Nhớ một ngày xưa

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Đã thấy những chộn rộn ngoài đường rồi. Những sắc hồng đào Phú Thượng, Nhật Tân bắt đầu bung nở.
Hoa đào xuống phố từ trước Tết cả tháng để phục vụ người dân Hà Nội. Ảnh: NGÔ NHUNG
Hoa đào xuống phố từ trước Tết cả tháng để phục vụ người dân Hà Nội. Ảnh: NGÔ NHUNG
Những cội gộc, già cũ, sần nứt những vỏ, sậm nâu hoặc pha rêu bám, tạo các thế theo cảm nhận từng người, hoặc to hoặc nhỏ, đã đánh vừng và đặt vào chậu. Nâu đỏ giả sành hoặc sứ vân hoa.
Quất Quảng An, Tứ Liên lúc lỉu quả vàng, cũng đã sắp rung rinh đường xe chạy. Quất đẹp là đủ tứ quý: quả chín, quả xanh, hoa và lộc non.
Thược dược, violet, cúc, ly, hồng... cũng đã sắp đầy phố, chuẩn bị cho một nguyên đán.
Chả mấy ngày nữa, câu đầu môi sẽ là: Sắm Tết đến đâu rồi?... với những nụ cười, những hỏi han. Tất nhiên, Tết giờ khác nhiều Tết xưa, không có quá nhiều những toan lo và bấn bíu.
Tết xưa, chập này đã bấn lên lo mượn thùng nấu bánh. Hoặc vài nhà chung nhau, hẹn ngày cùng nấu. Chung củi, chung nồi và chung cả thức canh.
Bố sẽ chằng buộc nay một bó, mai một bó củi mua từ mậu dịch, cửa hàng chất đốt. Mẹ nhờ vả mua gom mớ lá dong xanh, bản đẹp và lành lặn, không rách lá là mừng lắm.
Gạo nếp, đỗ xanh phải gom từ một, hai tháng trước. Cậy nhờ không được ở mậu dịch thì kiểu gì cũng mua chợ ít thịt nhân bánh.
Trông bánh là một cái thú. Lùi vào gầm than ít khoai lang, xuýt xoa nóng rẫy mà hít hà hơi tỏa khói từ món quà dân dã. Nứt nẻ mà rạng hồng đôi má, long lanh ánh mắt thơ.
Trẻ con, kiểu gì cũng có mỗi đứa một cái bánh chưng nhỏ. Bánh chín chưa nén, đã nhao nhao tung tẩy tấm bánh con, hào hứng và run rẩy niềm vui thích bóc ngay ra mà chén. Chả cần nén rền nữa.
Tấm áo mới, lại có quần mới thì hồi hộp lắm. Nao nao hết đêm 30, mồng Một chưa rõ mặt người đã cựa quậy với niềm thao thiết con trẻ, mong sáng mặt trời lên để dậy diện bộ đồ mới.
Chuẩn bị sẵn một túi ni-lông nhỏ đựng tiền mừng tuổi. Được châm lửa cho dây pháo treo sẵn tống cựu nghênh tân thì thích chả gì bằng.
Tết xưa, những quện vương thơm mùi khói pháo không thể nào quên, vẫn lẩn quất như không gian đó vẫn còn khi nhớ về.
Tết mứt bí, trứng chim, mứt gừng, mứt quả tự làm, mứt dừa với bánh kẹo Hải Hà hoặc Hà Nội - những thương hiệu quen xưa đã thành dĩ vãng.
Tết rượu Chanh, rượu Cam hay sang hơn là chai Lúa Mới đã khai tử. Bây giờ là Tết Chivas hay Macallan...
Thực phẩm đa dạng, rất nhiều cũng không thay được bánh chưng. Hoa tuy nhiều nhưng thược dược, violet và lay-ơn vẫn ấm áp và có phong vị riêng cho ngày Tết.
Lá mùi già tắm tất niên thì chả có xà phòng hay sữa tắm nào thay thế được.
Nhớ về một ngày xưa.
Theo Phong Ca (NLĐO)

Có thể bạn quan tâm

Thơ Nguyễn Ngọc Hưng: Nắng

Thơ Nguyễn Ngọc Hưng: Nắng

(GLO)- Nắng hòa cùng bốn mùa xuân, hạ, thu, đông thành những gam màu khác nhau. Trong bài thơ mới của tác giả Nguyễn Ngọc Hưng, nắng được hóa thân thành "cô bé" với những tính cách nhí nhảnh, đáng yêu...
Gương mặt thơ: Nguyễn Ngọc Tư

Gương mặt thơ: Nguyễn Ngọc Tư

(GLO)- Tôi quen và chơi với Nguyễn Ngọc Tư đã mấy chục năm và cũng hết sức bất ngờ khi mới đây chị công bố... thơ, mà tới 2 tập liên tiếp và bán tơi tới. Thì cả nước đều biết Nguyễn Ngọc Tư là nhà văn nổi tiếng, nhất là sau khi “Cánh đồng bất tận” xuất hiện.
Thơ Lê Từ Hiển: Cỏ mây

Thơ Lê Từ Hiển: Cỏ mây

(GLO)- "Cỏ mây" của nhà thơ Lê Từ Hiển như một khúc tự tình của hoa dại, của mây trời, thỏa sức sống đời thảnh thơi nơi triền sông, cô độc trong sự ngọt ngào, hồn nhiên, ngất ngưởng...
Gương mặt thơ: Bùi Quang Thanh

Gương mặt thơ: Bùi Quang Thanh

(GLO)- Nhà thơ Bùi Quang Thanh quê Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, tuổi Canh Dần (1950). Năm 1971, ông là lính của Mặt trận Tây Nguyên, đã từng tham gia chiến dịch giải phóng Đăk Tô-Tân Cảnh 1972 và suýt nữa thì nằm lại giữa rừng “cánh Trung” vì sốt rét.

Thơ Ngô Thanh Vân: Hoa đắng

Thơ Ngô Thanh Vân: Hoa đắng

(GLO)- Loài hoa mang trong mình vị đắng đót nhưng vẫn căng mình tận hiến không chỉ sắc vàng rực rỡ mà còn nuôi dưỡng cho đất đỏ bazan màu mỡ. Bài thơ "Hoa đắng" của nhà thơ Ngô Thanh Vân là những lời viết đầy cảm xúc dành cho loài hoa đặc trưng của vùng đất Tây Nguyên đầy nắng và gió này.
Thơ Phùng Sơn: Biển nhớ

Thơ Phùng Sơn: Biển nhớ

(GLO)- Những cảm xúc dạt dào như con sóng được tác giả Phùng Sơn thể hiện trong bài thơ "Biển nhớ". Trước mênh mông của biển, sóng vô tình vỗ bờ rồi lại mải miết trôi xa, để lại một nỗi ngóng trông, mong chờ, nhung nhớ...