"Nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt"

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Tôi rất yêu giai điệu đằm thắm, ngọt ngào của bài hát mang âm hưởng dân ca “Gửi em ở cuối sông Hồng” của tác giả Dương Soái-Thuận Yến. Sáng tác từ năm 1979-1980, đấy là lời tâm tình của một chiến sĩ nơi biên cương gửi đến người vợ/người yêu nơi đồng quê Bắc bộ. Nét nhạc, lời thơ in trong tâm khảm nên tôi có cái cảm giác háo hức, nôn nao khi tìm đến Lũng Pô.

Nếu không quan tâm thì không thể biết được địa danh A Mú Sung (huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai) và cột mốc biên giới số 92 tại nơi này. Trước đây, nơi này đường sá khá khó khăn, người tìm đến chủ yếu là các bạn trẻ trong hành trình đi phượt. Hiện giờ, mặc dù Lũng Pô (xã A Mú Sung) đã được xây dựng thành điểm tham quan du lịch nhưng tất cả còn sơ khai lắm.

 

Cột mốc biên cương Tổ quốc. Ảnh: internet
Cột mốc biên cương Tổ quốc. Ảnh: internet

Suốt dọc dài mấy chục cây số, ngoài vài tấm phướn treo trên cột điện giới thiệu “Nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt”, chúng tôi chỉ thấy vài nhà dân thưa thớt, vài chiếc xe tải loáng thoáng từ xa và chẳng có lấy một chiếc xe ngược chiều nào-mà nhỡ có thì cũng hơi làm khó cho nhau đấy. Con đường bê tông mới mở nhỏ tí xíu, vừa lọt chiếc xe 16 chỗ thôi, lại quanh co nữa, nếu có xe ngược chiều thì rê dắt nhau tìm chỗ tránh cũng đủ mệt. Hai bên đường toàn lau lách đang mùa trổ bông, đứng bất cứ chỗ nào cũng có thể tìm được vài pose ảnh ưng ý để sống ảo nuôi facebook.

Cơ mà chiều rồi, bầu trời mùa đông xám chì u ám, như kẻ khó tính chả muốn đồng tình với cái thú phiêu du. Tour guide (hướng dẫn viên du lịch) quen từ chuyến Đông Bắc hồi hè, dù là quân biên chế của Vietravel nhưng cũng chỉ đi với nhau 5-6 ngày ấy thôi. Lái xe thì gặp lần đầu, là chú nhóc bằng tuổi con trai mình, vẻ hơi bẽn lẽn, sau mới biết cũng là một facebooker mấy ngàn người theo dõi bởi những bức ảnh du lịch khắp nơi. Thật lòng tôi có chút lo lắng. Lời cậu lái xe không biết là đùa vui hay cảnh cáo: “Đến tận nơi này thì mấy chị thuộc số rất ít trong 90 triệu người Việt đấy!”. Nghĩ thầm trong bụng: Hai đứa ấy mà nháy nhau đánh tí thuốc mê thì 6, 7 chị trên xe thành món hàng xuất sang Trung Quốc ngay tắp lự. Đất Trung Quốc cách đất mình con sông Hồng ngầu đục, đã qua mùa mưa lũ nên lòng sông cũng chẳng rộng là bao, lại thấy mấy con thuyền cắm sào đứng đợi, neo bên bờ hoang vắng. Đứng bên này hú một tiếng to bờ bên kia nghe thấy... Nhưng một liều ba bảy cũng liều, cứ nhắm mắt đưa chân “thử xem con tạo xoay vần đến đâu”.

Bên đất ta vừa khánh thành cột cờ, gần giống như cột cờ Lũng Cú (Hà Giang) nhưng không cao to bề thế bằng. Thêm một tấm bảng xi măng ghi rõ địa điểm Lũng Pô-nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt, rất thuận tiện cho việc check-in (thế mới biết mạng xã hội nó chi phối cuộc sống người ta kinh khủng như nào, suy nghĩ hay hành vi đều hướng về nó cả). Sông Hồng chảy từ Trung Quốc sang đục vàng màu đất (tôi vẫn tự hỏi tại sao nó không còn hồng thắm như hồi bé tôi đã từng trông thấy, tại mắt mình khi già đi nhìn sự vật cũng đổi thay hay tại nước sông thật sự không còn màu cũ). Sông Lũng Pô phía đất Việt mình trong xanh, đổ vào sông Hồng một chặng xa lắm mới hòa chung dòng.

Việt Nam-Trung Hoa núi liền núi sông liền sông…, chuyến đi đến vành đai biên giới cho tôi tận mắt thấy cảnh tượng trong bài hát ấy. Tour guide luôn phải chỉ: Chỗ đấy là Việt Nam, chỗ đấy là Trung Quốc, ngọn núi kia là đất Việt, sang ngọn núi kia là đất Trung rồi… Hồi bé luôn tưởng tượng biên giới nó phải có những thứ như cái hàng rào hay bức tường, như kiểu những ngôi nhà phân định thật rạch ròi phần nhà ta và phần hàng xóm. Thực tế thì ở chân thác Bản Giốc (Cao Bằng), mấy con bò bên Việt Nam vẫn đủng đỉnh gặm cỏ.

Nhưng cậu tour guide liên tục chạy xuôi chạy ngược nhắc nhở: Đừng bước qua cái vạch ấy nhé, đừng đi vào chỗ bụi cây kia nhé… vài bước thôi cũng có thể rắc rối để rồi không về nhà cùng đoàn du lịch mà về theo đường ngoại giao đấy… Tôi đã đứng một chân bên đất Việt, một chân bên đất Trung để cảm nhận rõ hơn cương vực lãnh thổ của mình.Tôi có đọc, có nghe những vất vả phức tạp bao lâu mới xong việc cắm mốc và có 2 chuyến đi này mới biết thêm nhiều. Thương đến thắt lòng những người dân ở ngay sát đường biên: biết chứ, lo chứ, hồi chiến tranh biên giới mình cũng phải chạy loạn đấy, nhưng quê hương mình ở đây bao đời, hết đánh nhau rồi thì mình cứ ở đây thôi, không đi đâu hết. Ngay sát đường biên, người Trung Quốc thường cố ý xây dựng phía bên họ những ngôi nhà to đẹp, những phố xá sầm uất hơn hẳn Việt Nam. Ở Lũng Pô này cũng thế. Con đường bên ta nhỏ bé ngoằn ngoèo, ngồi xe ô tô như ngồi tàu lượn trong khu giải trí mà lạng lách đánh võng, chỉ cần đá mắt trông sang là thấy ngay đường cao tốc của họ xây trên trụ đỡ như kiểu đường trên cao Cát Linh-Hà Đông, phóng thẳng qua mọi địa hình, xe lao vun vút.

Tôi chạm tay vào dòng nước Lũng Pô trong cái không khí lạnh chừng 5 độ, ngẫm nghĩ rằng sáng mai hay tối mai dòng nước sẽ trôi đến bờ bãi sông Hồng ven đô, thêm chút thời gian nữa nó sẽ về tới biển. Thế đấy, ai có thể tắm 2 lần trên 1 dòng sông? Chỉ còn cột cờ trên cao kia, cột mốc biên giới kia đứng lại mãi nơi này.

Trương Lệ Hằng

Có thể bạn quan tâm

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

Trở về nẻo thiện

Trở về nẻo thiện

Hiểu được không nơi nào bằng, yên bình như buôn làng, những già làng, người có uy tín ở Gia Lai kiên trì đêm ngày vận động, giải thích cho người dân không nghe theo lời dụ dỗ của “Tin lành Đê Ga”.

Căn nhà của bà Đào bị đổ sập hoàn toàn trước cơn lũ dữ.

Những phận người ở rốn lũ Tuy Phước

(GLO)- Chỉ trong vòng nửa tháng, người dân vùng rốn lũ Tuy Phước phải gồng mình gánh chịu 2 đợt bão lũ lịch sử. Bên cạnh những căn nhà trơ trọi sau lũ, những phận người trắng tay vẫn cố gắng gượng dậy, với hy vọng được dựng lại mái ấm và cuộc sống yên bình.

Chuyện cổ tích của buôn làng

Chuyện cổ tích của buôn làng

(GLO)- Ở làng Tươl Ktu (xã Đak Đoa), khi nhắc đến vợ chồng bác sĩ Nay Blum - H’Nơn, người dân nơi đây luôn kể về họ như kể lại những câu chuyện cổ tích. Với họ, đôi vợ chồng bác sĩ ấy là quà của Yang tặng cho làng Tươh Ktu.

Chiêu trò “việc nhẹ, lương cao”: Vỏ bọc tội phạm mua bán người - Kỳ cuối: Cùng ngăn chặn tội ác

Chiêu trò “việc nhẹ, lương cao”: Vỏ bọc tội phạm mua bán người - Kỳ cuối: Cùng ngăn chặn tội ác

(GLO)- Các cơ quan chức năng, nhất là ngành Công an, chính quyền địa phương là lực lượng chủ công trong phòng, chống mua bán người. Tuy nhiên, toàn xã hội cũng phải cùng vào cuộc và quan trọng nhất là mỗi cá nhân phải chủ động bảo vệ mình bằng cách nâng cao nhận thức, hiểu biết pháp luật.

null