Trùm… nho Ba Mọi: Tôi muốn ủ rượu vang lâu hơn!

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Thay vì ủ trong các thùng gỗ sồi nhập khẩu từ 4 đến 5 năm nhưng vì nguồn lực có hạn nên ông Nguyễn Văn Mọi, người trồng nho trứ danh ở xứ cát Ninh Thuận đành phải ủ nguồn nho tự trồng trong những chum sành rồi chưng cất thành rượu vang Ba Mọi trong một quy trình 2 năm.
Cả đời gắn với nho
Ở cái dải đất Nam Trung bộ khắc nghiệt, quanh năm nắng cháy này, nếu có người nông dân nào cả đời bám trụ với đồng đất thì đó là ông Nguyễn Văn Mọi. Nếu có người nông dân nào ham học hỏi, mày mò nghiên cứu và dành nhiều niềm say mê cho khoa học cũng chính là ông già chất phác ngoại thất tuần có nụ cười hồn hậu này.
 
Lão nông Ba Mọi
Nghe danh ông đã lâu, nay mới có dịp diện kiến, thấy ông cũng già đi nhiều so với những tấm ảnh in trên báo giấy cách nay chừng 20 năm. Duy chỉ có làn da rám nắng và phong cách dân dã của ông thì vẫn vậy.
Ông dẫn tôi đi tham quan khu vườn nho mẫu trong tổng diện tích trên dưới 2 ha cơ ngơi của gia đình và giới thiệu tỉ mỉ đến từng chi tiết. Ông khoe, đây là giống nho chuyên để sản xuất rượu vang, dòng Cabernet Sauvignon mà ông đưa từ  Pháp về mảnh đất gò ven sông Dinh này thuần hóa mất hơn 10 năm mới được như hôm nay.
Sự nghiệp trồng nho sạch của ông Ba Mọi bắt đầu từ cuối năm 2000, thông qua sự trợ giúp của các nhà khoa học. Khi đó trong vùng, hầu hết người trồng nho ở Ninh Thuận đều chuyên canh giống nho đỏ truyền thống Red Cardinal. Nhưng nhờ ham học hỏi cộng với cơ duyên, khi giống nho xanh NH01-48 được Viện Nghiên cứu Bông và Phát triển nông nghiệp Nha Hố lai tạo thành công, ông Ba đã có sáng kiến xin về trồng thử nghiệm trên 1.000 m2 ruộng nhà mình ở thôn Hiệp Hòa, xã Phước Thuận, huyện Ninh Phước.
Sau khi xuống giống, ông Ba Mọi lại lặn lội đi tìm sự giúp đỡ về kỹ thuật canh tác, chăm bón từ các chuyên gia của Viện Khoa học Kỹ thuật Nông nghiệp Miền Nam. Rồi ông mạnh dạn ứng dụng các chế phẩm sinh học, bón phân vi sinh, tuyệt đối không sử dụng thuốc trừ sâu trên ruộng. Chính vì thế, quả nho sau thu hoạch rất an toàn, lại để tươi được lâu hơn và không có dư lượng hóa chất. Ông tự hào, đấy chính là cách tiếp thị sản phẩm hiệu quả nhất đến người tiêu dùng cũng như thị trường lúc đó và giúp ông có được tên tuổi như ngày hôm nay.
Kết quả, sau gần một năm miệt mài, ăn ngủ tại ruộng, vườn nho giống mới NH01-48 của ông đã cho mùa quả chín đầu tiên, với hơn 7 tạ trái sạch. Một ký nho xanh NH01-48 bán tại vườn lúc đó đã cao gấp 3 lần giống nho đỏ Red Cardinal. Những vụ sau đó, sản lượng của vườn nho nhà ông tăng lên 1,2 tấn, rồi 1,5 tấn. Tới năm 2007 thì ông quyết định thành lập doanh nghiệp tư nhân mang tên Ba Mọi.
 
Giống nho Cabernet Sauvignon chuyên làm vang đỏ do ông Ba Mọi thuần hóa
Không chỉ sản xuất dòng nho ăn tươi để phục vụ thị trường cả nước, ông còn ra một quyết định đột phá là dốc hết vốn đầu tư mua sắm thiết bị, máy móc, xây dựng nhà xưởng sản xuất rượu vang nho từ vườn nhà. Để có nguyên liệu sản xuất thử rượu vang, ông Ba Mọi dành 0,5 ha trồng các giống nho Syrah, chuyên để ủ vang đỏ và Cabernet Sauvignon, Sauvignon Blanc để sản xuất vang trắng.
“Sản xuất vang nho không hề đơn giản chút nào. Khi các loại nho chín, thu hoạch xong phải trải qua quy trình chế biến với nhiều công đoạn phức tạp, có sự giám sát chặt chẽ của đội ngũ kỹ sư và phải mất thời gian từ 1,5 năm đến 2 năm mới thành được rượu. Tất cả các công đoạn đều phải được cơ quan chức năng kiểm nghiệm an toàn vệ sinh thực phẩm”, ông Ba bộc bạch.  
Nỗi niềm vang Việt
Gần trọn đời người gắn bó với cây nho, khi được hỏi mơ ước lớn nhất của ông là gì, lão nông thông thái này không hề giấu diếm: “Đó là muốn có một lâu đài rượu vang giống như nông dân các nước phát triển Pháp, Úc với dây chuyền sản xuất chế biến khép kín, từ trồng nho, thu hoạch đến chế biến thành phẩm rượu vang mang thương hiệu gia đình”.
 
Do thiếu vốn nên ước mơ "lâu đài vang" khó trở thành hiện thực
Ông nói về sản phẩm của mình: Rượu vang nho Ba Mọi có thể nói khá là lạ lẫm trên thị trường Việt Nam bởi lẽ sản lượng còn quá nhỏ bé và bị chìm lẫn giữa một rừng thương hiệu vang ngoại vốn chiếm lĩnh thị trường trong nước suốt nhiều năm qua. Nguyên nhân chủ yếu vẫn là chất lượng sản phẩm cũng như mẫu mã, cách làm thị trường chưa có chiến lược, bài bản. Muốn làm được sản phẩm tốt mang thương hiệu Việt thì phải có tiền để đầu tư mua sắm.
Tôi tính sơ sơ muốn gây dựng được một dây chuyền làm rượu vang tương đối cỡ nhỏ để đảm bảo bao tiêu nguyên liệu cho chừng vài trăm ha của địa phương cũng cỡ 100 tỷ. Số tiền đó là quá lớn đối với gia đình, không thể kham được mà đi vay thì cũng kẹt đủ đường nên đành phải duy trì mô hình “lấy ngắn nuôi dài” như vậy thôi.
Khi bị “chất vấn” tại sao ông không mời gọi đầu tư hay vay vốn để mở rộng quy mô sản xuất ra sản phẩm đủ sức cạnh tranh với hàng ngoại? Ông Ba  cho biết, đây là vấn đề lớn cần tháo gỡ, không chỉ riêng đối với gia đình ông mà là thực trạng chung của nhiều hộ dân, trang trại hoặc doanh nghiệp trong lĩnh vực nông nghiệp hiện nay. Cụ thể là chỉ riêng vấn đề hoàn thiện thủ tục để được tiếp cận được nguồn vốn đã vướng khá nhiều rào cản, dù thời gian qua đã có nhiều chính sách ưu đãi vốn cho lĩnh vực nông nghiệp, nhưng đa số hộ nông dân vẫn phải vay lãi suất cao từ các ngân hàng thương mại. Cụ thể là các thủ tục vay vốn rất khắt khe, tỷ lệ vay được quá ít so với nhu cầu đầu tư; vốn vay còn ở mức ngắn hạn. Bên cạnh đó, người vay phải đáp ứng đầy đủ các loại chứng từ, mà thế chấp tài sản thì không đủ, trong khi mức vay tín chấp lại thấp quá rồi áp lực trả nợ gốc và lãi suất rất lớn do thời gian đáo hạn nhanh…
Ông kể, vừa rồi có một nhà đầu tư Thụy Sỹ sang đặt vấn đề hợp tác sản xuất rượu vang, sau khi tìm hiểu vùng nguyên liệu đã rất thiện chí nhưng rồi không hiểu sao đã không thấy quay trở lại.
Dù không phải là chuyên gia thẩm rượu nhưng khi nhấp li vang Ba Mọi, ban đầu tôi có cảm nhận khá rõ về độ nồng chát, tuy nhiên sau đó lại cảm thấy cái hương vị rất thật, rất riêng đậm chất địa phương.
 
Ông giải thích: Để ra được sản phẩm như vậy, đối với một người nông dân như ông là đã quá thành công rồi. Muốn làm được vang ngon nhất thiết phải tuân thủ các quy trình chuẩn giống như các nước tiên tiến.  Nguyên lý là sau khi lên men thì ủ thời gian càng lâu thì rượu sẽ càng giá trị. Ủ trong thùng thép hay sành sứ phải lâu hơn thùng gỗ sồi, làm sao để quá trình tác động với oxy càng chậm thì càng giữ được hương vị đặc trưng của sản phẩm, đạt được sự hài hòa của mùi vị…
 “Vang Pháp hay Chilê truyền thống, hầu như họ đều ủ trong thùng gỗ sồi từ 3 đến 4 năm. Thời gian ủ càng lâu thì chất lượng càng tốt, đồng nghĩa với giá bán cũng cao hơn. Tôi đây mới ủ chưa đầy 2 năm mà thấy đã đuối sức rồi. Nói anh nghe, đầu tư một thùng gỗ sồi 200 lít  phải tốn 40 triệu mà chỉ dùng được có bốn năm thôi. Như vậy tôi không thể nào kham nổi, đành phải ủ bằng chum sành rồi chưng cất khi men vẫn còn non, chưa đủ tuổi thì mới đủ sức mà quay vòng”.
Trăn trở với VietGAP
Người nông dân tiên phong Nguyễn Văn Mọi giờ đây đã là một doanh nhân tên tuổi trong nghề trồng nho và ngoài ra còn có thêm táo xanh, hai loại quả đặc sản của Ninh Thuận đạt tiêu chuẩn VietGAP (thực hành nông nghiệp tốt) và rượu vang nho đạt tiêu chuẩn an toàn vệ sinh thực phẩm cũng như nhiều sản phẩm giá trị gia tăng khác từ hai loại trái cây này.
 
Thú vui tuổi già hiện nay của ông Ba là hằng ngày được hướng dẫn lớp trẻ làm nông nghiệp sạch
Tuy nhiên, điều trăn trở lớn hiện nay đối với vị nông dân già này là làm sao mở rộng được diện tích cây trồng theo tiêu chuẩn tốt này lên thì mới mong có được chuỗi liên kết rộng lớn hơn và mở ra thị trường tiêu thụ bền vững. Ông cho rằng, đây chính là mấu chốt để người nông dân thu được lợi nhuận tốt hơn, đỡ lo khâu đầu ra cho sản phẩm khi thu hoạch.
“Với thâm niên 20 năm theo đuổi nền nông nghiệp sạch, nguyên nhân chính vì sao chưa mở rộng được diện tích cũng như lôi cuốn nông dân làm theo là mặt bằng nhận thức của phần đông nông dân Việt Nam còn rất thấp. VietGAP thì đâu có gì cao siêu nhỉ, nó có phải từ trên trời rơi xuống đâu mà tại sao có mỗi việc ghi chép quy trình canh tác vào sổ nhật ký mà dân ta mãi không làm nổi”, ông Ba Mọi giãi bày.
Ông cho rằng, trong xu thế của nền nông nghiệp hiện đại thì việc người sản xuất chứng minh được nguồn gốc, xuất xứ các sản phẩm của mình là hết sức quan trọng. Đó chính là cơ sở pháp lý, là bảo bối để bảo vệ quyền lợi cũng như tạo thêm nhiều giá trị cho sản phẩm của người nông dân.
Và điều ông tâm đắc nhất hiện nay là hàng ngày được chào đón và trực tiếp làm “hướng dẫn viên” cho các đoàn tham quan, học tập kinh nghiệm làm nông nghiệp sạch từ khắp các tỉnh thành trên cả nước về thăm. Ông coi đây như là một cách trả ơn ruộng đồng vậy.
Những nghịch lý trong thủ tục vay vốn ngân hàng để phát triển nông nghiệp sạch đã phần nào thể hiện qua gói tín dụng 100.000 tỉ đồng cho vay nông nghiệp công nghệ cao vừa qua, hiện mới chỉ giải ngân được hơn 30.000 tỉ đồng nhưng có một thực tế là đối tượng được thụ hưởng là các hộ nông dân thì quá ít mà chủ yếu vẫn là các đại gia. Bởi lẽ, để tiếp cận với nguồn tín dụng có mức lãi suất ưu đãi thấp hơn so với lãi suất thông thường, người đi vay phải có đầy đủ các giấy tờ, chứng nhận doanh nghiệp nông nghiệp công nghệ cao, rồi có đất đai và có thị trường tiêu thụ sản phẩm...
Trần Doanh (Nông Nghiệp Việt Nam)

Có thể bạn quan tâm

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

null