Sống sót đã là kỳ tích

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Sau khi tham quan “lò sát sinh” S21 (tức nhà tù Tuol Sleng) và “Cánh đồng chết” Choeung Ek ở Campuchia, chúng tôi bị ám ảnh khôn nguôi và không khỏi băn khoăn: Những người từng bị tra tấn dã man và bị đối xử như súc vật làm thế nào để hàn gắn vết thương thể xác và sang chấn khủng khiếp về tâm lý?

Trong số các bộ phim được đề cử giải Oscar những năm gần đây, tôi rất ấn tượng với “The Missing Picture” của đạo diễn Rithy Panh vì đây là phim đầu tiên của Campuchia được đề cử giải thưởng Oscar danh giá và vì nó tái hiện nỗi kinh hoàng về nạn diệt chủng xảy ra ở đất nước có chung đường biên giới với Việt Nam. Bộ phim khiến nhiều người phải rơi nước mắt bởi hàng loạt cảnh chết chóc đớn đau của những người vô tội.

 

Vann Nath tự họa chân dung mình trong phòng biệt giam.
Vann Nath tự họa chân dung mình trong phòng biệt giam.

Cỗ máy giết người

Trước đó, bộ phim tài liệu “S21, cỗ máy giết chóc của Khmer Đỏ” của Rithy Panh khi công chiếu lần đầu tại Liên hoan phim Cannes năm 2003 đã đoạt ngay giải Prix Francois Chalais, sau đó còn đoạt giải tại các liên hoan phim quốc tế khác.

Phim của Rithy Panh sống động và thành công đến thế bởi bản thân ông từng có những trải nghiệm vô cùng đau thương: mất cha mẹ, chị gái và 10 người thân dưới chế độ Khmer Đỏ; luôn bị giày vò bởi những cơn đói và nỗi sợ hãi. Khi mới 15 tuổi đã phải một thân một mình mạo hiểm trốn chạy khỏi trại lao động khổ sai của Khmer Đỏ để đến Thái Lan rồi sau đó được sang tị nạn tại Pháp.

Ngay trong ngày đầu tiên đến Campuchia, tôi đã có mặt tại nhà ngục khét tiếng S21 ở phía nam thủ đô Phnom Penh và may mắn gặp được cụ Chum Mey, một trong những tù nhân hiếm hoi sống sót và là nhân vật chính trong phim “S21, cỗ máy giết chóc của Khmer Đỏ”. Cụ đang bán sách tại nhà tù này, trong đó có cuốn “Survivor” (Người sống sót) do chính cụ chấp bút.

Năm nay đã 87 tuổi, tóc bạc trắng, gương mặt phúc hậu, cụ chỉ vào bìa sách có in ảnh một người đứng sau song sắt và nói: “Đó là tôi, người sống sót từ địa ngục Tuol Sleng”. Khi biết chúng tôi đến từ Việt Nam, cụ tiếp chuyện rất niềm nở. Cụ bảo đã được bộ đội Việt Nam cứu mạng: “Khoảng 7 giờ sáng 7/1/1979, nghe tin Phnom Penh giải phóng, bọn cai ngục hoảng sợ bắt những tù nhân còn lại tháo chạy theo chúng. Khi đến gần cổng, thấy bộ đội Việt Nam xuất hiện bên kia đường, chúng đè nghiến 14 người nằm sấp xuống đất để cắt cổ. Khi nghe tiếng súng từ bên ngoài vang lên, chúng hoảng hốt bỏ chạy, không kịp cắt cổ 4 người còn lại, trong đó có tôi”.

 

Mười mấy ngàn tù nhân ở S21 bị chuyển đến thủ tiêu ở Choeung Ek, xương sọ chất chồng.
Mười mấy ngàn tù nhân ở S21 bị chuyển đến thủ tiêu ở Choeung Ek, xương sọ chất chồng.

Phá cửa ập vào nhà tù, bộ đội Việt Nam phát hiện giữa đống quần áo cũ là 4 đứa trẻ từ 5-9 tuổi, trần truồng, đói lả, toàn thân tím bầm, bên cạnh là xác một em bé chừng 2-3 tuổi. Cảnh tượng ở các phòng giam vô cùng khủng khiếp: Trên chiếc giường sắt ở mỗi phòng có một hoặc hai xác chết, chân tay còn bị xiềng vào giường. Bên cạnh là những dụng cụ tra tấn và giết người như búa, xẻng, gậy gộc. Một số mảnh da thịt, quần áo còn vướng lại trên chiếc giường sắt cáu gỉ. Những vết máu của nạn nhân tóe lên tường, dây trên sàn nhà hôi hám, tanh lợm. Khai quật hố chôn các tù nhân bị giết hại ở trong sân nhà tù đã phát hiện nhiều thi thể đầu không dính thân hoặc bụng bị mổ để lôi ruột gan…  hệt như cảnh giết người thời trung cổ.

Cụ Chum Mey cho biết nơi này vốn là trường học. Bọn Pol Pot đã giăng dây thép gai rào kín lại rồi cải tạo các lớp học thành phòng giam, phòng hỏi cung, tra tấn… Được ví như cỗ máy giết người bởi trong số 17.000 tù nhân bị đưa vào đây, chỉ có vài người sống sót. Các kiểu tra tấn của chúng vô cùng dã man như dùng roi, búa, rìu đánh đập, đổ a xít vào mặt, khoét ngực để thả rết vào, lấy kìm rứt da thịt hoặc rút móng tay móng chân…

“Chúng thẩm vấn, đánh đập hơn một tuần để ép tôi nhận tội làm gián điệp. Khi đó tôi nào có biết CIA và KGB nghĩa là gì, tuy nhiên sau bị gí điện vào người và dùng kìm rút các móng chân, tôi đành phải nhận bừa là đã gia nhập các tổ chức này”, cụ kể rồi cho chúng tôi xem các ngón chân đã bị dị dạng.

“Khi sắp bị đưa đi thủ tiêu ở “cánh đồng chết”, tôi nghe bọn chúng bảo nhau: Máy đánh chữ hỏng rồi nên không làm hồ sơ được nữa, phải tìm người sửa gấp. Tôi liền hét to: Tôi biết sửa. Chúng tháo cùm rồi đưa tôi tới chỗ đặt máy. Đã từng sửa chữa ô tô trong nhiều năm nên tôi nhanh chóng khắc phục được sự cố. Chúng lại giao cho tôi sửa chữa các loại máy móc khác. Nhờ vậy mà tôi có cơ hội tiếp tục sống và chứng kiến thêm nhiều chuyện độc ác, phi nhân tính của bọn chúng”, cụ hồi tưởng lại khoảnh khắc thoát chết kỳ lạ.

Chum Mey thoát khỏi cảnh tù tội nhưng vợ con ông đã bị Khmer Đỏ giết hại. “Năm 1975, gia đình tôi bị buộc phải rời Phnom Penh và trở thành tù nhân lao động khổ sai của Pol Pot. Sau đó vợ con tôi bị tách riêng ra rồi bị giết. Cứ khi nào nghe nói tới Khmer Đỏ là tôi lại nhớ vợ con”, ông đau xót nói.

Bền bỉ tố cáo tội ác của Khmer Đỏ

Cụ Chum Mey đã viết lại những chuyện khủng khiếp xảy ra trong nhà ngục S21 để vơi bớt nỗi ám ảnh chất chứa trong lòng, để thế hệ trẻ Campuchia và các nước khác hiểu được sự thật lịch sử đen tối dưới thời Pol Pot. Trong suốt 7 năm Tòa án Quốc tế tiến hành xét xử các cựu thủ lĩnh Khmer Đỏ, cụ ra làm nhân chứng ở hầu hết các phiên  tòa. “Chỉ trong chưa đầy 4 năm (1975-1979) đã có ít nhất 1,7 triệu người, tức 1/4 dân số Campuchia chết dưới bàn tay đồ tể của bọn Pol Pot. Chúng phải bị trừng trị thích đáng”, cụ Chum Mey phẫn uất.

 

Chum Mey (trái) và Vann Nath sống sót ở nhà ngục Tuol Sleng.
Chum Mey (trái) và Vann Nath sống sót ở nhà ngục Tuol Sleng.

Một nhân vật khác trong phim tài liệu của đạo diễn Rithy Panh cũng gây ấn tượng đặc biệt đối với tôi là họa sĩ Vann Nath (sinh năm 1946).

Những năm 2009-2010, tôi từng được xem video và một số bản tin về việc họa sĩ Vann Nath ra làm chứng tại phiên tòa xét xử Kaing Guek Eav (biệt danh là Duch), kẻ cai quản nhà tù Tuol Sleng. Ông cay đắng nói: “Tôi vẽ Pol Pot để đổi lấy mạng sống của mình. Tôi vẽ dưới sự giám sát hàng ngày của Duch”.

Họa sĩ kể: “Mỗi bữa chỉ được 3 thìa bột nên phải bắt côn trùng ăn cho đỡ đói. Chúng tôi vơ vội những con côn trùng bởi sợ lính gác nhìn thấy. Có lần chúng phát hiện và đánh cho đến khi tôi nhổ con châu chấu ra khỏi miệng. Chúng tôi thậm chí phải ăn bên cạnh những xác chết… Nhiều tù nhân không chịu nổi đã chết trong khi đang bị xiềng chân.  Nhiều người không thể chợp mắt vì không biết đến lượt ai bị đưa đến chỗ chết”.

Không còn cơ hội gặp họa sĩ Vann Nath vì ông đã mất vào năm 2011, tuy nhiên chúng tôi được xem tranh của ông tại nhà tù Tuol Sleng và một số nơi khác. Này đây là bức tù nhân trần truồng, thân thể đầy vết thương, bị Khmer Đỏ bịt mắt, trói chân trói tay rồi dùng đòn xóc khiêng đi như khiêng lợn. Kia là bức tác giả tự họa bản thân mình với cơ thể gầy nhom vàng vọt như xác chết, chỉ mặc độc chiếc quần đùi rách, chân bị xiềng…

Vann Nath còn có nhiều bức tranh mô tả hành động tàn ác, phi nhân tính của Khmer Đỏ như bức bọn đồ tể xiềng cứng chân tay tù nhân vào giường rồi dùng kìm rứt từng miếng da thịt trên người họ. Ghê rợn hơn, tên Khmer Đỏ giằng lấy đứa bé trên tay người mẹ rồi túm lấy hai chân của cháu quật vào thân cây, trong khi tên khác giữ chặt người mẹ đang gào khóc, vùng vẫy trong tuyệt vọng.

Tranh của Vann Nath gây ấn tượng dữ dội và ông đã được trao giải thưởng của một tổ chức quốc tế. Những bức tranh hiện thực tố cáo tội ác diệt chủng mà ông sáng tác hàng chục năm trời đã góp phần bóc trần bộ mặt thật của Khmer Đỏ.

Năm 2012, Duch lãnh án chung thân vì những tội ác tày đình đã gây ra ở nhà ngục khét tiếng Tuol Sleng. Bản án quá muộn màng bởi tội lỗi của hắn đã gây ra cách đây hơn 30 năm. Bản ác cũng quá nhẹ so với tội ác của Duch nhưng chẳng thể nào khác được vì Campuchia không có án tử hình.

Kim Anh/tienphong

Có thể bạn quan tâm

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

Tìm lại mình từ bóng tối

Tìm lại mình từ bóng tối

Những cơn “phê” chớp nhoáng, những phút ngông cuồng tuổi trẻ, nông nổi đã đẩy nhiều thanh niên ở Quảng Ngãi lao vào vòng xoáy ma túy. Khi tỉnh lại, trước mắt họ chỉ còn là gia đình tan tác, sức khỏe tàn phá và tương lai bị bóng tối nghiện ngập nuốt chửng.

Vào rốn lũ cứu người

Vào rốn lũ cứu người

Giữa lúc thiên nhiên thử thách, họ đã chọn hành động; giữa hiểm nguy, họ chọn dấn thân và giữa bao nỗi lo, họ mang đến hy vọng. Những chàng trai từ Đà Lạt, Phan Thiết đã vượt hàng trăm kilomet giữa mưa lũ, sạt lở để đến với người dân vùng lũ Khánh Hòa, Phú Yên (cũ).

Trở về nẻo thiện

Trở về nẻo thiện

Hiểu được không nơi nào bằng, yên bình như buôn làng, những già làng, người có uy tín ở Gia Lai kiên trì đêm ngày vận động, giải thích cho người dân không nghe theo lời dụ dỗ của “Tin lành Đê Ga”.

Căn nhà của bà Đào bị đổ sập hoàn toàn trước cơn lũ dữ.

Những phận người ở rốn lũ Tuy Phước

(GLO)- Chỉ trong vòng nửa tháng, người dân vùng rốn lũ Tuy Phước phải gồng mình gánh chịu 2 đợt bão lũ lịch sử. Bên cạnh những căn nhà trơ trọi sau lũ, những phận người trắng tay vẫn cố gắng gượng dậy, với hy vọng được dựng lại mái ấm và cuộc sống yên bình.

Chuyện cổ tích của buôn làng

Chuyện cổ tích của buôn làng

(GLO)- Ở làng Tươl Ktu (xã Đak Đoa), khi nhắc đến vợ chồng bác sĩ Nay Blum - H’Nơn, người dân nơi đây luôn kể về họ như kể lại những câu chuyện cổ tích. Với họ, đôi vợ chồng bác sĩ ấy là quà của Yang tặng cho làng Tươh Ktu.

Dư vang Plei Me

Dư vang Plei Me

(GLO)- 60 năm đã trôi qua kể từ chiến thắng Plei Me lịch sử (tháng 11-1965), nhưng dư vang của trận đầu thắng Mỹ trên chiến trường Tây Nguyên vẫn còn vẹn nguyên trong ký ức của những cựu binh già. 

Một góc trung tâm xã Kon Chiêng.

Đánh thức Kon Chiêng

(GLO)- Từ quốc lộ 19 rẽ vào tỉnh lộ 666 khoảng 40 km thì đến xã Kon Chiêng. Hai bên đường là những triền mía xanh mát, thấp thoáng những mái nhà sàn trong không gian xanh thẳm của núi rừng, gợi về một Kon Chiêng đang vươn mình đổi thay.

Những chiếc bè nuôi thủy sản của ngư dân bị sóng đánh vỡ tan, trôi dạt ven biển.

Xác xơ làng chài sau cơn bão dữ...

(GLO)-Sau cơn bão dữ Kalmaegi (bão số 13), những làng chài vốn yên bình, đầy sinh khí bỗng chốc trở nên xác xơ, trơ trọi và ngổn ngang chỉ sau vài giờ bão quét qua. Cảnh quan rồi sẽ dần hồi phục, nhưng những mất mát, tổn thất vẫn sẽ đè trĩu trên đôi vai người dân ven biển rất lâu nữa...

null