Tình người sau cánh cổng trại giam

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

Những ngày cuối cùng trước khi rời Trại tạm giam số 1 (Công an tỉnh Gia Lai), phạm nhân T.V.K. nắn nót từng dòng thư tay gửi Ban giám thị và các cán bộ quản giáo.

Những câu chữ chân thành ấy khiến người đọc cảm nhận rõ: Với K, cán bộ nơi đây không chỉ là người quản lý, giám sát, mà còn như thầy cô, như người thân trong gia đình. Những cảm xúc khó nói thành lời dường như đã lắng đọng trọn vẹn trong lá thư mộc mạc.

pham-nhan-viet-thu-tay-1.jpg
Phạm nhân T.V.K nắn nót viết thư tay gửi Ban giám thị và cán bộ Trại tạm giam số 1. Ảnh: Quốc Tuấn

Trong thư, T.V.K. viết: “Thời gian đầu bước vào trại tạm giam để chấp hành án về tội trộm cắp tài sản, tâm trạng của tôi vô cùng bất ổn: mặc cảm, lo lắng, nhớ nhà, nhớ cha mẹ, vợ con; nhiều đêm trằn trọc không ngủ được.

Cán bộ quản giáo với tôi lúc đó chỉ là người giám sát, quản lý phạm nhân. Tôi sợ, né tránh và có phần chống đối trong suy nghĩ. Nếu không có sự nghiêm khắc nhưng đầy quan tâm, chia sẻ của các cán bộ quản giáo, có lẽ tôi vẫn chưa hiểu thế nào là sống có trách nhiệm.

Mãn hạn tù, tôi nghĩ nhiều đến việc phải sống thế nào cho đúng, không phụ lòng gia đình và những người đã giúp mình thay đổi. Tôi cũng mong được xã hội bao dung để xóa bỏ mặc cảm, làm lại cuộc đời”.

dong-vien-pham-nhan-1.jpg
Cán bộ Trại tạm giam số 1 luôn lắng nghe, chia sẻ tâm tư của phạm nhân. Ảnh: Quốc Tuấn

Không chỉ T.V.K., các phạm nhân khác đang cải tạo tại Trại tạm giam số 1 cũng mang theo nhiều câu chuyện riêng về hành trình thay đổi. Với phạm nhân N.V.N. (đang chấp hành án về tội cố ý gây thương tích), những lần được mẹ đến thăm là ký ức day dứt nhất.

N. bộc bạch: “Trại cách nhà tôi 150 cây số. Vậy mà lần nào mẹ cũng cố gắng đến thăm. Có hôm nghe cán bộ báo có người thân tới gặp, tôi mừng đến mức đi gần như chạy. Thấy mẹ gầy và đen đi, ăn tạm ổ bánh mì để chờ được gặp con, tôi đau từng khúc ruột.

Suốt buổi gặp, mẹ không trách móc, chỉ nhẹ nhàng động viên tôi cố gắng cải tạo tốt, chờ ngày trở về. Mỗi lần gặp mẹ, tôi lại thêm quyết tâm rèn luyện để sau này biết xử lý mọi việc bình tĩnh, tử tế hơn”.

Không chỉ chú trọng tổ chức cho phạm nhân lao động, học tập, cán bộ quản giáo ở Trại tạm giam số 1 luôn chia sẻ, lắng nghe tâm tư, nguyện vọng, giải thích, giúp phạm nhân hướng đến điều thiện. Trại tạm giam số 1 còn tổ chức nhiều hoạt động mang đậm tính nhân văn như động viên phạm nhân viết thư, tạo điều kiện cho việc thăm gặp người thân…

pham-nhan-gap-than-nhan-1-5800.jpg
Trại tạm giam số 1 tổ chức cho phạm nhân gặp gỡ người thân. Ảnh: Quốc Tuấn

Thượng tá Ngô Gia Cường - Giám thị Trại tạm giam số 1 - cho biết: “Thời gian qua, đơn vị đã triển khai nhiều hoạt động nhằm động viên, khích lệ phạm nhân chấp hành nghiêm nội quy cơ sở giam giữ. Trại mở radio vào các khung giờ trưa, chiều để phạm nhân theo dõi tin tức. Đơn vị cũng đang triển khai lắp đặt buồng điện thoại để thuận lợi cho gia đình phạm nhân ở xa liên hệ, hỏi thăm khi không đến thăm trực tiếp được...

Thông qua việc viết thư và những lần gặp gỡ người thân, phạm nhân có điều kiện tự nhìn lại lỗi lầm, hướng về gia đình - điểm tựa tinh thần quan trọng nhất trong quá trình cải tạo, từ đó khơi dậy trách nhiệm và ý thức hoàn lương”.

Cũng theo Thượng tá Ngô Gia Cường, trong các buổi sinh hoạt chung, lãnh đạo đơn vị thường trực tiếp gặp gỡ, trò chuyện với phạm nhân; lắng nghe để thấu hiểu những khó khăn, trăn trở khi tái hòa nhập cộng đồng; đồng thời động viên họ sống có trách nhiệm với gia đình, tránh mặc cảm, tự ti khi trở về địa phương, kiên quyết tránh xa các tệ nạn xã hội để không tái phạm.

Giữa những bức tường cao và môi trường kỷ luật nghiêm ngặt của Trại tạm giam số 1, những câu chuyện như của T.V.K. hay N.V.N. vẫn lặng lẽ diễn ra mỗi ngày.

Ở đó, sự nghiêm khắc không tách rời lòng bao dung; kỷ luật luôn song hành với trách nhiệm và lòng nhân ái. Chính từ những đổi thay âm thầm ấy, cánh cửa hoàn lương dần được mở ra, giúp những người từng lầm lỗi tìm lại chính mình và hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.

Có thể bạn quan tâm

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Với vùng đất Quy Nhơn xưa (nay thuộc tỉnh Gia Lai), tìm hiểu những ngôi chợ cũ cũng là lần giở lại ký ức về quá trình hình thành và phát triển của một đô thị thương cảng, đặc biệt trên phương diện giao thương.

Khép lại cuộc chia ly sau 51 năm

Tìm lại người thân sau 51 năm lưu lạc trên đường 7

(GLO)- Năm 1975, giữa dòng người di tản trên đường 7 (nay là quốc lộ 25), cô bé Hồ Thị Diễm lạc mất gia đình và được người Jrai ở buôn Du (xã Ia Rsai, tỉnh Gia Lai) cưu mang, nuôi dưỡng. Hơn nửa thế kỷ sau, đứa trẻ lạc năm nào bất ngờ tìm lại được người thân nhờ một video trên YouTube.

Khi độc mộc trôi vào ký ức

Khi thuyền độc mộc trôi vào ký ức

(GLO)- Những con thuyền độc mộc thanh mảnh như chiếc lá từng nhẹ lướt trên dòng Pô Cô đã biến mất. Cảm giác tĩnh lặng xuôi dòng bị thay thế bởi tiếng thuyền máy. Bóng người chưa kịp in xuống đáy nước đã nhòa tan theo bọt sóng trắng xóa hai bên mạn thuyền.

“Đường về” của Siu Un

“Đường về” của Siu Un

(GLO)- Sau những sai lầm trong quá khứ, ông vượt qua mặc cảm, thay đổi nhận thức, trở thành người tích cực tuyên truyền pháp luật, vận động bà con sinh hoạt tôn giáo đúng quy định, góp phần giữ gìn bình yên buôn làng.

Những phận đời bới rác mưu sinh

Những phận đời bới rác mưu sinh

(GLO)- Mỗi buổi sáng, khi phố Núi còn bảng lảng sương sớm, những chuyến xe chở rác lại nối đuôi vào khu tập kết rác xã Gào. Giữa mùi hôi nồng và đàn ruồi dày đặc, những người phụ nữ lặng lẽ cúi mình trên nền đất nhớp nháp, cần mẫn bới tìm chai nhựa, lon bia, giấy vụn…

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

(GLO)- Từ 300 triệu đồng có được sau khi bán mảnh đất canh tác duy nhất của mình, anh Thái Xuân Biên (40 tuổi, ở thôn An Thượng 3, xã Cửu An) bước vào lĩnh vực công nghệ sinh học dù chưa từng biết đến phòng thí nghiệm. 6 năm sau, mỗi năm doanh nghiệp của anh sản xuất 19 triệu cây giống.

Giữ buôn Jứ!

Buôn Jứ: Hành trình an cư sau những mùa lũ

(GLO)- Mỗi khi mùa mưa đến, người dân buôn Jứ (xã Ia Tul, tỉnh Gia Lai) lại thấp thỏm nhìn con nước sông Ba dâng lên nhanh. Với họ, lũ là nỗi ám ảnh kéo dài qua nhiều thế hệ. Và rồi, sau những trận ngập lịch sử, hàng trăm hộ dân buôn Jứ đang sáng lên hy vọng về một cuộc sống bình yên, tốt đẹp hơn.

Thanh âm buôn cổ

Thanh âm buôn cổ

Người dân buôn cổ M’Liêng vẫn còn gìn giữ nghề thủ công truyền thống cùng nhiều hiện vật cổ. Khi buôn có lễ hội, âm thanh cồng chiêng vang lên như một niềm tự hào của người dân nơi đây. Buôn cổ này may mắn sở hữu một khu rừng thiêng.

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

(GLO)- Hơn 70 năm trôi qua, những người góp sức làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” đã ở tuổi xưa nay hiếm, nhiều người không còn nữa. Dù vậy, trong từng câu chuyện, từng kỷ vật được gìn giữ, một thời hoa lửa vẫn hiện lên chân thực, xúc động và đầy tự hào.

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Sương sớm còn vương trên những tán rừng già, giăng thành lớp màn mỏng bảng lảng phủ xuống buôn làng. Từng mái nhà dài của người Mnông ở xã Đam Rông 4 (Lâm Đồng) lặng lẽ thức giấc trong tiếng gà rừng gọi sáng, trong mùi khói bếp len qua vách gỗ.

null