Lòng từ tâm của con

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Đã hơn một tháng nay, không biết từ đâu xuất hiện một bà lão ăn xin ngồi ngay gốc cổ thụ. Dù mưa hay nắng, bà vẫn ngồi bó gối nơi ấy. Bà không xin xỏ bất cứ một ai, dù là một người ăn xin. Bà nhắm nghiền đôi mắt, tay cứ xoay tròn chiếc ca. Khi có người đi ngang qua bỏ vào ca vài ngàn bạc lẻ, bà vội mở mắt, cảm ơn rối rít.
Những ngày trời nắng, bà vẫn an vị chỗ cũ, không dịch chuyển. Thỉnh thoảng người ta thương tình cho bà vài chai nước ngọt ướp lạnh. Bà cười, nụ cười móm mém vì chẳng còn chiếc răng nào. Vén mái tóc màu mây xám, bà đưa chai nước lên miệng tu một hơi như vừa từ sa mạc trở về.
Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)
Những ngày mưa càng khổ hơn. Bà trùm áo mưa kín mít, tay bà vẫn xoay xoay chiếc ca như một thói quen khó bỏ. Có lẽ bà sợ, nếu bà không cử động, không gian chắc tẻ nhạt, chán ngắt. Bởi dù ở thành phố náo nhiệt nhưng nào có ai trò chuyện cùng bà. Cũng có nhiều lần người ta chạy lại năn nỉ bà vào quán trú mưa nhưng bà luôn lắc đầu. Người lớn cho rằng bà mặc cảm, trong khi con nít nói bà sợ mất “địa bàn”.
Ngày hai buổi đưa con đi học, tôi vẫn thấy bà ở đó. Thỉnh thoảng tôi tặng cho bà vài chục ngàn đồng, hộp cơm, bánh trái ăn lót dạ. Ai cho gì bà cũng nhận, cũng dùng chứ không từ chối hoặc vứt đi theo kiểu “ăn xin cao cấp”. Thậm chí cho 1.000 đồng bà cũng rối rít cảm ơn. Đôi khi con trai tôi nhín lại một ít tiền ăn sáng, tiền ăn quà để bỏ vào chiếc ca của bà. Thằng bé mới tí tuổi đầu mà có tấm lòng thương người quá đỗi. Hỏi sao làm như thế thì con trả lời: “Tại con thấy bà ấy như bà ngoại, bà nội của con, hiền từ quá nên con thương”.
Sáng nay, trời bắt đầu se lạnh, báo hiệu một mùa đông lại về. Như mọi ngày, tôi chở con đến trường. Thằng bé có thói quen cứ sáng đi học là lại nhìn qua bên kia đường rảo mắt tìm bà lão. Tôi đưa chiếc áo ấm đắt tiền mới mua hôm qua bảo con mặc vào nhưng nó cứ dùng dằng, nhất quyết không mặc và xin phép tôi cho bà lão chiếc áo ấm này. “Bà lạnh run rồi kìa ba ơi!”-con trai tôi tha thiết nói. Tôi đang suy nghĩ liệu có nên cho hay không thì thằng bé đã lấy chiếc áo ấm chạy sang đưa bà lão mặc vào. Tôi ngơ ngẩn nhìn theo.
Rõ ràng, con nít không biết giá trị vật chất của chiếc áo là bao nhiêu. Trong mắt tuổi thơ, chúng thích gì thì làm nấy, không cần đắn đo, toan tính thiệt hơn như người lớn. Trên đường đến trường, thằng bé còn nghĩ đến chuyện cuối năm đập ống heo mua cho bà lão một bộ quần áo mới và một đôi dép mới. Bỗng dưng tôi thấy hãnh diện vì hành động của con mình. Mới tí tuổi đầu đã bung tỏa tánh thiện. Hy vọng mai này con sẽ là người giúp ích cho đời. 
Đặng Trung Thành

Có thể bạn quan tâm

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

(GLO)- Không cất lên thành lời nhưng mỗi lá thư, tấm huân chương hay chiếc áo bạc màu đều lưu giữ một phần ký ức chiến tranh. Được trân trọng gìn giữ, những kỷ vật ấy vẫn lặng lẽ kể tiếp câu chuyện về một thời máu lửa, nhắc nhớ các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

(GLO)- Nhà thơ Lệ Thu nguyên là Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Bình Định, nguyên đại biểu Quốc hội khóa IX. Sau nhiều năm được biết đến với tư cách 1 “nữ nhà báo chiến trường” và tác giả của 13 tập thơ, bà vừa ra mắt tiểu thuyết đầu tay "Đi qua miền nhớ" (Nhà xuất bản Văn học).

Họa sĩ Trần Lãng hướng dẫn họa sĩ Nguyễn Xuân Quang thực hành kỹ thuật sơn mài với tác phẩm lấy cảm hứng từ tuồng Bình Định.

“Trò chuyện” với sơn mài

(GLO)- Mỗi người một phong cách, một lối bày tỏ nội tâm khác nhau bằng ngôn ngữ hội họa song gần 20 họa sĩ tham gia Trại bồi dưỡng kỹ thuật và sáng tác sơn mài (phường Pleiku) đã có dịp kết nối, học hỏi và cảm nhận sức hấp dẫn của một chất liệu đậm chất truyền thống.

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

(GLO)- Với sự khuyến khích của Ban Tổ chức cuộc thi Đại sứ văn hóa đọc cấp tỉnh năm 2026 về ứng dụng công nghệ, nền tảng số, mạng xã hội nhằm đổi mới phương thức đọc và lan tỏa tri thức, các thí sinh dự giải năm nay đã cho thấy thế mạnh của mình trong lĩnh vực khá mới mẻ này.

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

(GLO)- Trong đời sống văn học, tiểu thuyết luôn được xem là thử thách lớn của người cầm bút. Không chỉ đòi hỏi vốn sống, sức bền sáng tạo và khả năng kiến tạo một thế giới nghệ thuật rộng lớn, thể loại này còn là thước đo độ chín của một nhà văn.

Các vận động viên check-in cùng Ban tổ chức trên đỉnh núi Chư Mố. Ảnh: Vũ Chi

Vinh danh 95 sứ giả mặt trời Chư Mố

(GLO)- Sáng 5-7, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) đã bế mạc Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời” và vinh danh sứ giả mặt trời Chư Mố.

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

(GLO)- Trong đời sống mỹ thuật Gia Lai những năm gần đây, nhiều họa sĩ nữ thuộc thế hệ 8x đang tìm cho mình những hướng đi riêng, mạnh dạn thể nghiệm, bứt phá trong ngôn ngữ tạo hình. Giữa không khí ấy, họa sĩ Châu Thị Ái Vân chọn một lối đi có vẻ lặng lẽ hơn.

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

(GLO)- Từ ngày 4 đến 10-7, tại Gallery 3B (phường Cầu Kiệu, TP. Hồ Chí Minh) sẽ diễn ra cuộc hội ngộ đầy cảm xúc của 7 họa sĩ đến từ nhiều vùng miền khác nhau trong và ngoài nước với triển lãm “Khoảng trời riêng”, trong đó có 4 nữ họa sĩ của Gia Lai.

Ươm mầm văn hóa đọc

Ươm mầm văn hóa đọc

(GLO)- Hơn 42.300 bài dự thi từ học sinh toàn tỉnh, hàng trăm trường học hưởng ứng và những ý tưởng sáng tạo về phát triển văn hóa đọc đã cho thấy sức lan tỏa mạnh mẽ của Cuộc thi Ðại sứ văn hóa đọc tỉnh Gia Lai năm 2026.

null