Thèm về cố hương

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Bây giờ, xứ Nẫu quê tôi, ngày tết vẫn còn đĩa bánh thuẫn trong mỗi gia đình để dâng lên bàn thờ gia tiên, và mời khách, nhưng phần nhiều là mua từ các cơ sở sản xuất, từ chợ...
“Nghe mùi bánh thuẫn nhớ quê. Nẫu ơi! Thương quá thèm về cố hương”.
“Nghe mùi bánh thuẫn nhớ quê. Nẫu ơi! Thương quá thèm về cố hương”.
1. Chị về lại Việt Nam trên chuyến bay “chạy dịch”. Ngày đầu tiên trong khu cách ly, chị bảo thứ khiến chị thèm quay quắt nhất là bánh thuẫn. Từ nửa vòng trái đất, mỗi khi tuyết rơi, chị bồn chồn nhớ tết quê với cái vị bánh trót khắc sâu vào tâm khảm của người con gái xứ Nẫu tha hương.
Hồi đó, những ngày áp tết ở quê tôi nhà nào cũng rộn ràng với món bánh thuẫn hay còn gọi là “bánh hột xoài”. Cùng với bánh tét, bánh chưng, thì bánh thuẫn là loại bánh không thể thiếu trên bàn thờ gia tiên trong những ngày tết đến của người dân miền Trung.
Bánh thuẫn có nguồn gốc từ Quảng Nam, còn được gọi bánh thửng. Bà hay kể, tương truyền có tên gọi này, là do người thợ đúc khuôn, gò khuôn theo hình bầu dục (hình thuẫn) nên gọi bánh thuẫn. Bánh thuẫn truyền thống chỉ có loại khuôn 5 cánh như hoa mai, mỗi khuôn có khoảng 5 - 8 bánh, một khuôn bánh với mỗi chiếc bánh có kích cỡ và hình dáng khác nhau, họa tiết khác nhau trông rất đẹp. Chính vì vậy bánh thuẫn là loại bánh biểu tượng cho năm mới vui vẻ, sung túc, an lành.
Bánh thuẫn được làm từ bột bình tinh hay còn gọi là bột hạ, pha theo tỷ lệ một ký bột đánh cùng mười lăm trứng gà và một ký đường. Đường được tán nhuyễn đánh cùng trứng khoảng hai mươi phút thì cho bột bình tinh vào, đánh thật đều. Ngày ấy, làm gì có máy, dụng cụ đánh bột bánh là một bó đũa chia đều làm đôi, mỗi bên năm hoặc bảy đôi tùy vào bàn tay to hay nhỏ của từng người, sau này tiên tiến hơn dùng ống lò xo để đánh, giai đoạn này rất quan trọng vì quyết định bánh có nở bung đều, đẹp mắt hay không là nhờ vào cách đánh bột nên việc làm này thường được ưu tiên cho cánh đàn ông. Để biết bột tới hay chưa, đã đổ bánh được hay chưa, ta dùng một chén nước, cho một ít hỗn hộp bột vào, nếu phần hỗn hộp bột nổi lên là được.
Từ nhỏ, tôi thích được ngồi xem má và mấy dì làm bánh thuẫn, rồi năn nỉ má để được đánh bột, dù biết với đôi tay yếu ớt của đứa trẻ như tôi lực đánh không mạnh, chỉ vài ba phút là rã rời thôi nhưng má vẫn chiều, vẫn cho tôi thử.
Điều mà bọn trẻ chúng tôi thích nhất là rón rén lấy trộm những mẻ bánh quá lửa cháy xém, bánh vụn vỡ hoặc bánh chai lỳ bề mặt mà các “nghệ nhân” làm bánh không vừa ý bỏ ra, lúc ấy, bánh vừa nóng, vừa thơm, mà cái cách len lén thò tay lấy trộm cứ hay hay làm sao, trẻ con mà, cảm giác ấy thật khó mà quên được.
Bánh thuẫn tựa như một niềm tự hào của các bà nội trợ, nhìn đơn giản nhưng rất khó. Bánh được gọi là thành công khi bánh bung nở nhưng những cánh mai xuân, màu sắc vàng tự nhiên của trứng, vị ngọt thanh dịu của đường, gừng chỉ cần cắn nhẹ một miếng thì bánh tan chảy ngay đầu lưỡi tạo một cảm giác khoan khoái lạ thường.
Ngày ấy, vùng quê tôi chưa có điện, cả xóm chong đèn hột vịt ngồi làm bánh đến tận khuya lơ khuya lắc. Tiếng nói cười rôm rả cả một vùng quê nghèo. Gió xuân quyện mùi bánh chín với hương hoa lá càng khiến ngày tết thêm háo hức.
2. Sau mười bốn ngày cách ly, chị về ở với gia đình chúng tôi. Cầm miếng bánh thuẫn tự tay người em gái đổ, chị dao dác nhìn bàn thờ gia tiên. Bà cùng má đã về với đất, bánh thuẫn có còn phong vị xưa xa? Bao năm bôn ba xứ người, chừng về đây cầm miếng bánh quê, không dưng nước mắt chị lưng tròng.
Hai chị em mái tóc đã pha màu sương mai, trên con đường trưởng thành, đôi lúc không kịp nhớ về ngày xưa, không có phút giây hoài niệm bởi vòng xoáy mãnh lực của cơm áo gạo tiền, bộn bề mưu sinh. Để rồi, ngày về đất mẹ trong cơn dịch, ký ức cũ càng cứ vọng về thao thiết.
Bây giờ, xứ Nẫu quê tôi, ngày tết vẫn còn đĩa bánh thuẫn trong mỗi gia đình để dâng lên bàn thờ gia tiên, và mời khách, nhưng phần nhiều là mua từ các cơ sở sản xuất, từ chợ... không mấy người làm như xưa nữa. Bánh mua không thơm ngon như bánh tự làm theo cách truyền thống. Bánh thuẫn bây giờ nhàn nhạt, có lẽ đã bị pha chế, lai tạp quá nhiều. Chị tặc lưỡi bảo, Sài Gòn cái gì cũng có nhưng hồn xưa bánh thuẫn thì chẳng thể mua được. Tiếng chị thở dài như ngày ngâu tháng bảy.
3. Tôi nhớ hồi chị theo chồng về xứ người, bà chẳng vô Sài Gòn đi tiễn. Bà nằm đung đưa ngoài cánh võng. Ngoài hiên vọng vang câu hát cũ hồi bà hay ru chị em tôi ngày còn thơ ấu: “Nghe mùi bánh thuẫn nhớ quê. Nẫu ơi! Thương quá thèm về cố hương”. Giọng hát bà ướt nước. Bà nói nhà ai nướng bánh mà cái mùi nghe “nẫu ruột”. Chừng chục năm nữa biết đám trẻ có nhớ mùi bánh thuẫn mà thèm về quê hương???
Hạ Như Trần (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Võ cổ truyền Bình Định vươn ra thế giới

Võ cổ truyền Bình Định vươn ra thế giới

(GLO)- Liên hoan Quốc tế Võ cổ truyền Việt Nam lần thứ IX - Gia Lai 2026 góp phần quảng bá hình ảnh đất nước, con người và bản sắc văn hóa Việt Nam, khẳng định võ cổ truyền không chỉ là di sản mà còn là nguồn lực phục vụ phát triển du lịch, ngoại giao văn hóa.

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

(GLO)- Nhà thơ Lệ Thu nguyên là Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Bình Định, nguyên đại biểu Quốc hội khóa IX. Sau nhiều năm được biết đến với tư cách 1 “nữ nhà báo chiến trường” và tác giả của 13 tập thơ, bà vừa ra mắt tiểu thuyết đầu tay "Đi qua miền nhớ" (Nhà xuất bản Văn học).

Họa sĩ Trần Lãng hướng dẫn họa sĩ Nguyễn Xuân Quang thực hành kỹ thuật sơn mài với tác phẩm lấy cảm hứng từ tuồng Bình Định.

“Trò chuyện” với sơn mài

(GLO)- Mỗi người một phong cách, một lối bày tỏ nội tâm khác nhau bằng ngôn ngữ hội họa song gần 20 họa sĩ tham gia Trại bồi dưỡng kỹ thuật và sáng tác sơn mài (phường Pleiku) đã có dịp kết nối, học hỏi và cảm nhận sức hấp dẫn của một chất liệu đậm chất truyền thống.

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

(GLO)- Nhận giấy khen của Cục trưởng Cục Văn hóa cơ sở, Gia đình và Thư viện (Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch) vì có thành tích xuất sắc tại hội diễn Ðàn, hát dân ca 3 miền toàn quốc năm 2026, nhạc sĩ Trần Kim Vân không xem đó là thành quả của riêng mình.

Ươm mầm văn học trẻ

Ươm mầm văn học trẻ

(GLO)- “Tình yêu văn học không bắt đầu từ những điều lớn lao mà từ thói quen đọc sách, sự quan sát cuộc sống và những trang viết đầu tiên của mỗi người”, Nghệ sĩ Ưu tú Đặng Công Hưng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Gia Lai chia sẻ tại lớp bồi dưỡng sáng tác văn học trẻ năm 2026.

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

(GLO)- Với sự khuyến khích của Ban Tổ chức cuộc thi Đại sứ văn hóa đọc cấp tỉnh năm 2026 về ứng dụng công nghệ, nền tảng số, mạng xã hội nhằm đổi mới phương thức đọc và lan tỏa tri thức, các thí sinh dự giải năm nay đã cho thấy thế mạnh của mình trong lĩnh vực khá mới mẻ này.

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

(GLO)- Trong đời sống mỹ thuật Gia Lai những năm gần đây, nhiều họa sĩ nữ thuộc thế hệ 8x đang tìm cho mình những hướng đi riêng, mạnh dạn thể nghiệm, bứt phá trong ngôn ngữ tạo hình. Giữa không khí ấy, họa sĩ Châu Thị Ái Vân chọn một lối đi có vẻ lặng lẽ hơn.

Tác phẩm điêu khắc ánh sáng tạc chân dung cố Tổng bí thư

Gửi lòng kính trọng đến cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng qua tác phẩm điêu khắc ánh sáng

(GLO)- Từ một khúc gỗ thông khô khan, anh Nguyễn Văn Dũng (làng Bruk Ngol, phường Thống Nhất) đã dành gần 2 năm miệt mài nghiên cứu để tạo nên tác phẩm điêu khắc ánh sáng chân dung cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, gửi gắm sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc của mình.

Các nghệ nhân trình diễn cồng chiêng tại chương trình. Ảnh: Vũ Chi

Âm vang đại ngàn Chư Mố

(GLO)- Tối 26-6, trong khuôn khổ Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời”, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) tổ chức chương trình văn nghệ “Âm vang đại ngàn Chư Mố” thu hút đông đảo người dân và du khách đến tham gia, trải nghiệm.

null