Như mây xuống phố

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Những ngày này, Pleiku của tôi trở nên đẹp hơn bao giờ hết, bởi ở góc đường, con phố, thấp thoáng những chiếc áo dài, dịu dàng như áng mây. 

Dịp gần đây, trên các hội nhóm sôi nổi câu chuyện chị em hẹn hò, cùng nhau hưởng ứng "Tuần lễ áo dài". Đồng loạt cùng mặc áo dài khi đi làm, lúc ra phố… Có cô chỉn chu mặc bộ áo dài đến trường dạy học, chị thì đoan trang nền nã vén tà áo đi xe máy đến công sở, các bạn nữ tung bay tà áo ríu rít cười nói thấp thoáng từ xa. Mới hay, tà áo dài đã và đang hiện diện rộng khắp, xuất hiện nhiều hơn trên đường phố với vẻ dịu dàng, thướt tha. Không chỉ được yêu thích bởi nét đẹp thanh tao quyến rũ mà còn ẩn chứa, gửi trao những tâm tình.


Từ xưa, áo dài được xem là trang phục truyền thống của người phụ nữ Việt Nam. Tà áo dài đã xuất hiện từ xa xưa và dẫu ngày nay sự thay đổi, cách tân rất nhiều so với những ngày đầu tiên xuất hiện nhưng vẫn luôn giữ được nét đặc trưng riêng.

Còn có những ý kiến khác nhau về nguồn gốc của chiếc áo dài Việt Nam nhưng dựa trên bối cảnh lịch sử, các nhà nghiên cứu đưa ra một kết luận thống nhất chung, khẳng định áo dài đã xuất hiện vào giai đoạn những năm 38-42, sau Công nguyên. Riêng tôi thì nhớ, từ tấm bé, tôi đã được nghe kể chuyện Hai Bà Trưng mặc áo dài cưỡi voi chống lại quân Nam Hán xâm lược.

Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang

Tôi để ý tới chiếc áo dài là ngày chị Ba đi lấy chồng. Lon ton chạy lẽo đẽo theo chị dưới giàn hoa giấy, tôi víu tà áo chị. Cùng sắc hồng phai của bó hoa lay ơn cứ thế mà tôi mơ theo dáng chị, mải miết theo ánh nắng vàng, trong mơn man nắng thu và ánh mắt dõi theo xa xăm của mẹ.

Cho đến khi tôi được mặc tà áo dài đầu tiên của mình, 1 chiếc áo dài trắng kiểu dáng suông không chít eo, đồng phục khi bước vào lớp 10. Nhà trường quy định mặc áo dài 3 buổi trong tuần. Thời ấy biết bao kỷ niệm buồn vui đều gắn bó với dáng hình chiếc áo. Giờ mỗi khi có dịp gặp lại hội bạn, điều gì nhớ nhất? Bạn nói, Pleiku, áo dài trắng và những con dốc là những kỷ niệm không bao giờ phai trong ký ức học trò của chúng tôi.

Tôi nhớ cô Tâm, nhớ cô Nguyệt… Nhớ về các cô, không chỉ nhớ về những cô giáo trẻ tận tâm yêu nghề, hết lòng vì học trò mà còn nhớ về những bước đi nhẹ nhàng thướt tha tà áo dài từ phòng giáo viên qua sân trường rồi đến lớp rồi ngước nhìn lên tán cây xanh mát rượi, những tà áo dài đung đưa theo nhịp trong nắng ban mai. Trên sân trường, tôi gìn giữ ký ức đẹp.

Thời của mẹ tôi thì nhắc nhớ hoài niệm cùng bức ảnh xưa cũ khi bà còn là nữ sinh Trường Trung học Plei Me. Những tấm ảnh chụp Pleiku xưa vẫn luôn hiện diện cùng mẹ đến tận bây giờ. Đó là hình ảnh rất dễ thương của các nam sinh đang lẽo đẽo sau những bóng áo dài duyên dáng dưới bóng thông xanh mát, trên đường đi học về. Cảnh tượng những chiếc áo trắng thấp thoáng dưới bóng thông xanh thật tinh khôi, trong trắng cùng nắng sớm ban mai. Chiếc áo dài đã nuôi dưỡng cho nữ sinh những nét duyên đằm thắm, kìm nén những bồng bột, giận dỗi quá đà, kéo bước chân đi khoan thai, điềm tĩnh.

Hiện nay, nhiều người thiết kế cải tiến chiếc áo dài thành áo “công nghiệp may sẵn” với dây kéo sau lưng, không phải cài nút bên hông, dễ dàng chọn mua mà không phải chờ may như ngày xưa. Thậm chí, áo dài còn được bán online. Người bán tư vấn qua mạng, chiều cao, cân nặng, vòng eo của khách và cho size áo. Khách nhận hàng mặc vừa vặn, thẳng thớm cứ như họ may đo thủ công vậy. Còn thêm nhiều kiểu dáng áo dài cách tân ngắn đến đầu gối, cổ tròn, cổ rộng, cổ cao, cổ thuyền rồi cho đến áo dài hai lớp… mặc với quần tây ống túm hay với váy làm cho kiểu dáng, sắc màu ngày lễ thêm phong phú, sinh động.

Tôi tự tin nhất là khi mặc áo dài. Và rất may mắn khi công việc mà tôi đang theo đuổi cho tôi cơ hội được mặc áo dài thường xuyên, từ giản đơn nhất đến cầu kỳ, trau chuốt từng chi tiết. Tôi thường chia sẻ với đồng nghiệp rằng, tôi thấy phụ nữ nào mặc áo dài cũng đẹp. Dù một số chị em thiếu tự tin về chiều cao, cân nặng của mình nhưng người thợ may sẽ có cách để cho họ đẹp hơn. Áo dài đâu phải chỉ dành cho người có vóc dáng đẹp. Mặc áo dài là cách thể hiện yêu quý, tự hào với truyền thống dân tộc, để nhắc nhớ về quê hương, nguồn cội.

Những ngày này, Pleiku của tôi trở nên đẹp hơn bao giờ hết, bởi ở góc đường, con phố, thấp thoáng những chiếc áo dài, dịu dàng như áng mây.      

NGUYỄN THỊ DIỄM

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null