Trước thiên nhiên hùng vĩ Hà Giang

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Chúng tôi khởi hành đến Hà Giang vào một đêm mưa tháng tám. Cơn mưa tạt vào thành kính xe tạo thành những âm thanh rì rào, hân hoan. Cả nhóm háo hức thức đón bình minh Đông Bắc.

Hùng vĩ thơ mộng núi cao vực sâu

Hà Giang được che chắn bằng những ngọn núi đá nhọn, bao bọc quanh thành phố. Sương lạnh mờ sớm như choàng một chiếc voan mỏng lên khắp các ngõ ngách thành phố nhỏ thưa người.

Sáu người, ba chiếc xe máy mượn được và quãng gần 150 km đường đèo. Trên đường chúng tôi liên tục ồ lên thích thú khi nhìn thấy những ngọn núi đá cao ngút hùng vĩ soi mình bên dòng sông xanh biếc yên ả chảy như mái tóc của thiếu nữ trải dài dưới nắng chiều.

 

Cột cờ Lũng Cú. Ảnh: L.V.T
Cột cờ Lũng Cú. Ảnh: L.V.T

Cao nguyên đá Đồng Văn trải rộng trên bốn huyện: Quản Bạ, Yên Minh, Đồng Văn, Mèo Vạc. Càng đi sâu vào địa phận biên giới thì những con đường ngang sườn núi càng ngoằn ngoèo và chênh vênh với những khúc cua cùi chỏ dốc ngược. Khung cảnh bày ra trước mắt chúng tôi càng thơ mộng hơn với những ruộng bậc thang xanh non mướt, quyện với màu nâu vàng của những rẫy ngô đã thu hoạch, còn trơ những thân cây khô trên sườn núi đá đen thẫm, lấm tấm cây rừng dựng thấu thẳng nền phông mây trời làm thành một hòa sắc tuyệt diệu.

Những ngôi nhà nằm vắt vẻo trên sườn núi, cheo leo. Nhìn những người bản địa lái xe máy lao vun vút trên những con đường bé như bàn tay con gái mà tôi không khỏi hồi hộp. Ngồi sau, nhiều khi thậm chí tôi cũng không dám nhìn thẳng xuống dưới vực sâu bên cạnh những ngọn cao nhọn hoắt với dải lụa mây phủ kín.

Ba giờ chiều. Chúng tôi đến Quản Bạ. Nắng hanh vàng, thêm chiếc áo len cao cổ và 131 bậc thang leo lên đến cổng trời làm tôi khá bức bối, nóng nực. Nhưng khi phóng tầm mắt nhìn hết thung xanh Quản Bạ, xa xa là Núi Đôi cân đối như vuôn ngực thiếu nữ mười sáu tròn trăng, căng mẩy làm cho chúng tôi quên cả mệt, quên cả nóng. Nhà ở được xây dựng quây quần ở chính giữa thung lũng, bao bọc trong ruộng mướt xanh như nhung.

Quản Bạ chạm đến một ngưỡng vẻ đẹp mong manh như sương đọng trên lá đầu ngày mà một chút vô tình cũng có thể làm tan mất. Một gia đình đến từ Toulouse, vùng đất miền Nam nhiều nắng của nước Pháp, như chúng tôi, cũng say mê ngắm khói bếp chiều vẽ những lênh loang xám mỏng vào khuôn tranh cổng trời.

Chúng tôi đến Đồng Văn vào buổi chiều tà. Phố cổ Đồng Văn không hề to lớn như chúng tôi tưởng tượng. Nắng chiều nhè nhẹ len lỏi qua lớp sương mù dày đặc sau ngọn thông đỏ cổ thụ đầu núi, hắt lên một vòng hào quang tròn đầy mê hoặc kỳ bí. Nằm ở trung tâm thị trấn, Đồng Văn cũng chính là nơi mà người Pháp đã chiếm đóng năm 1880, với những điểm nhấn quan trọng về quy hoạch cũng như kiến trúc. Đặc biệt là chợ Đồng Văn xây bằng đá vào những năm 1920, còn nguyên vẹn ba dãy nhà với những mái ngói nâu sẫm, kết hợp những cái đèn lồng treo cao, tạo nên không khí ấm áp xua tan đi cái giá lạnh khe khắt của khí hậu.   

Thiêng liêng cờ phất địa đầu

Chúng tôi đứng giữa ngã ba, mò mẫm tìm đường. Biển báo đường chỉ một bên là đường lên Lũng Cú-2 km; một bên đi Đồng Văn-15 km. Cả nhóm quyết định đi Lũng Cú trước vì gần. Nhưng đoạn đường 2 km đi Lũng Cú cứ tít tắp, thăm thẳm. Cả nhóm bật cười, khi hỏi thăm mới biết biển chỉ đường đã bị bóc đi số 6 chỉ để lại số 2. Chắc sẽ còn rất nhiều người nhầm như chúng tôi.

Trước khi leo lên cột cờ, chúng tôi ghé chợ ngay dưới chân núi. Chợ không lớn lắm nhưng đầy đủ các mặt hàng từ giày dép, áo quần, gương lược, các vật dụng trong gia đình, cả điện thoại di động, loa đài đều có nhưng tất cả đều là hàng Trung Quốc. Chúng tôi đi dạo chợ mà có một điều thấy hơi tiếc đó là những chiếc váy thổ cẩm được những cô gái làm bằng tay, tự thêu cho mình những hoa văn khéo léo đã gần như biến mất, thay vào đó là những chiếc váy thun, được dập hoa văn hàng loạt của Trung Quốc được các chị, các mẹ rất ưa chuộng, với đủ màu sắc và kiểu dáng ở khắp chợ. Ở góc chợ lúc nào cũng dành ra một cái bàn nhỏ để rượu ngô và điếu thuốc lào, mới sáng sớm mà can rượu đã vơi đi một nửa, những cô gái người Mông ngồi hút thuốc lào, thấy chúng tôi liền nở nụ cười thân thiện.

Leo lên cột cờ Lũng Cú mà trong lòng chúng tôi không khỏi lâng lâng nghĩ suy. Cột cờ Lũng Cú nằm trên đỉnh núi Rồng, cao 1.700 mét so với mặt nước biển.

Cột cờ Lũng Cú đã trải qua nhiều lần phục dựng và tôn tạo. Và lần này đến thăm, chúng tôi được đứng trên cột cờ hình bát giác, cao trên 30 mét, khánh thành ngày 25-9-2010. Cờ Tổ quốc bay tung thong dong giữa đất trời lộng gió, chúng tôi, những người con của đất Việt, một lần về tới địa đầu cực bắc, được nghe tiếng cờ reo trong gió, tim rung dâng mạch chảy sông núi thiêng liêng. Anh Tuấn-trưởng nhóm chúng tôi đã dành sẵn một bộ quần áo chỉnh tề sạch sẽ trong hành lý, để thay trước khi lên đỉnh cột cờ.

 

Trẻ em vùng cao Hà Giang. Ảnh: L.V.T
Trẻ em vùng cao Hà Giang. Ảnh: L.V.T

Trăm năm giấc mộng vương quyền

Tạm biệt Lũng Cú, chúng tôi vòng lại để thăm dinh nhà Vương nằm ở thung lũng Sà Phìn trên một ngọn đồi hình mai rùa, bắt đầu xây dựng vào năm 1921, suốt trong 8 năm mới hoàn thành. Kiến trúc ảnh hưởng cả phong cách Trung Quốc, Pháp pha trộn H’Mông, với nguyên-vật liệu chủ yếu từ Trung Quốc và từ các nơi khác đưa đến.

Chúng tôi ngỡ ngàng trước công trình đồ sộ với cấu trúc hình chữ Vương, cùng những điêu khắc tinh xảo, những phòng ốc được trang bị đầy đủ bên trong và những chuồng chăn nuôi rộng lớn bên ngoài, dấu tích của một thời hưng thịnh và quyền quý. Được xây dựng gần 100 năm trước, nhưng tòa nhà vẫn giữ được gần như nguyên vẹn vẻ bề thế uy nghi trước biến chuyển thời cuộc. Hàng cây samu cổ thụ trước nhà như những chứng nhân trầm lặng của thời gian.

Dinh thự nhà họ Vương được xếp là di tích quốc gia, nhưng con cháu của ông hiện đang sinh sống tại Canada. Người hiện đang trông coi dinh thự là một người cháu xa của gia đình không thuộc dòng chính thống. Tôi tự hỏi, có lẽ khá ngớ ngẩn, bao nhiêu của cải và công sức của người dân vùng này đã tập trung vào ngôi nhà của Vương Chí Sình-vị vua người Mèo nhiều tham vọng?

Tiếng đàn môi sau bờ rào đá

Phát hiện thú vị nhất trên chuyến đi này là lúc về chúng tôi ghé vào Lũng Cẩm-làng văn hóa ở địa phận xã Sủng Là-ngôi làng được chọn làm bối cảnh chính cho bộ phim “Chuyện của Pao” của đạo diễn Ngô Quang Hải đoạt giải Cánh diều vàng của Hội Điện ảnh Việt Nam. Làng nép mình bên quốc lộ 4C, dưới những dãy núi đá tai mèo trùng điệp. Đi qua cánh đồng hoa hồng rộng tắp ở đầu làng, những ngôi nhà trình tường đất với mái ngói nung già nâu sẫm, hàng rào xếp đá bao quanh-truyền thống văn hóa ở của dân tộc Mông vẫn được bảo tồn phát triển-hiện ra trước mắt chúng tôi như hàng ngàn đời nay vẫn thế.

Dưới hiên mưa, cô bé người H’Mông chừng sáu tuổi ngừng lột vỏ ngô, xòe tay hứng những giọt mưa long lánh tuôn chậm trên mười ngón tay nâu. Hàng chuỗi dài đều đặn những bắp ngô vàng ruộm treo có lớp lang ở xà ngang trước nhà, xinh xắn như những nàng tiên trong giấc mơ cổ tích. Nhà ai thoáng tiếng đàn môi. Nghe như lời nhắn gửi những mơ hồ về một ước mộng bình yên sau những bờ rào đá xanh rêu phủ. So với thị trấn Đồng Văn, Lũng Cẩm như cô gái quê tươi tắn không cần trau chuốt phấn son.

Tạm biệt vùng đất khoáng dã hùng vĩ, tạm biệt những con người chân mộc hồn hậu mến khách và cũng khảng khái như những dãy núi đá cứ hiên ngang sừng sững giữa đất trời, chúng tôi trở về cùng hành trang thơ mộng như trong thơ Nguyễn Chính: “Tiếng khèn vang đỉnh núi/Bóng ô tròn xoay xoay/Nhạc ngựa vang xa xa/Sợi dây hai đầu hát/Mùa xuân trao cho nhau”.

Lê Vi Thủy

Có thể bạn quan tâm

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

Tìm lại mình từ bóng tối

Tìm lại mình từ bóng tối

Những cơn “phê” chớp nhoáng, những phút ngông cuồng tuổi trẻ, nông nổi đã đẩy nhiều thanh niên ở Quảng Ngãi lao vào vòng xoáy ma túy. Khi tỉnh lại, trước mắt họ chỉ còn là gia đình tan tác, sức khỏe tàn phá và tương lai bị bóng tối nghiện ngập nuốt chửng.

Vào rốn lũ cứu người

Vào rốn lũ cứu người

Giữa lúc thiên nhiên thử thách, họ đã chọn hành động; giữa hiểm nguy, họ chọn dấn thân và giữa bao nỗi lo, họ mang đến hy vọng. Những chàng trai từ Đà Lạt, Phan Thiết đã vượt hàng trăm kilomet giữa mưa lũ, sạt lở để đến với người dân vùng lũ Khánh Hòa, Phú Yên (cũ).

Trở về nẻo thiện

Trở về nẻo thiện

Hiểu được không nơi nào bằng, yên bình như buôn làng, những già làng, người có uy tín ở Gia Lai kiên trì đêm ngày vận động, giải thích cho người dân không nghe theo lời dụ dỗ của “Tin lành Đê Ga”.

Căn nhà của bà Đào bị đổ sập hoàn toàn trước cơn lũ dữ.

Những phận người ở rốn lũ Tuy Phước

(GLO)- Chỉ trong vòng nửa tháng, người dân vùng rốn lũ Tuy Phước phải gồng mình gánh chịu 2 đợt bão lũ lịch sử. Bên cạnh những căn nhà trơ trọi sau lũ, những phận người trắng tay vẫn cố gắng gượng dậy, với hy vọng được dựng lại mái ấm và cuộc sống yên bình.

null