Nhớ mùa đông

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Mùa đông năm ấy, xứ Quảng quê tôi sao mà lạnh. Trời mưa lâm thâm suốt ngày. Nước ngập trắng bờ, trắng bãi. Nhà tôi ở trong một khu vườn tuy cao ráo nhưng nước đã mấp mé ngoài sân. Chỉ riêng có khu rừng Phú Quý như tấm bình phong trước khu nhà, nơi mà tôi và lũ trẻ chăn bò thường hay hái sim, hái móc là ngạo nghễ với bao mùa nước lụt. Mùa này, nhìn khu rừng rậm rạp, thâm u, tôi có cảm giác mình đang ở chốn thâm sơn cùng cốc.
Đêm buông xuống, tiếng côn trùng, ếch nhái hợp nhau làm thành dàn đồng ca trùm lên cả không gian hòa cùng tiếng mưa rơi đều trên mái tranh nghe buồn tê tái. Bên ngọn đèn dầu leo lét, mẹ tôi ngồi co ro, nheo mắt khâu lại mấy chiếc áo bung chỉ cho các em.
Tôi nằm trên chiếc giường tre với tấm chăn mỏng cố dỗ giấc ngủ. Nhưng cái lạnh như cắt cùng tiếng gọi bạn của lũ ễnh ương từ cái ao ngập nước bên góc vườn khiến tôi không thể nào chợp mắt. Có lẽ sợ người ta ngủ quên không nghe “dàn hợp xướng” nên lũ ễnh ương càng cố cất cao giọng…
Mẹ tôi khâu xong chiếc áo, đứng dậy kéo chăn đắp lại cho các em rồi nằm xuống. Thấy mẹ trăn qua trở lại, khó chợp mắt được, tôi đâm lo. “Lạnh quá, mẹ khó ngủ hả mẹ? Con đi cời than để sưởi ấm nghe!”. Tôi kéo chăn chuẩn bị ngồi dậy thì mẹ bảo: “Không lạnh lắm đâu con à! Mấy con ễnh ương nó kêu to quá, mẹ khó ngủ chút thôi”.
Tôi lồm cồm bước xuống giường, khơi ngọn đèn tỏ hơn rồi mở cửa ra ngoài. Gió rét đến tê người. Tôi đến bên đống đá vụn trước sân, cầm vài cục ném xuống ao bên góc vườn. Tiếng lũ ễnh ương ngưng bặt. Mẹ hỏi: “Con đang làm cái gì ngoài sân thế?”. “Dạ, con đuổi mấy con ễnh ương, nó ồn không ngủ được!”. “Kệ nó mà. Nằm một chặp sẽ quen tai thôi”. Tôi vặn nhỏ ngọn đèn, lại nằm xuống cố giữ im lặng. Được một lúc, tôi đang thiu thiu chợp mắt thì tiếng uềnh oang của ếch gọi bạn lại trỗi dậy…
Không phải đây là lần đầu tôi nghe tiếng kêu của chúng. Lạ thay, cái đêm hôm ấy, thứ âm thanh đồng nội đã xoáy vào cõi lòng sâu thẳm của tôi một nỗi buồn man mác. Từ khi ba tôi qua đời, mấy mẹ con còn lại cảm thấy quạnh quẽ hơn. Tiếng uềnh oang trong mùa yêu đương của đám ễnh ương cứ loang trên dòng nước lũ, dội vào khu rừng thành một thứ âm thanh rền vang như ở cõi mênh mang nào xa lạ…
 Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Khi tôi lớn khôn rời tổ ấm của mẹ thì tất cả điều bình dị của quê nhà đều trở nên thân thương, đáng nhớ. Gần đây, tôi cắt phép về thăm mẹ cũng vào mùa đông mưa sũng ướt miền Trung. Ngôi nhà xưa giờ đã cất lại khang trang hơn. Cái lạnh lẽo của khu vườn ẩm ướt ngày nào cũng đã vơi bớt nỗi quạnh hiu. Chỉ thấy mẹ ngày càng như chiếc lá vàng trước ngõ…
Xóm Nam Mú đã ít nhiều đổi thay. Nhà nhà tụ hội đông vui hơn. Đêm ngủ lại căn nhà xây cấp 4 của mẹ tuy ấm áp hơn nhưng tôi cũng không thể nào chợp mắt được. Tiếng mưa vẫn rơi đều đặn trên mái tôn. Mẹ vẫn còn chứng bệnh khó ngủ…
Thấy tôi trằn trọc hoài, mẹ hỏi: “Lạnh quá, khó ngủ hả con? Để mẹ cời ít than cho ấm nhé!”. Tôi vội ngăn mẹ: “Không đâu mẹ! Chăn bông thế này lạnh sao được. Chỉ có điều con cảm thấy thiêu thiếu cái gì đó…”. “À, mẹ biết rồi! Con nhớ tiếng ễnh ương chứ gì? Mẹ đã cho lấp mấy cái ao để lấy đất trồng rau rồi. Từ ngày con đường cao tốc đi qua rừng, mọi cái dường như đổi thay. Mùa này vắng tiếng gọi bạn của chúng, mẹ cũng nhớ lắm!”. 
Đêm ấy dường như trong mơ, tôi nghe thấy đâu đó vang lên âm thanh quen thuộc của lũ ếch; đến khi thức giấc thì trời đã sáng và cơn mưa cuối đông đã ngớt tự khi nào! 
BÙI QUANG VINH

Có thể bạn quan tâm

Tác phẩm điêu khắc ánh sáng tạc chân dung cố Tổng bí thư

Gửi lòng kính trọng đến cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng qua tác phẩm điêu khắc ánh sáng

(GLO)- Từ một khúc gỗ thông khô khan, anh Nguyễn Văn Dũng (làng Bruk Ngol, phường Thống Nhất) đã dành gần 2 năm miệt mài nghiên cứu để tạo nên tác phẩm điêu khắc ánh sáng chân dung cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, gửi gắm sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc của mình.

Các nghệ nhân trình diễn cồng chiêng tại chương trình. Ảnh: Vũ Chi

Âm vang đại ngàn Chư Mố

(GLO)- Tối 26-6, trong khuôn khổ Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời”, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) tổ chức chương trình văn nghệ “Âm vang đại ngàn Chư Mố” thu hút đông đảo người dân và du khách đến tham gia, trải nghiệm.

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

(GLO)- Từ ngày 4 đến 10-7, tại Gallery 3B (phường Cầu Kiệu, TP. Hồ Chí Minh) sẽ diễn ra cuộc hội ngộ đầy cảm xúc của 7 họa sĩ đến từ nhiều vùng miền khác nhau trong và ngoài nước với triển lãm “Khoảng trời riêng”, trong đó có 4 nữ họa sĩ của Gia Lai.

Ươm mầm văn hóa đọc

Ươm mầm văn hóa đọc

(GLO)- Hơn 42.300 bài dự thi từ học sinh toàn tỉnh, hàng trăm trường học hưởng ứng và những ý tưởng sáng tạo về phát triển văn hóa đọc đã cho thấy sức lan tỏa mạnh mẽ của Cuộc thi Ðại sứ văn hóa đọc tỉnh Gia Lai năm 2026.

Gia Lai định hướng phát triển du lịch từ nền tảng văn hóa

Gia Lai định hướng phát triển du lịch từ nền tảng văn hóa

(GLO)- Chiều 2-6, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai Nguyễn Thị Thanh Lịch đã làm việc với đạo diễn Lê Quý Dương - Chủ tịch Ủy ban Festival và Hợp tác sân khấu biểu diễn quốc tế nhằm trao đổi, định hướng việc tổ chức các chương trình sân khấu, nghệ thuật biểu diễn quốc tế trên địa bàn tỉnh.

Sôi nổi workshop mỹ thuật dành cho người yêu hội họa

Sôi nổi workshop mỹ thuật dành cho người yêu hội họa

(GLO)- Điểm nhấn của chương trình Workshop Mỹ thuật năm 2026 do Khoa VH - NT, Trường Cao đẳng Kỹ thuật Công nghệ Quy Nhơn tổ chức là hoạt động vẽ tranh dành cho thiếu nhi nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1-6. Hoạt động nhằm khơi dậy niềm đam mê sáng tạo và lan tỏa tình yêu nghệ thuật trong cộng đồng

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

(GLO)- Với 62 tác phẩm đến từ 56 nghệ sĩ của Gia Lai và TP. Hồ Chí Minh, triển lãm “Giao hòa 2” tạo nên hành trình thị giác giàu cảm xúc. Mỗi tác phẩm là một lát cắt sáng tạo, cùng khắc họa thiên nhiên, con người, đời sống đô thị và văn hóa Việt Nam nói chung, vùng đất Gia Lai nói riêng.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

null