáo đã dạy: “Bàn tay mẹ bế chúng con/Bàn tay mẹ chăm chúng con”.

Mẹ tôi bận làm xa nên chẳng mấy khi tôi được cảm nhận sự ấm áp, dịu dàng của bàn tay ấy. Ngược lại, bàn tay bố lại gắn bó với tuổi thơ tôi với bao kỷ niệm vui buồn.

Người ta bảo, bố tôi không khéo nhưng chẳng ngại việc gì. Từ sáng đến trưa, lúc nào cũng thấy bố cặm cụi ngoài vườn. Chiều đến, bố lại lên đồi kiếm củi. Điều ngạc nhiên là bố tôi sinh ra trong một gia đình khá giả ở thành thị nhưng lúc nào ông cũng cần mẫn, miệt mài với vườn rẫy như một người nông dân thứ thiệt. Cũng vì thế mà bàn tay của bố có nhiều vết chai sần, thô ráp. Đặc biệt, trên bàn tay bố còn có một vết sẹo khá lớn.

Nghe ông nội kể rằng, một lần, trên đường đi học, bố tình cờ nhìn thấy mảnh thủy tinh bị vỡ ra từ chiếc cốc pha lê rất đẹp. Hiếu kỳ, bố nhặt lên ngắm nghía. Đúng lúc đó, đồng hồ trên tháp báo hiệu sắp đến giờ vào lớp nên bố vội vã bỏ miếng thủy tinh ấy vào túi áo rồi chạy nhanh đến trường.

Trong lớp học, khi đang chăm chú viết bài thì chiếc bút chì bị gãy ngòi, bố vội đút tay vào túi áo để lấy chiếc bút khác và chạm phải cái sắc lạnh của mảnh thủy tinh vỡ. Tay bố bị chảy nhiều máu đến đỏ cả trang giấy. Kể từ hôm ấy, vết sẹo mãi hằn trong lòng bàn tay bố.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Minh họa: HUYỀN TRANG

Tôi nhớ nhất những đêm hè oi bức ở quê. Khi ấy, trong nhà còn chưa có những thiết bị như quạt máy hay điều hòa. Bởi thế, bàn tay bố lúc nào cũng đều tay phe phẩy chiếc quạt nan. Để giúp tôi ngon giấc, một tay bố xoa lưng, còn tay kia không ngừng quạt mát cho tôi. Ban đầu, tôi còn chưa quen với những vết chai sần và thô ráp trên bàn tay của bố nên có chút khó chịu. Nhưng dần dần, tôi thấy quen và thích cái cảm giác ram ráp đó.

Khi lớn thêm chút nữa, bàn tay bố không còn phải xoa lưng, quạt mát mỗi khi tôi ngủ nữa. Thay vào đó, bàn tay ấy lại dạy tôi cách cầm cuốc làm đất, cầm dao phát cỏ và tập làm nhiều công việc khác. Tôi đi học xa nhà, xa đồi núi, xa mảnh vườn quen thuộc và cả những ký ức về bàn tay của bố trong mỗi đêm hè.

Một hôm, mẹ gọi điện bảo: “Con ở thành phố nên tiện thì tìm mua cho bố dây đàn guitar nhé”. Tôi khá bất ngờ, từ bao giờ mà bố tôi bỏ lại vườn tược, heo gà để say mê đàn ca, sáo nhị như thế nhỉ? Mẹ liền giải thích: “Bố con vốn là một tay guitar có tiếng. Từ ngày sinh con, mẹ lại công tác xa nhà nên bố phải thay mẹ làm hết mọi việc”.

Tôi chợt nhớ đến cây guitar gỗ bao năm treo ở góc nhà, cây sáo gài ở mái bếp. Lúc đó, hai anh em tôi hồn nhiên đem ra làm que đóm để nhóm củi mà không hề hay biết mình đang hủy hoại niềm đam mê của bố. Hóa ra vì chúng tôi mà bàn tay bố phải hy sinh rất nhiều.

Bất giác, tôi tưởng tượng ra cảnh nơi quê nhà bố đang ngồi chơi một bài guitar xưa mà ông học được lúc tóc còn xanh. Trong tiếng đàn ngân vang vượt ngàn xa cách ấy, có hơi ấm từ bàn tay cần mẫn, luôn lo toan và sẵn sàng hy sinh cho một gia đình êm ấm.

Có thể bạn quan tâm

Cao nguyên mùa gió biếc

Cao nguyên mùa gió biếc

(GLO)- Pleiku đang trong những ngày đẹp nhất của năm. Ngày đi trong dịu dàng cùng trời xanh và gió biếc. Những con gió miệt mài chạy dài khắp nẻo núi đồi cao nguyên, ùa vào lòng tôi niềm thương nhớ vô bờ.

Dưới những tàng thông

Dưới những tàng thông

(GLO)- Cùng với lớp lớp sương mù bảng lảng sớm mai, từng con dốc lượn quanh phố nhỏ, những tàng thông xanh thẳm từ lâu đã là nét đẹp riêng có của cao nguyên Gia Lai, đậm sâu trong trái tim biết bao người. Để rồi, mỗi lần đi xa hay trở về, tiếng lòng ấy lại được cất lên cùng bời bời ký ức.

El Condor Pasa - Một điệu hồn dân ca

El Condor Pasa - Một điệu hồn dân ca

(GLO)- Trong một dịp tình cờ, tôi may mắn được nghe nghệ sĩ guitar cổ điển Vũ Đức Hiển độc tấu bài El Condor Pasa. Tôi đã bước vào bài ca hay bài ca đó đi vào thế giới thanh âm trong tôi với tư thế án ngự và chiếm hữu đầy ám ảnh.

Mùa dã quỳ về

Mùa dã quỳ về

(GLO)- Cuối tháng 10, trời cao nguyên biếc trong, thấp thoáng chùm mây trắng dạo chơi cùng nắng vàng. Vạt cỏ đuôi chồn bên lối xuống rẫy cà phê đã cao ngút mắt, nương mình theo gió. Nhìn vạt dã quỳ thắm xanh màu lá, lòng tôi thấp thỏm mong ngóng sắc vàng mùa hoa.

Tranh của họa sĩ Trịnh Tuân.

Khởi nguồn của yêu thương…

(GLO)- Cứ vào tháng 10, bên thềm ngày 20, không khí từ trong nhà ra ngoài ngõ, từ công sở, trung tâm thương mại, trường đại học đến các điểm công cộng dường như nhộn nhịp hơn mọi ngày. Những chàng trai ghé tiệm hoa chọn những bông hoa hồng tươi thắm.

Tranh của họa sĩ Lê Huế

Những bông hoa gió sương

(GLO)- Có những người phụ nữ cả đời chẳng quen phấn son, hiếm khi được diện áo dài thướt tha trong ngày lễ hội. Hình ảnh của họ gắn với chiếc nón lá sờn mép, đôi quang gánh nặng trĩu, bàn tay chai sạn bởi cuốc cày hay đôi vai ướt đẫm mồ hôi bên giàn giáo công trình. 

Mẹ thương con theo cách riêng của mẹ. Ảnh minh họa: Internet

Tấm lòng của mẹ...

(GLO)- Mẹ tính nóng như lửa, quyết đoán trong công việc cũng như trong cuộc sống, luôn nghiêm khắc với con cái. Con thừa hưởng cái nóng tính cộng với sự ngang bướng của mẹ không sót chút nào...

Mùa mận Tết Độc lập

Mùa mận Tết Độc lập

(GLO)- Trời chuyển nắng. Mấy cây mận trước sân đã chi chít nụ lu lú. Vài cành đong đưa rưng rưng gió, khiến nụ hoa cứ e ấp mãi chẳng muốn căng bung. Thanh tựa cửa trông ra, thở ra một hơi dài như muốn tuôn theo cái nồng rực, bức bối.

Mùa thơm

Mùa thơm

(GLO)- Đang là những ngày đất trời ở trong mùa thơm tròn đầy, thi vị. Ruộng đồng thơm màu nắng. Khu vườn thơm giọt mưa. Và còn nữa - nét hương quyến rũ của cốm tươi màu lúa non, của quả hồng vừa chín, của trái thị ươm vàng heo may... tạo nên những thức quà riêng có của mùa thu.

Thân thương bột mì nhứt khuấy

Thân thương bột mì nhứt khuấy

(GLO)- Muộn chiều, người bạn quê Phù Cát (tỉnh Gia Lai) rủ tôi sang nhà chơi rồi hai đứa cùng nhau làm món bột mì nhứt khuấy. Với bạn, đây là thức món dân dã, thân thương của quê hương, gắn liền với tuổi thơ bao lớp người xứ Nẫu. 

Tím chiều thương nhớ

Tím chiều thương nhớ

(GLO)- Những bông hoa chiều tím mỏng manh luôn đem cho tôi sự an ủi dịu dàng và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Bao nhiêu lần ngồi trong chiều cùng sắc hoa là bấy nhiêu thương nhớ ùa về, đánh thức một vùng ký ức.

Thương hoài mùa nhãn

Thương hoài mùa nhãn

(GLO)- Pleiku đang trong những ngày mưa dầm và gió cả. Ngồi nghe gió sột soạt từng cơn dọc theo mái nhà, thi thoảng, vài ba tiếng rơi lộp độp của chùm quả nhãn phía sát nhà bà Năm ở kế bên lại dội vào lòng tôi niềm thương nhớ khôn nguôi. Ký ức những mùa quả ngọt lại ùa về da diết.

Vệt nắng

Vệt nắng

Chiều nào cũng vậy, gã lọc cọc đạp chiếc xe già nua, bánh trước lỏng lẻo hơi lệch sang bên phải, cứ thế khật khưỡng đi trên con đường dẫn về phía công viên.

Mùa dã quỳ xanh lá

Mùa dã quỳ xanh lá

(GLO)- Những ngày này, dạo quanh các cung đường từ xã Đak Đoa về phường Pleiku, từ xã Bàu Cạn đi xã Ia Dom, thi thoảng, tôi gặp những vạt dã quỳ mướt xanh vươn mình đón gió. Lại thấy, mùa dã quỳ xanh lá ngân hoài một vẻ đẹp riêng.

Dòng sông tuổi thơ

Dòng sông tuổi thơ

(GLO)- Ai cũng có tuổi thơ gắn bó với quê hương xứ sở, nơi chôn rau cắt rốn, nơi cuộc đời sâu nặng nghĩa tình với ông bà, cha mẹ, xóm giềng hay những gì thân thuộc nhất. Với tôi, tuổi thơ cũng từng gắn bó với dòng sông quê hương. Ấy là dòng sông Minh.

Ảnh minh họa. Nguồn internet

Nuôi chữ, dưỡng tâm

(GLO)- Con người có quá nhiều đam mê mà một ngày thời gian được mặc định sẵn và phải chia đều cho những việc khác nhau. Cân bằng được mọi thứ, thật chẳng dễ dàng gì. Và cuối cùng thì những gì mình cho là quan trọng nhất thường được ưu tiên. Với riêng tôi, sự ưu tiên đó là niềm vui bên con chữ.

Dòng sông An Lão. Ảnh: internet

Dòng sông tuổi thơ

(GLO)- Có lẽ ai cũng có một miền ký ức để thương, để nhớ, để mỗi khi mỏi mệt giữa cuộc đời xô bồ lại mong được trở về. Với tôi, miền ký ức ấy nằm dọc theo dòng sông An Lão, đoạn chảy qua thôn Hội Long-một làng quê nhỏ thuộc huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định.

Mật ngọt trước hiên nhà

Mật ngọt trước hiên nhà

(GLO)- Trước hiên nhà tôi bỗng xuất hiện một tổ ong mật. Đàn ong bay lượn trong nắng mai, những đôi cánh mỏng manh khẽ rung lên, hòa cùng làn gió nhẹ, tạo nên bản nhạc du dương. Tôi lặng lẽ dõi theo, chợt cảm thấy lòng mình cũng rung lên theo nhịp điệu ấy, một sự đồng điệu vô hình.

null