Những "dị nhân" chân chim tài hoa

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Người làng vẫn gọi gia đình ông là “gia đình chân chim”, “gia đình một ngón”. Nhưng, điều lạ là chỉ đến đời ông và đời các con ông thì bị và cũng chỉ con trai mới mắc căn bệnh kỳ lạ này. Dù chỉ có một ngón chân, một ngón tay ở mỗi bàn chân, bàn tay nhưng những người đàn ông trong gia đình đều tài hoa và nghị lực.
Vượt qua nghịch cảnh
Nhà ông Nguyễn Văn Tuấn và người anh trai ruột Nguyễn Văn Tiến (thôn Hoàng Ly, xã Hoàng Đông, huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam) chỉ cách nhau một bức tường. Khi chúng tôi đến, ông Nguyễn Văn Tuấn đang thoăn thoắt quét dọn nhà cửa. Ông bảo, căn nhà nhỏ hiện chỉ còn một mình ông ở chăm sóc, trông nom. Vợ ông vào Nam trông cháu. Hai anh con trai thứ đều ở Hà Nội, trở thành nghệ nhân của một xưởng tranh sơn mài. Rồi ông vui vẻ khoe về hai người con trai “dị nhân” giống mình nhưng đầy nghị lực.
Cũng vì hoàn cảnh khó khăn mà cả ông và các con đều không được học hành tới nơi tới chốn. Nhưng, vượt qua nghịch cảnh, hai anh con trai đều khắc phục số phận và trở thành những người thợ lành nghề. Học hết lớp 9, hai cậu con trai của ông Tuấn đành phải nghỉ ở nhà tự tìm tòi học hỏi, sau đó xin vào Trung tâm Vì ngày mai (Cổ Nhuế, Từ Liêm, Hà Nội) học nghề. 5 năm ở trung tâm đã cho hai anh những kinh nghiệm quý báu và khả năng vẽ tranh mà ngay cả những người lành lặn chưa chắc đã học được.

Ông Nguyễn Văn Tuấn chia sẻ về hoàn cảnh gia đình.
Ông Nguyễn Văn Tuấn chia sẻ về hoàn cảnh gia đình.
Dù vẫn đang phải bươn chải ở Hà Nội nhưng tranh thủ những ngày rảnh rỗi, hai anh vẫn kiếm thêm tiền phụ giúp gia đình và gửi về quê hỗ trợ cho bố.
“Cũng chỉ là tự học hỏi thôi nhưng bây giờ các con tôi đều có công việc, nghề nghiệp ổn định. Điều tôi ân hận nhất là không thể cho con học hành tới nơi tới chốn để phát triển hơn nữa. Với tay nghề của hai đứa, nếu có thêm khả năng ngoại ngữ giao tiếp với người nước ngoài thì càng phát triển bởi những mặt hàng thủ công mỹ nghệ chủ yếu là xuất đi nước ngoài, được người nước ngoài ưa chuộng hơn”, ông Tuấn tâm sự.
Ông kể, bố mẹ ông sinh được 6 người con thì ông và người anh trai Nguyễn Văn Tiến là bị dị tật bẩm sinh. Còn người em trai út may mắn lành lặn, sau lớn lên đi bộ đội nên cuộc sống gặp nhiều thuận lợi hơn, người anh trai Nguyễn Văn Tiến cũng được bố mẹ lo cho học hành đến nơi đến chốn. Còn ông Tuấn vì nhà nghèo, học đến lớp 10 thì phải thôi học rồi ở nhà phụ giúp bố mẹ việc đồng áng, cơm nước.
Mang dị tật, tuổi thơ anh em ông Tuấn phải trải qua nhiều tủi cực trước những ánh mắt soi mói của người đời. Thời bấy giờ, cả làng, cả xã, cả huyện, cả tỉnh không ai bị căn bệnh lạ lùng như hai anh em ông nên mọi người cũng kỳ thị ghê gớm. Sau này, dù có nhiều đoàn khoa học về nghiên cứu, xét nghiệm nhưng đều khẳng định hai anh em ông không phải do di chứng chất độc da cam mà có thể do gen di truyền. Thiệt thòi là thế nhưng ông Tuấn không bao giờ kêu ca, đổ lỗi cho số phận. Ông bảo, ở hoàn cảnh nào thì phải thích nghi với hoàn cảnh ấy.

Hình đầu rùa ông Tuấn tự chế tác từ một gốc cây.
Hình đầu rùa ông Tuấn tự chế tác từ một gốc cây.
Có một thời gian, ông Tuấn được nhận làm kế toán cho hợp tác xã. Sau đó, do cơ chế mới, do sự phát triển của xã hội, không đáp ứng được công việc nên ông phải nghỉ việc. Quyết tâm vượt lên số phận, ông Tuấn vay vốn, mua bò giống về nuôi để sinh sản.
Nhờ nuôi bò mà vợ chồng ông có tiền cho con cái ăn học, sửa sang nhà cửa. Dù mỗi bàn tay chỉ có một ngón nhưng ông Tuấn làm gì cũng thành thạo. Ông Tuấn viết chữ, vẽ tranh, điêu khắc rất đẹp. Ngày đi học, ông thường tham gia viết báo tường cho lớp, thỉnh thoảng còn kiêm viết giấy khen, bằng khen cho các cơ quan và người dân địa phương. Rồi ông tự hào khoe hình đầu rùa được chế tác tỉ mỉ mà ông trang trọng để trong tủ kính phòng khách nhà mình. Ông bảo đó chỉ là một gốc củi mục nhặt được lúc đi chăn bò, về nhà tự tìm tòi mày mò, gọt giũa mà sáng tạo ra một bức chế tác đẹp như thế.
Ông Tuấn tâm sự: “Cuộc sống của tôi và các con đã quá nhiều thiệt thòi, nên ở cái tuổi này tôi chẳng mong gì hơn khi các con khỏe mạnh và kiếm sống được bằng chính nghị lực, tay nghề của mình. Niềm vui lớn nhất là đến đời cháu, cậu con trai của anh thứ hai may mắn khỏe mạnh, lành lặn và học rất giỏi. Dù kinh tế vẫn còn khó khăn nhưng cứ cố gắng là có thể vượt qua được”.
Tài hoa hơn người
Nói chuyện với ông Tuấn một lúc thì ông Nguyễn Văn Tiến cũng đi làm về. Ở cái tuổi 82, dù chỉ có một ngón chân, ngón tay nhưng ông Tiến vẫn lái xe máy đi khắp làng trên xóm dưới gặp bạn bè để vui thú tuổi già. Ông Tiến được cha mẹ tạo điều kiện cho học hành tới nơi tới chốn. Sau khi tốt nghiệp Khoa tiếng Trung Đại học Hà Nội, ra trường, ông Tiến làm phiên dịch tiếng Trung một thời gian dài. Sau đó, cơ duyên đưa ông đến với bục giảng và trở thành giáo viên Trường Nguyễn Huệ (Hà Đông, Hà Nội). Sau một thời gian kết thân với bảng đen và phấn trắng, ông Tiến lại tìm đến một thử thách mới, đó là ngành ngân hàng. Tiếp tục đi học ngành ngân hàng, trong nhiều năm trời, ông phải đạp xe hơn 100 km từ nhà đến một lớp học ở thành phố Thanh Hóa bây giờ rồi về công tác tại Ngân hàng Công thương tỉnh Hà Nam Ninh ngày đó, cách nhà hơn 50 km. Trong tuần thì ở lại làm việc, cuối tuần lại đạp xe hàng chục cây số về nhà thăm vợ con.

Ông Nguyễn Văn Tiến có ngoại hình đặc biệt nhưng cuộc sống gặp nhiều may mắn hơn người em.
Ông Nguyễn Văn Tiến có ngoại hình đặc biệt nhưng cuộc sống gặp nhiều may mắn hơn người em.
Lập gia đình từ sớm, cơm áo gạo tiền đè nặng, nên ngoài công việc chính, ông Tiến tìm tòi, tự học vẽ và may vá vì thích, rồi xin đi vẽ tranh, vẽ phông rạp đám cưới, sửa, dịch sách tiếng Trung... sau này chuyển sang dạy ngoại ngữ cho các lớp xuất khẩu lao động tại địa phương. Nhờ đó, mà cuộc sống của gia đình ông có phần ổn định. Nhìn bức ảnh treo trên tường của ông với người vợ đầu ai cũng tưởng là chụp nhưng thực tế là bức tranh ông tự vẽ tặng bà.
20 tuổi ông Tiến đã lập gia đình với người vợ đầu và sinh được 6 cô con gái. Một thời gian sau, vợ ông bị bệnh nặng qua đời. Ngoài 40 tuổi, ông đi thêm bước nữa và sinh được cậu con trai. Thế nhưng, đứa con ra đời cũng bị dị tật bẩm sinh giống hệt bố, chú và các em trai của mình.
Bù lại, cậu con trai út cũng được thừa hưởng sự tài hoa từ người cha, người chú và các em của mình. Nguyễn Duy Đạt - cậu con trai út sinh năm 2000, hiện là sinh viên năm thứ ba Khoa Thiết kế nội thất trường Đại học Mỹ thuật công nghiệp.

Cậu con trai ông Tiến cũng thừa hưởng nét tài hoa từ người cha của mình.
Cậu con trai ông Tiến cũng thừa hưởng nét tài hoa từ người cha của mình.
Đạt tâm sự, em rất thích vẽ tranh nhưng lại quyết định theo nghề thiết kế nội thất vì tương lai có thể phát triển được. Sau này Đạt có thể tự do sáng tạo, thiết kế cho bố mẹ một ngôi nhà thật đẹp để dưỡng già. Suốt trong quá trình đi học, Đạt theo bạn bè làm thêm, ra tận Quảng Ninh để vẽ tranh thuê kiếm tiền trang trải việc học hành. Rồi vừa kể chuyện, Đạt vừa thoăn thoắt dùng hai ngón của hai bàn tay phác họa mô hình phòng khách cho chúng tôi xem. “Để giúp chủ nhà có cái nhìn tổng thể đầu tiên về căn hộ của họ thì bọn em phải phác họa trên giấy trước, sau đó mới dựng chi tiết 3D trên máy tính. Vì thế, bút và giấy vẽ là hai thứ không thể thiếu luôn đi bên người em”.

Bức chân dung với người vợ cả do ông Tiến tự vẽ.
Bức chân dung với người vợ cả do ông Tiến tự vẽ.
Với ngoại hình đặc biệt, ngày còn nhỏ, Đạt cũng tủi thân nhiều lắm khi bị bạn bè trêu chọc. Nhưng, lớn lên, khi đi học đại học thì ngoại hình lại trở thành lợi thế bởi Đạt vẽ rất đẹp nên được bạn bè và thầy cô nể phục. Đến bây giờ, Đạt không còn mặc cảm về ngoại hình nhiều nữa mà coi đó là động lực để cố gắng vươn lên.
Bà Bùi Thị Mận, Trưởng thôn Hoàng Lý cho biết: “Ở địa phương, ông Tiến là một đảng viên gương mẫu. Vì ông Tiến có lương hưu và nhà cũng không thuộc hộ nghèo nên địa phương không phải trợ cấp gì cho gia đình ông cả”.
Song Ngọc (cand.com.vn)

Có thể bạn quan tâm

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Dưới mái hiên nhà sàn ở xã La Lay (Quảng Trị), tiếng dao chẻ tre vang lên đều đặn giữa buổi sớm. Nghệ nhân Hồ Văn Thành ngồi bên bó mây vừa lấy từ rừng về. Ông tỉ mẩn đường dao chuốt từng sợi nan tre. Ở miền tây Quảng Trị, hình ảnh ấy không hiếm gặp...

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

Tiếng vọng trong những phiến đá rêu phong

Tiếng vọng trong những phiến đá rêu phong

(GLO)- Ẩn mình dưới tán rừng già trên dãy núi Bích Kê, lũy đá cổ Phú Hà (thôn Hòa Tân, xã Phù Mỹ Bắc) lặng lẽ tồn tại như một chứng nhân của thời gian. Những bức tường đá phủ rêu bền bỉ trước mưa nắng dường như đang gìn giữ câu chuyện về một vùng đất từng giữ vị trí trọng yếu trong lịch sử.

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Với vùng đất Quy Nhơn xưa (nay thuộc tỉnh Gia Lai), tìm hiểu những ngôi chợ cũ cũng là lần giở lại ký ức về quá trình hình thành và phát triển của một đô thị thương cảng, đặc biệt trên phương diện giao thương.

Khép lại cuộc chia ly sau 51 năm

Tìm lại người thân sau 51 năm lưu lạc trên đường 7

(GLO)- Năm 1975, giữa dòng người di tản trên đường 7 (nay là quốc lộ 25), cô bé Hồ Thị Diễm lạc mất gia đình và được người Jrai ở buôn Du (xã Ia Rsai, tỉnh Gia Lai) cưu mang, nuôi dưỡng. Hơn nửa thế kỷ sau, đứa trẻ lạc năm nào bất ngờ tìm lại được người thân nhờ một video trên YouTube.

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

(GLO)- Giữa những cánh rừng và triền núi của phường Bồng Sơn và xã An Toàn, nơi chiến tranh từng đi qua và để lại vô số vết thương, cán bộ, chiến sĩ Lữ đoàn Công binh 7 (Quân đoàn 34) đang lặng lẽ thực hiện nhiệm vụ rà phá bom mìn, trả lại sự an toàn cho đất đai và cuộc sống bình yên cho người dân.

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

(GLO)- Giữa biển trời Tổ quốc, cán bộ, chiến sĩ đảo Tiên Nữ và Núi Le C vẫn kiên cường bám biển, giữ đảo. Vượt qua nắng gió khắc nghiệt và thiếu thốn nơi đầu sóng, những người lính đảo đang lặng thầm vun đắp màu xanh sự sống, giữ vững chủ quyền thiêng liêng của biển đảo quê hương.

“Đường về” của Siu Un

“Đường về” của Siu Un

(GLO)- Sau những sai lầm trong quá khứ, ông vượt qua mặc cảm, thay đổi nhận thức, trở thành người tích cực tuyên truyền pháp luật, vận động bà con sinh hoạt tôn giáo đúng quy định, góp phần giữ gìn bình yên buôn làng.

Những phận đời bới rác mưu sinh

Những phận đời bới rác mưu sinh

(GLO)- Mỗi buổi sáng, khi phố Núi còn bảng lảng sương sớm, những chuyến xe chở rác lại nối đuôi vào khu tập kết rác xã Gào. Giữa mùi hôi nồng và đàn ruồi dày đặc, những người phụ nữ lặng lẽ cúi mình trên nền đất nhớp nháp, cần mẫn bới tìm chai nhựa, lon bia, giấy vụn…

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

(GLO)- Từ 300 triệu đồng có được sau khi bán mảnh đất canh tác duy nhất của mình, anh Thái Xuân Biên (40 tuổi, ở thôn An Thượng 3, xã Cửu An) bước vào lĩnh vực công nghệ sinh học dù chưa từng biết đến phòng thí nghiệm. 6 năm sau, mỗi năm doanh nghiệp của anh sản xuất 19 triệu cây giống.

null