Phong vị Sài Gòn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Có những người xa Sài Gòn hàng chục năm, hỏi rằng Sài Gòn những nét xưa có còn? Sài Gòn thế kỷ 21 có gì hay? Trong khi ấy, có những người xa Sài Gòn chỉ ít năm thôi cũng đã hỏi thành phố có gì mới?

Ngay những người hàng ngày hàng giờ sống ở thành phố này đã và đang tự hỏi Sài Gòn có gì lôi cuốn người tại chỗ và khách phương xa?

Tôi cũng thế, sinh ra ở Sài Gòn, loanh quanh hơn nửa cuộc đời, địa chỉ nhà vẫn ở Bàn Cờ, quận Ba. Vậy mà lắm lúc lẩn thẩn tự hỏi chốn đô hội này có gì độc đáo để thu hút mình và nhiều thế hệ xa gần quyến luyến không rời?

Sông Sài Gòn đoạn trung tâm TPHCM. Ảnh: Phục Lễ

Sông Sài Gòn đoạn trung tâm TPHCM. Ảnh: Phục Lễ

Yêu Sài Gòn như yêu một mỹ nhân

Yêu Sài Gòn như yêu một mỹ nhân, có thể bắt đầu “tiếng sét ái tình” từ vị trí tuyệt vời hay vẻ đẹp thiên nhiên và kiến trúc của “nàng”. Trong đó, dòng sông Sài Gòn khỏe khoắn với những đường cong uốn lượn thanh tú, nối vùng Đồng Nai với biển cả, đã đem đến lợi thế trời cho. Không có sông Sài Gòn sẽ không có Bến Nghé, Bến Bạch Đằng là mặt tiền bao la được người Việt “dừng chân trên bến” (bài hát bất hủ Sài Gòn đẹp lắm của Y Vân) từ thế kỷ 17. Không có bán đảo Thủ Thiêm xanh tươi, hoang dã, đang thức dậy trở thành một đô thị tân kỳ. Không có cửa biển Cần Giờ để liên thông với đại dương và thế giới bên ngoài. Không có hệ thống sông rạch và kinh đào lan tỏa tới vựa lúa đồng bằng sông Cửu Long và nối kết với Campuchia, Thái Lan và Hạ Lào.

Bánh mì

Bánh mì

Mặt khác, qua nhiều cơn binh lửa, Sài Gòn không còn nữa Hoàng thành Gia Định (1790) và nhiều kiến trúc Việt Nam cổ xưa như Thăng Long - Hà Nội. Bù lại, Sài Gòn có không ít cảnh quan và kiến trúc đô thị mỹ lệ, thể hiện sự “giao duyên” văn hóa Đông - Tây từ giữa thế kỷ 19. Thăm Sài Gòn, nhớ Sài Gòn, người ta không thể quên hình ảnh chợ Bến Thành với tháp đồng hồ đồ sộ, có một không hai. Không thể quên, nhà thờ Đức Bà - “trái tim hồng giữa phố” và “lâu đài tòa thị chính” (trụ sở UBND thành phố). Kế đến là Nhà bưu điện, dinh Gia Long (Bảo tàng Thành phố), “bùng binh” Nguyễn Huệ - Lê Lợi, Dinh Độc lập, Nhà hát Lớn. Và rồi, cột cờ Thủ Ngữ, Bến Nhà Rồng, Lăng Ông, vườn Tao Đàn và Sở Thú. Đó là những công trình từ lâu đã được “xếp hạng trong lòng dân” như là những di sản kiều diễm không thể đánh mất!

Xe xích lô Sài Gòn xưa

Xe xích lô Sài Gòn xưa

Hội tụ nết ăn, nết ở tứ xứ

Nhiều người còn “đeo đuổi Sài Gòn” từ chính nết ăn, nết ở hiếm thấy ở các thành phố khác. Khoan nói ăn, hãy nói uống, Sài Gòn nguyên bản không có thói quen sáng ra nhâm nhi ly trà nóng. Cả hai mùa mưa nắng, người lớn, từ trí thức đến phu phen đều mở đầu ngày mới bằng cà phê, phổ biến là cà phê đá. Cà phê là do “Tây” mang vào “Ta”, khởi đầu ở Sài Gòn. Nhưng cà phê Sài Gòn có cái chất hòa quyện, sáng chế phong phú từ nhiều nguồn. Trước nhất là “cà phê phin”, đúng kiểu Paris mà bây giờ chính nước Pháp đã thất truyền.

Tây Đầm chỉ uống cà phê đen nóng, café au lait (cà phê sữa tươi). Dân Sài Gòn không dừng ở đó, chế biến cà phê đá, cà phê sữa đặc, cà phê pha bơ. Nhưng Sài Gòn còn nổi tiếng bởi “cà phê vợt”, “cà phê siêu”, “cà phê thuốc Bắc” xuất phát từ Chợ Lớn. Người Sài Gòn vào quán không ngần ngại gọi luôn ly “xây chừng” (cà phê đen nhỏ) hay ly “bạc xỉu” (ít cà phê nhiều sữa). Thập kỷ gần đây, Sài Gòn có thêm “cà phê máy”, “cà phê muối”, “cà phê trứng”, mới nhất có “cà phê sầu riêng” du nhập từ nhiều nơi khác.

Cà phê vợt

Cà phê vợt

Sau cà phê, phải nói đến bánh mì, kịch nghệ, sách báo, điện ảnh và ngày nay là Internet. Thức ăn thức uống và các phương tiện văn hóa từ đâu đến cũng được Sài Gòn hóa và “tái chế”. Sài Gòn không phải là nông thôn hay nhà vườn mà là thành phố của công nghiệp và dịch vụ lớn. Đây là đất tụ hội nhân tài và vật lực của trăm ngả đường, tạo nên nhiều sản phẩm cách tân và thị hiếu tiêu dùng, lan truyền ra cả nước. Sài Gòn “chơi và học” từ người Việt ba miền đến người Pháp, người Hoa, người Ấn Độ cùng người Khmer và người Chăm bản địa. Trong ẩm thực, ngôn ngữ, tôn giáo và nói chung là văn hóa, có nhiều yếu tố pha trộn và dung hợp ngọt ngào, trở thành cái chất Sài Gòn luôn tươi mới, đa dạng và không bảo thủ.

Tích hợp và bao dung

Phong vị của Sài Gòn còn là thần thái phóng khoáng của một đô thị lớn, giao thương và giao lưu tứ xứ từ rất sớm. Người Sài Gòn từ thuở di dân trên vùng đất mới, biết sống dung hòa với người bản địa và người mới đến. Biết đùm bọc và bảo vệ nhau trong những nghịch cảnh thiên nhiên và lịch sử. Biết chiến đấu chống giặc ngoại xâm, biết phản kháng với những điều bất công, đồng thời biết yêu thương và bao dung đồng bào, đồng loại. Tính cách ấy từ rất sớm đã thể hiện qua câu chuyện ông Thủ Hoằng - người tự nguyện dựng bè bày sẵn thức ăn và vật dụng cho không người qua lại ở ngã ba sông. Đó chính là một “siêu thị 0 đồng”, nói theo từ ngữ Sài Gòn đương đại, đã khai sinh ra tên gọi “Nhà Bè” tuy đơn sơ mà nặng nghĩa tình.

Sang thế kỷ 21, Sài Gòn tiếp tục là đất nhập cư lớn nhất của Việt Nam, “cục nam châm” mưu sinh và khởi nghiệp của người dân Việt. Đấy còn là nơi hợp lưu nhiều dòng tiền, dòng công nghệ và nhân tài cũng như dòng văn hóa - nghệ thuật mới mẻ. Phong vị Sài Gòn đã và đang được làm giàu hơn, đặc sắc hơn. Phong vị Sài Gòn tiếp tục tạo ra sự phong lưu, phong phú của một cuộc sống nhân văn muôn màu. Nếu không biết tận hưởng, không biết thừa kế và góp phần vun đắp thì bạn chưa phải là thị dân Sài Gòn “chính hiệu” và người yêu Sài Gòn “chính thức”!

Sài Gòn của tôi và của chúng ta đang tiếp tục bươn chải giữa nhiều thử thách chưa từng có. Cho nên rất cần trân trọng và huy động những điều hay đẹp vốn có để học hỏi và sử dụng để hóa giải những khó khăn nhiều mặt khi phải đương đầu vấn đề biến đổi khí hậu, dân số khổng lồ, giao thông tắc nghẽn, đô thị ô nhiễm, phát triển phiến diện.

Sài Gòn của tôi và của chúng ta đang tiếp tục bươn chải giữa nhiều thử thách chưa từng có. Cho nên rất cần trân trọng và huy động những điều hay đẹp vốn có để học hỏi và sử dụng để hóa giải những khó khăn nhiều mặt khi phải đương đầu vấn đề biến đổi khí hậu, dân số khổng lồ, giao thông tắc nghẽn, đô thị ô nhiễm, phát triển phiến diện.

Có thể bạn quan tâm

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cầm trên tay chiếc “pod chill” nhỏ gọn, tỏa ra mùi hương trái cây ngọt ngào, nhiều bạn trẻ hồn nhiên nghĩ rằng mình chỉ đang dùng một sản phẩm giải trí thời thượng. Nhưng đằng sau làn khói thơm ấy lại là Etomidate - một hoạt chất gây mê y học bị giới tội phạm “biến tướng” thành ma túy nguy hiểm.

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

(GLO)- Men theo bờ sông Ba đoạn chảy qua buôn Tơnia (xã Ia Rsai, tỉnh Gia Lai), khi nắng cuối ngày hắt những tia vàng lấp lánh trên mặt nước, chúng tôi bắt gặp những vật thể lạ nhô lên khỏi lớp đất sét. 

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

(GLO)- Không biết tên tuổi, quê quán những người lính hy sinh trong trận đánh Tết Mậu Thân 1968 tại Pleiku, người dân bên suối Hội Phú (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) vẫn âm thầm thắp những nén nhang rồi lập miếu thờ ngay nơi các anh từng nằm xuống. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

(GLO)- Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ nhưng trong ngôi nhà nhỏ ở làng Bạc 1 (xã Chư Prông, tỉnh Gia Lai), ký ức về một thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên qua từng câu chuyện của bà Kpă Ó - nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân duy nhất ở khu vực phía Tây tỉnh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Dưới mái hiên nhà sàn ở xã La Lay (Quảng Trị), tiếng dao chẻ tre vang lên đều đặn giữa buổi sớm. Nghệ nhân Hồ Văn Thành ngồi bên bó mây vừa lấy từ rừng về. Ông tỉ mẩn đường dao chuốt từng sợi nan tre. Ở miền tây Quảng Trị, hình ảnh ấy không hiếm gặp...

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

Nguyễn Vũ Mạnh Khang trở về trong sự chào đón nồng nhiệt. Ảnh: Hồ Điểm

Từ những câu hỏi về ánh sáng…

(GLO)- Giành huy chương bạc tại kỳ thi Olympic Vật lý châu Âu (EuPhO) 2026, Nguyễn Vũ Mạnh Khang, học sinh Trường THPT chuyên Lê Quý Ðôn (phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai) góp phần cùng đội tuyển Việt Nam ghi dấu ấn tại sân chơi học thuật quốc tế.

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

(GLO)- Tin vào những lời hứa hẹn về cuộc sống sung túc và cơ hội định cư ở nước thứ ba, nhiều người dân ở Gia Lai đã vượt biên sang Thái Lan. Những tháng ngày sống chui lủi, thiếu thốn, ly tán là cái giá đắt cho lựa chọn sai lầm, đồng thời là lời cảnh tỉnh về hệ lụy của di cư trái phép.

null