Nắng vào trong mắt ai

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam

(GLO)- Tôi đến thăm vườn hồng vào một sáng đầu năm. Nói đúng hơn là thăm cả khu vườn đủ mọi loài hoa nhưng chú ý những bông hồng nhiều hơn cả.

Nắng sớm giọt lên từng cánh thẳm, mang cho tôi cái cảm giác ngờ ngợ về “nắng thủy tinh” dù có thể khi viết ca từ này nhạc sĩ Trịnh Công Sơn lại nghĩ về một loài hoa, một màu nắng khác. Những bụi hồng mơn man ngay ở lối vào, có thể chủ vườn không cố sắp đặt cho chúng một vị trí đặc biệt nhưng thường vẻ quyến rũ của thế gian có bao giờ giấu được.

Phiêu lãng nhất trong vườn là những đóa hồng. Tôi trộm nghĩ vậy dù không hẳn vì tên hoa vốn là ẩn dụ nồng nàn cho tình đôi lứa. Nhưng vì duyên cớ nào khác nữa thì tôi thật lòng chưa hiểu. Khu vườn sống giữa muôn ngàn bí mật. Và mỗi bông hồng trở nên bí ẩn hơn, như thể muốn ủ kín một điều gì đó cho tới khi lụi tàn giữa bến bờ vô tận. Những bông hồng cứ đỏ rưng rưng dưới sớm mai, chẳng chút ngại ngần dù biết đêm tới đây sẽ ngập tràn bóng tối.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Mùa xuân còn chưa khép lại, vậy mà nhiều người đã bắt đầu nghĩ đến thời gian. Vì nghĩ đến thời gian cũng là tư lự về cuộc đời. Tôi nâng một bông hồng trên tay, nếm trải hương vị của bí mật và không còn để tâm đến điều gì khác nữa. Ý nghĩa cuộc đời trong khoảnh khắc này là đóa hồng. Đóa hồng mong manh cũng chính là sự thật mà tôi hạnh phúc được chạm vào trong giây lát.

Hoa hồng không có niên lịch. Không xuân-hạ-thu-đông, không lễ tình nhân, cũng không vì một sự kiện trọng đại nào mà nở. Hoa nở vô biên trong cả sự lãng quên của con người. Tôi sống giữa núi đồi. Quanh đây, người ta chào đón mùa xuân bằng nắng, hoa, rượu vang và cả những ước mơ. Như tôi, một buổi sáng chạy đến vườn hồng để ngẩn ngơ cho đến khi về đến nhà lúc trời nhá nhem tối, mang theo mùi hương khoáng đạt ấy đi vào giấc ngủ…

Tôi yêu nhất những loài hoa mang sứ mệnh chung của đất trời, không báo hiệu cho một mùa cụ thể nào cả. Ngày nào còn ấm vầng dương là còn e ấp. Bụi hồng gai li ti làm tôi nhớ viên long não ủ trong rương áo năm nào, váng vất một mùi thơm thân thuộc. Những đóa hồng không kiêu sa mà cũng không hẳn là mộc mạc. Chỉ ẩn chứa một linh hồn khiến người ta cứ tin tưởng và đam mê, mãi mơ ước lẫn hoài mong. Ai biết được, loài hoa này đầy ngọt ngào và cũng nhiều cay đắng.

Tôi ngồi viết về hoa hồng trong căn phòng tối, một phần vì thiếu nắng trời, một phần vì rèm cửa đã được kéo thấp xuống. Nhưng, tôi nhớ ánh sáng của loài hoa diệu kỳ ấy từ sâu thẳm. Tôi biết mình nợ cuộc đời từ những ánh sáng và hương vị ngọt ngào như thế. Tôi sẽ tiếp tục đi như chưa bao giờ ngơi nghỉ. Bụi hồng vẫn khẽ khàng trong khu vườn những tinh mơ chợt nắng.

Cứ bước tới một khu vườn lại thấy trong lòng nhẹ nhõm. Có lẽ sứ mệnh của hoa cỏ là như vậy. Hoa hồng càng bình lặng càng cho ta một niềm lãng mạn đến yên ả, hệt như đang đứng dưới cái nắng vàng mật của tháng hai, muốn ngủ và mơ ngay ở đó. Khu vườn cách nhà tôi không xa, nằm giữa phố quanh đồi. Những cánh đồi miên man cùng những tuyến phố trang nhã, đôi khi người qua phải ngoái nhìn. Và khu vườn vẫn thầm tỏa hương cho mùa xuân trọn vẹn.

Có thể bạn quan tâm

Ngọt thơm hương bắp

Ngọt thơm hương bắp

(GLO)- Lúc còn nhỏ ở vùng quê nghèo khó, hương vị tôi nhớ nhất là mùi bắp luộc. Mỗi lần đi chợ về, mẹ thường mua mấy trái bắp nếp luộc làm quà cho anh em chúng tôi.
Thương hoài xứ nẫu

Thương hoài xứ nẫu

(GLO)- Tháng 5, nắng như dội lửa. Những dãy núi xa mờ nhòe màu sương khói như ai phủ lên một làn voan mỏng không che nổi nắng trời. Tôi tìm về xứ nẫu Bình Định trong cái nóng mùa hè hứa hẹn không dưới 40 độ C.
Tôi học vẽ

Tôi học vẽ

(GLO)- Ở tuổi ngoài 40, tôi sắm sửa họa cụ để học vẽ. Người đồng cảm thì động viên khi thấy tôi up một vài bức tranh lên mạng xã hội. Và hẳn là sẽ có người chép miệng mà rằng già rồi còn bày đặt vẽ vời.
Chập chờn xứ quê

Chập chờn xứ quê

(GLO)- “Trọn kiếp người ta chập chờn nguồn cội/Có một miền quê trong đi đứng nói cười” (thơ Nguyễn Duy). Ai trong đời chẳng có một quê hương, nhưng mất bao lâu ta mới nhận ra xa quê hương không phải là thoát ly “nguồn cội”.

Đôi cánh ước mơ

Đôi cánh ước mơ

(GLO)- Âm thanh reo vui, quen thuộc cất lên ngoài hiên. Tôi khẽ mở ô cửa, ngó lên tán cây xanh um. Những tia nắng đầu tiên loang loáng trên phiến lá như phủ một lớp phản quang khiến chúng sáng rực. Nhìn mãi mới thấy đôi chim sâu bé xíu đang chuyền cành, ríu ran không ngừng.
Phố núi mùa hoa

Phố núi mùa hoa

(GLO)- Đến với Pleiku vào những ngày đầu tháng 5, phố phường như khoác lên mình sự yêu kiều, dịu ngọt, không kém phần rực rỡ, nồng nàn của nhiều loài hoa đang cùng nhau khoe sắc.
 Âm thanh mùa hạ

Âm thanh mùa hạ

(GLO)- Quê tôi có cụm từ “nắng de (ve) kêu” để chỉ cái nắng gay gắt khi vào hè. Do vậy, buổi trưa khi mặt trời đứng bóng cũng là lúc dàn đồng ca của lũ ve sầu đinh tai nhức óc ở hàng cây mù u hai bên đường làng cất lên.
Quanh co ghềnh thác

Quanh co ghềnh thác

(GLO)- Câu thành ngữ “lên thác xuống ghềnh” của người Việt chúng ta thật có sức gợi. Không chỉ gợi hình ảnh, nó còn gợi cảm giác và gợi cả những thanh âm. Mỗi khi đứng trước một con thác, nhìn dòng nước lao từ trên cao xuống, rồi uốn mình đổ xuôi đi, tôi luôn nghĩ đến câu thành ngữ ấy.
Nồng nàn phố

Nồng nàn phố

(GLO)- Tiết trời đã bắt đầu chuyển sâu vào hạ. Những đợt nắng nóng nối nhau làm cho cả con người lẫn cỏ cây “khó ở”.
Phố khuya

Phố khuya

(GLO)- Thỉnh thoảng có việc ra ngoài, trở về nhà khi trời đã ngả dần về khuya, tôi thường chạy xe thật chậm. Dường như những lúc đó, luôn có một lý do níu tôi chậm lại để quan sát một đời sống khác, khi phố đã vào đêm.
Phố hoa

Phố hoa

(GLO)- Pleiku những ngày chớm hạ đủ sắc hoa rực rỡ, từ hoa dầu, hoa giấy đến bằng lăng, muồng hoàng yến, điệp vàng, phượng tím...
Hoàng hôn đâu phải để lụi tàn

Hoàng hôn đâu phải để lụi tàn

(GLO)- Đôi khi, lòng hay tự hỏi: hoàng hôn dành cho ai, cho người trẻ hay tuổi già? Có phải, hoàng hôn ẩn dụ cho những gì đang gói ghém đi về miền xa cuối? Nó bầu bạn với cô đơn và gợi nhắc cái lụi tàn.
Rau dớn

Rau dớn

(GLO)- Khi đi ngang qua hàng rau trong chợ, tôi đã dừng chân thật lâu trước những bó rau dớn xanh mướt, non mởn của bà con Jrai đem bán. Lâu lắm rồi, tôi mới thấy món rau dân dã này. Bao kỷ niệm chợt ùa về trong tôi. Không trả giá, tôi nhanh chóng mua ngay vài bó mang về.