Những người lái đò đặc biệt: Người thầy không bục giảng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Có một người thầy đặc biệt, gắn bó chỉ kém một năm so với bề dày lịch sử 30 năm của Trung tâm Hỗ trợ phát triển giáo dục hòa nhập Đà Nẵng. Không bục giảng, không bảng đen, phấn trắng, thầy truyền cho các em tình yêu với âm nhạc.
Truyền nghề cho trò
Tối cuối tuần, lớp học đàn ghi ta của thầy Đặng Tấn Ba (SN 1980, Trung tâm Hỗ trợ phát triển giáo dục hòa nhập Đà Nẵng) đông đúc hơn mọi ngày. Chừng mươi em học sinh ngồi ngay ngắn trên bục hội trường của Trung tâm, thầy Ba bỏ chiếc ghế nhựa, bắt đầu buổi dạy. Gẩy vài ngón đàn, thầy nói qua một chút về lý thuyết rồi cầm tay chỉ dạy cho từng em. Bài học đơn giản này, thầy đã lặp đi lặp lại cũng 2 - 3 buổi học bởi những học trò đều là trẻ khuyết tật, gặp khó trong việc ghi nhớ.

Dù công việc chính ở trường là hỗ trợ kỹ thuật, loa đài nhưng những thế hệ học trò ở Trung tâm đều gọi thầy Ba bằng “thầy” với tấm lòng trân quý.
Dù công việc chính ở trường là hỗ trợ kỹ thuật, loa đài nhưng những thế hệ học trò ở Trung tâm đều gọi thầy Ba bằng “thầy” với tấm lòng trân quý.
Duy trì lớp đàn nhiều năm nay, những lớp học của thầy đều đặn tổ chức vào mỗi tuần 2 - 3 buổi và hoàn toàn miễn phí. “Dạy các em phải rất kiên nhẫn. Với các em khiếm thị thì dễ hơn vì các em có thể tiếp thu nhanh hơn. Riêng với những em khuyết tật trí tuệ, mình phải bỏ nhiều thời gian, công sức hơn. Có lúc, chỉ cách bấm nốt, gẩy đàn cơ bản, mình cũng phải dạy đi dạy lại rất nhiều buổi”, thầy Ba kể.
Sinh ra và lớn lên ở Núi Thành (Quảng Nam), tuổi thơ của cậu bé Ba vốn không êm đềm như chúng bạn cùng trang lứa. Từ lúc lọt lòng, đôi mắt cậu đã không nhìn thấy ánh sáng. Năm 1992, khi Trường Chuyên biệt Nguyễn Đình Chiểu về quê tuyển sinh, thầy Ba mới may mắn được đi học. Hành trang mang ra Đà Nẵng chỉ là vài bộ quần áo cũ. Bố mẹ đưa thầy ra, ở lại 2-3 hôm rồi về. 13 tuổi, thầy Ba mới vào lớp 1. “Hồi đó, ra đến trường, tôi nhớ nhà, nhìn trường cũng khóc, nhìn trời cũng khóc. Mất cả nửa năm trời như vậy, tôi mới quen dần với trường lớp, thầy cô, bạn bè”, thầy Ba nhớ lại.

Những lớp học đàn đã nâng bước cho biết bao học trò khuyết tật yêu âm nhạc.
Những lớp học đàn đã nâng bước cho biết bao học trò khuyết tật yêu âm nhạc.
Học hết lớp 12, thầy Ba không chọn thi đại học bởi biết sức học của mình kém hơn chúng bạn. Biết thầy thạo sửa máy móc, nhà trường ngỏ ý giữ thầy lại để làm công tác hỗ trợ, lo âm thanh, loa máy. Yêu âm nhạc, cứ mỗi lần có đội tình nguyện lên trường dạy ghi ta, thầy lại lò dò theo học không quản nắng mưa. Ấy vậy mà cứ như một cái duyên, dù học chữ “không vô” nhưng thầy lại rất nhanh thạo các ngón đàn. Những ngày vừa ra trường, sáng thầy làm việc ở trường, chiều đi tẩm quất, massage để kiếm thêm thu nhập, dành dụm tiền mua cây ghi ta “tàm tạm” để dạy cho những đứa học trò ở Trung tâm.
Thế rồi, những buổi học ghi ta mỗi đêm khuấy động không gian yên tĩnh của Trung tâm. Những lớp học lúc đông được mươi trò, lúc vắng chỉ đôi ba em, có bao nhiêu trò, thầy Ba cũng đứng lớp. Trường có vài ba cây ghi ta được các mạnh thường quân tặng đã cũ, thầy mày mò sửa lại rồi xin phép trường dùng làm giáo cụ để dạy các em. Để giúp các em dễ tiếp thu, các em chậm hơn thường được học 2 buổi mỗi tuần, những em khá thì mỗi tuần chỉ cần kèm một buổi. “Có nhiều em học văn hóa khó nhưng lại thích âm nhạc. Vì vậy, tôi cũng muốn chỉ thêm cho các em một ngón nghề, biết đâu sau này, các em lại đam mê và có thể nuôi sống bản thân bằng nghề đàn”, thầy Ba nói.
Trân quý tiếng gọi “thầy”
Ngoài các lớp ghi ta buổi tối, thầy Ba còn đứng lớp dạy các em khuyết tật làm hương vào ban ngày. Đây là một trong những lớp hướng nghiệp cho các em “chậm” học văn hóa, giúp các em có một nghề ổn định sau khi tốt nghiệp ra trường. Phòng học làm hương nằm ở dãy phòng học sau vườn trường, ngày ngày o o tiếng máy móc, thi thoảng xen lẫn tiếng đàn ghi ta, đàn organ thầy Ba chơi cho học trò nghe trong những giờ giải lao. Những bàn tay nhỏ thoăn thoắt nhào nặn, rây bột… Mùi quế thoang thoảng khắp phòng. Với em nào thầy cũng phải cầm tay chỉ việc. Có vậy các em mới nhớ được lâu hơn một chút. Lớp có vài em, nhưng mỗi em một kiểu. Thầy vừa chỉ, vừa dỗ để các em kiên trì, tập trung làm, chứ không chỉ một chốc là tụi nhỏ đã nản lòng, thả tay.
Cô Đỗ Thị Đỗ Quyên, Giám đốc Trung tâm Hỗ trợ Phát triển giáo dục hòa nhập Đà Nẵng tự hào kể về những đóng góp thầm lặng của thầy Ba đối với các thế hệ học sinh. “Những lớp học đàn đều do thầy tự nguyện khởi xướng và duy trì, dành thời gian ngoài giờ làm việc để giúp đỡ các trò khuyết tật. Điều đó rất đáng trân trọng. Thầy gắn bó với trường đã gần 30 năm, dù không đứng lớp nhưng các trò đều yêu quý và gọi “thầy Ba””, cô Quyên nói.
Giữa tháng 10 mới đây, trận ngập lịch sử ở Đà Nẵng khiến nhà trường chịu ảnh hưởng nặng nề, phòng học ngập cao đến cửa sổ, máy làm hương bị hỏng chưa sửa chữa được. Gần một tháng nay, lớp học làm hương phải tạm dừng, thầy Ba lại nóng ruột. Thầy bảo, ngoài các em khiếm thị nhanh hơn một chút thì các em khác đều dễ quên. Chỉ khoảng 2-3 hôm không học là coi như phải dạy lại từ đầu. Cả tháng trời không xuống lớp, chắc các em cũng quên hết mấy công đoạn làm hương.
Ở nhà, thầy Ba cũng mở lớp dạy nhạc ở xóm trọ nhỏ của mình. Cứ em nào thích đàn, yêu âm nhạc đến đăng ký là thầy dạy. Học phí thầy cũng chỉ lấy tượng trưng, mỗi em 200 nghìn đồng cho cả tháng học. Em nào khuyết tật hoặc khó khăn quá, thầy miễn học phí. Nhiều trò cũng hỏi: “Sao thầy lấy học phí rẻ vậy, lấy gì để trang trải”, thầy Ba cũng chỉ cười hiền, bởi với thầy, truyền lửa đam mê cho những cô cậu học trò nhỏ trân quý hơn nhiều.
Các thế hệ học trò ở Trung tâm Hỗ trợ phát triển giáo dục hòa nhập Đà Nẵng vẫn trân quý gọi thầy Ba bằng “thầy” dù thầy không có chuyên môn sư phạm, thầy cũng không đứng trên bục giảng với bảng đen, phấn trắng. Những lớp học của thầy đôi khi chỉ là những buổi dạy trò tập đàn để chuẩn bị cho các ngày hội diễn, các chương trình văn nghệ bên góc sân trường. Niềm vui của thầy mỗi ngày đến trường đơn giản chỉ là khi các em học sinh vòng tay lễ phép chào một tiếng “thầy”; mỗi dịp lễ 20/11, Tết, trò cũ nhắn tin chúc mừng, hỏi han, kéo về căn trọ nhỏ của thầy để đàn hát.
“Tôi luôn trân trọng mỗi tiếng “thầy” mà các em gọi, càng như thế, tôi càng cố gắng mỗi ngày để có thể giúp đỡ, truyền đam mê, truyền nghề cho nhiều thế hệ học trò. Các em đã rất thiệt thòi, bản thân mình có thể cho đi, giúp đỡ các em được bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu”, thầy Ba nói.
Theo Giang Thanh (TPO)

Có thể bạn quan tâm

Ngày mới bên sông Pô Cô

E-magazine Ngày mới bên sông Pô Cô

(GLO)- Sớm mai ở Ia Krái, dòng Pô Cô uốn lượn như dải lụa bạc giữa mênh mông cây cối. Nước sông lăn tăn, gợn sóng nhỏ vỗ vào bãi cát vàng, len qua vườn rẫy, tạo thành một bản hòa ca của thiên nhiên và con người.

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

(GLO)- Tự xa xưa người Bahnar ở đại ngàn An Toàn (tỉnh Gia Lai) đã biết sử dụng nhiều loài cây rừng để làm thuốc chữa bệnh. Kinh nghiệm được chắt lọc qua nhiều thế hệ, không chỉ chăm sóc sức khỏe cộng đồng mà còn thể hiện sự am hiểu sâu sắc về tự nhiên, góp phần gìn giữ giá trị y học dân gian.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

(GLO)- Ba đối tượng cốt cán cuối cùng của tà đạo “Hà Mòn” bị bắt giữ tại khu vực núi Jơ Mông (giáp ranh xã Hra và xã Lơ Pang) vào ngày 19-3-2020 đã đánh dấu bước ngoặt quan trọng, khép lại hành trình đấu tranh kéo dài hơn một thập kỷ.

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

Ở đặc khu Lý Sơn (Quảng Ngãi), lão ngư Dương Minh Thạnh được nhiều ngư dân gọi là “lão ngư Hoàng Sa” bởi có công “nối biển” Lý Sơn ra quần đảo Hoàng Sa. Ông còn được mệnh danh là “sói biển” Lý Sơn, bởi sức vươn khơi dẻo dai, từng 5 lần thoát chết thần kỳ giữa bão biển.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

(GLO)- Khi tà đạo “Hà Mòn” tan biến, trên những buôn làng ở xã Hra, xã Đak Pơ, niềm tin làm giàu đang được gieo lại từ chính mảnh đất cũ. Nhờ sự vào cuộc của cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng cùng ý chí vươn lên của người dân, những vùng đất này đang chuyển mình mạnh mẽ. 

Xây thế trận lòng dân từ sâu rễ bền gốc nơi tà đạo Hà Mòn đi qua

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo Hà Mòn đi qua - Kỳ 2: Tỉnh ngộ sau chuỗi ngày tối tăm

(GLO)- Phía sau những lời hứa hẹn mơ hồ về một cuộc sống sung túc không cần lao động. Ở một số buôn làng, những mái nhà vốn yên ấm bị xáo trộn. Chỉ khi cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng kiên trì vận động, nhiều người mới dần nhận ra sự thật, tỉnh ngộ và quay về với cuộc sống bình thường.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo “Hà Mòn” đi qua - Kỳ 1: Nơi bóng tối tà đạo “Hà Mòn” đi qua

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo “Hà Mòn” đi qua - Kỳ 1: Nơi bóng tối tà đạo “Hà Mòn” đi qua

(GLO)- Có một thời, ở những ngôi làng Bahnar như Kret Krot (xã Hra), Kuk Kôn, Kuk Đak (xã Đak Pơ), nhịp sống bình yên bỗng chùng xuống. Tà đạo Hà Mòn như một “cơn gió độc” quét qua, để lại phía sau sự im ắng nặng nề, len lỏi vào từng mái nhà, khiến buôn làng trở nên khép kín, u ám.

Bấp bênh xóm chài vùng biên

Bấp bênh xóm chài vùng biên

(GLO)- Xóm chài trên mặt hồ thủy điện Sê San (làng Tăng, xã Ia O) hiện có 17 hộ với 58 nhân khẩu, đến từ các tỉnh ở miền Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ. Không đất ở, thiếu giấy tờ tùy thân, họ tự dựng nhà bè, bám lấy con nước để mưu sinh.

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

(GLO)- Ẩn giữa rừng sâu xã Krong (tỉnh Gia Lai), những căn lán nhỏ được dựng ngay dưới gốc giáng hương cổ thụ. Đó là nơi lực lượng bảo vệ rừng ăn ngủ, thay nhau canh giữ từng cây hương quý - những “báu vật” của đại ngàn.

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí bầu cử nơi biên giới

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí ngày hội lớn của toàn dân nơi biên giới

(GLO)- Những ngày cận kề cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Ia Mơ (tỉnh Gia Lai) phối hợp với chính quyền, già làng, người uy tín đến từng làng tuyên truyền, vận động bà con sẵn sàng tham gia ngày hội lớn của toàn dân.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

null