Những mất mát mơ hồ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Không còn nhận ra những ngôi làng cũ, nơi chúng tôi đã từng đặt chân đến mười, mười lăm năm trước. Có thứ gì đó xa cách, với rừng. Như thể một hàng rào nào đó - bằng những con đường mới mở, tách biệt ngôi làng vốn ngày xưa từng dính chặt vào rừng như ký thác số phận, như nương náu và gửi trao lấy sự sinh tồn...
Xã biên giới Ch’ơm giờ đã có nhiều thay đổi, phát triển hơn so với trước. Ảnh: C.N

Xã biên giới Ch’ơm giờ đã có nhiều thay đổi, phát triển hơn so với trước. Ảnh: C.N

Chúng tôi lại ngược núi. Lần này, là tìm lại ký ức về những ngôi làng giữa rừng già Trường Sơn mà chúng tôi từng đặt chân đến. Không còn nhiều nét hoang sơ ngày cũ, ở nhiều ngôi làng...

1. Xe ô tô ngược núi chạy đến làng. Khó có thể liên hệ với hình ảnh một thôn Atu (xã Ch’Ơm, Tây Giang) biệt lập và quạnh vắng của mười năm trước, mọi thứ tươi mới và khác lạ.

Những u buồn ngày cũ đang dần vơi, góc núi hiện hữu một làng quê yên bình với những mái nhà theo hình vòng cánh cung dọc theo tuyến đường làng. Tiếng nhạc xập xình phát ra từ một hàng quán nhỏ, vài thanh niên xúm ngồi bên ly cà phê đón chào ngày mới.

Pơloong Đíp, một cư dân của làng nói với chúng tôi, không gian mới được hình thành tạo nhiều điều thú vị, như một cuộc “cách mạng tri thức” đến với cộng đồng. Từ đường sá thuận lợi, nhà cửa khang trang cho đến việc bán buôn, trao đổi hàng hóa và cả chuyện nâng cao dân trí… cũng đi lên rõ nét. Ấy là nhờ có đường.

Hơn một năm nay, đường mới được mở, Atu như đổi khác. Những mái nhà bình yên dưới chân núi được sắp xếp, quy hoạch, trở thành điển hình của địa phương trong tái định cư cho người dân biên giới.

Pơloong Đíp là giáo viên - một người con Cơ Tu mang hai dòng máu Việt - Lào, di cư sau thời điểm Chính phủ hai nước hoạch định phân chia ranh giới vào năm 1978. Mười năm trước, chúng tôi gặp Pơloong Đíp trong làng Atu, sau hơn một giờ đồng hồ băng bộ. Xe máy bỏ lại bìa rừng. Một buổi chiều bảng lảng sương núi, buồn giăng mắc dưới những mái nhà, trong mắt người, khi đâu đâu cũng hằn in cơ cực.

“Chừ thì khác rồi. Có đường, người dân tình nguyện rời núi về sống tập trung ở khu tái định cư. Mặt bằng này, đất đai do người dân hiến tặng. Nhà nước kéo điện về, đưa nước sinh hoạt về, xây trường học mới nên cuộc sống không còn khổ như trước đây nữa” - Pơloong Đíp hồ hởi kể.

Ông Bríu Hồ - Chủ tịch UBND xã Ch’Ơm nói, ngoài Atu, nhiều ngôi làng khó khăn khác trên địa bàn xã như Đhung, Ch’nốc… cũng được đầu tư mặt bằng kết hợp hỗ trợ sinh kế. Ở xã, đảng sâm là dược liệu chính được phát triển mở rộng giúp người dân có thêm thu nhập, ổn định cuộc sống.

Nhiều lần đến rồi đi, nhưng chưa bao giờ chúng tôi tận thấy nét mặt tươi vui của những người ở núi khi nhắc về quê hương biên giới, như bây giờ. Sau những loay hoay tìm sinh kế, người địa phương cũng bắt đầu “bám trụ” được với những thức vật dưới tán rừng, trở thành “của để dành” của mỗi hộ vùng biên.

Bài toán khó, với Ch’Ơm, chính thức được giải kể từ khi địa phương hoàn thiện các mặt bằng định cư mới, giúp tháo gỡ rào cản tư duy cũ, kết nối hạ tầng giao thông, tạo cơ hội “mở đường” cho cộng đồng bán buôn, trao đổi hàng hóa...

2. Phía tây có quá nhiều điều lạ. Cũng mười năm trước, để lên đến nóc Kon Bin (xã Trà Linh, Nam Trà My), chúng tôi đã phải gò lưng băng bộ, có nơi đầu gối chạm mặt dốc. Một ngôi làng xanh thắm giữa trời mây.

Như kiểu một ban - công chìa ra từ độ cao hơn một ngàn mét, nhìn xuống thung lũng mây trời trắng xóa... Chuyến đi đó, chúng tôi gặp những người đàn bà đeo gùi, nối nhau băng theo con đường mòn qua một đồng cỏ rộng, về làng.

Thanh vắng và yên bình. Giản dị nhưng xinh đẹp. Ngôi làng ấy đã nằm vắt vẻo trên sườn núi Ngọc Linh, chỉ có gió núi Ngọc Linh và tiếng cồng, tiếng chiêng ngân vang trong những đêm hội làng. Có những người Xê Đăng trong trẻo và say mê, với rượu cần, với vũ điệu và âm nhạc của dân tộc mình...

Nhịp sống thanh bình ở Aur, ngôi làng biệt lập giữa rừng già. Ảnh: C.N
Nhịp sống thanh bình ở Aur, ngôi làng biệt lập giữa rừng già. Ảnh: C.N

Lần này trở lại, cánh đồng cỏ đã mất dấu. Con đường bê tông mới mở dẫn vào tận làng. Những nhà kho trữ lúa không còn, thay vào đó là nhà dân mới vừa dựng lại, sáng màu tôn. Kon Bin quá nhiều đổi thay.

Những mong chờ khao khát của người dân ở núi, rồi cũng đã chạm đến: từ ước mơ có thể đi xe máy vào tận làng, hay có một mái nhà kiên cố, vơi bớt những lắng lo mỗi khi mùa dông gió về. Trà Linh thành thủ phủ sâm Ngọc Linh, cơ cực cũng dần lui khi bà con tự biết cách làm giàu bằng thứ báu vật ở rừng.

Nhiều thứ tiện nghi có mặt ở góc núi này, thay cho yên vắng của những ngày tháng cũ. Một cuộc “đổ bộ” của văn minh. Tất nhiên, là thứ “văn minh” rộn ràng, thậm chí mang hơi hướng ồn ào của máy hát, của xe cộ, của điện thoại thông minh, loa kẹo kéo... Họ có quyền thụ hưởng, bằng chính nhu cầu rất thật của mình.

Không ai cấm cản, mà có muốn cấm cản cũng không được. Cư dân hào hứng với cuộc sống mới. Tất nhiên rồi, miễn là vui, và mê mải trong chút gì đó hồn nhiên như chính họ của ngày cũ. Chỉ khác, là đã vắng đi những đêm hoan ca, cồng chiêng rộn ràng bên đống lửa lớn giữa làng...

3. Hôm trước, chúng tôi nghe câu chuyện từ Bí thư Huyện ủy Tây Giang Bhling Mia về phát triển hệ thống giao thông vùng cao, mà xen giữa niềm vui lẫn sự lo ngại. Ông Mia nói, lần này là mở đường về Aur, một ngôi làng từng được ví như một “thiên đường hoang dại” giữa đại ngàn.

Ngôi làng nhỏ được phát hiện vào những năm 2000, tọa lạc ở vị trí giáp ranh giữa huyện Nam Đông (Thừa Thiên Huế) và Tây Giang (Quảng Nam). Sau này, Aur được xác lập tên làng, nhập về A Vương theo nguyện vọng của cộng đồng Cơ Tu bản địa.

Vài năm trở lại đây, giới “phượt thủ” mê Aur không khác gì điểm du lịch nổi tiếng. Chỉ trừ mùa mưa, hầu hết các tháng còn lại, Aur vẫn là lựa chọn số 1 cho những người thích khám phá, trải nghiệm.

“Sau nhiều cân nhắc, lo ngại phá vỡ không gian tự nhiên “quý hiếm” của làng, chúng tôi sẽ chỉ mở 2/3 đường về Aur, đoạn còn lại vẫn để như lâu nay giúp không gian sống cộng đồng không bị phá vỡ. Mở đường là để phát triển kinh tế - xã hội, giúp rút ngắn khoảng cách giữa làng với xã hội bên ngoài theo nguyện vọng của người dân Aur” - ông Bhling Mia nói.

Aur là một trong số 5 ngôi làng hẻo lánh, xa xôi nhất ở miền núi mà chúng tôi đã đặt chân đến trong những chuyến hành trình dài vào mười năm trước. Đó cũng là ngôi làng duy nhất còn giữ được nguyên hình hài, giữ được nếp sống và cả sự xinh đẹp ban sơ của mình, mặc cho ngoài kia, cuộc sống rùng rùng biến động.

Họ vẫn có cho mình một ngôi làng xanh mát, một con suối rất trong, khi nào cũng đầy ắp cá, và cuộc sống trong lành. Thứ đang hiện hữu ở Aur, mới chính là văn minh. Họ có một khu chăn nuôi tập trung, cách xa khu dân cư, mỗi sáng người làng lại lặng lẽ gùi thức ăn sang khu chăn nuôi để cho heo, trâu bò ăn.

Có khách, họ chỉ cần xuống suối, giăng một mảnh lưới nhỏ, bắt vừa đủ để đãi khách. Một tháng, có khi là vài tháng, họ mới lặn lội trở ra trung tâm xã, đổi mật ong, đổi gừng, đổi nghệ, mua lấy vài thứ cần thiết, rồi trở vào.

Họ có một cánh rừng bạt ngàn, nguyên thủy ôm ấp, chở che cho ngôi làng qua bão dông. Từ rừng, họ có mọi thứ... Nhưng liệu thứ văn minh ấy có đủ sức đề kháng trước những biến động của cuộc phát triển, khi một con đường lớn sẽ được mở, tiến dần về phía làng?

Nhiều ngôi làng, đã chỉ còn là ký ức. Vẫn có chút tiếc nuối khi nhớ về khoảng xanh mê mải bên đồi cỏ Kon Bin, hay những mái nhà tranh ám mùi khói bếp ở Atu... Để biết, phát triển, đôi lúc lại mang đến những mất mát mơ hồ...

Có thể bạn quan tâm

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

Trở về nẻo thiện

Trở về nẻo thiện

Hiểu được không nơi nào bằng, yên bình như buôn làng, những già làng, người có uy tín ở Gia Lai kiên trì đêm ngày vận động, giải thích cho người dân không nghe theo lời dụ dỗ của “Tin lành Đê Ga”.

Căn nhà của bà Đào bị đổ sập hoàn toàn trước cơn lũ dữ.

Những phận người ở rốn lũ Tuy Phước

(GLO)- Chỉ trong vòng nửa tháng, người dân vùng rốn lũ Tuy Phước phải gồng mình gánh chịu 2 đợt bão lũ lịch sử. Bên cạnh những căn nhà trơ trọi sau lũ, những phận người trắng tay vẫn cố gắng gượng dậy, với hy vọng được dựng lại mái ấm và cuộc sống yên bình.

Chuyện cổ tích của buôn làng

Chuyện cổ tích của buôn làng

(GLO)- Ở làng Tươl Ktu (xã Đak Đoa), khi nhắc đến vợ chồng bác sĩ Nay Blum - H’Nơn, người dân nơi đây luôn kể về họ như kể lại những câu chuyện cổ tích. Với họ, đôi vợ chồng bác sĩ ấy là quà của Yang tặng cho làng Tươh Ktu.

Chiêu trò “việc nhẹ, lương cao”: Vỏ bọc tội phạm mua bán người - Kỳ cuối: Cùng ngăn chặn tội ác

Chiêu trò “việc nhẹ, lương cao”: Vỏ bọc tội phạm mua bán người - Kỳ cuối: Cùng ngăn chặn tội ác

(GLO)- Các cơ quan chức năng, nhất là ngành Công an, chính quyền địa phương là lực lượng chủ công trong phòng, chống mua bán người. Tuy nhiên, toàn xã hội cũng phải cùng vào cuộc và quan trọng nhất là mỗi cá nhân phải chủ động bảo vệ mình bằng cách nâng cao nhận thức, hiểu biết pháp luật.

null