"Lời nói, gói vàng"

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Ông bà ta vốn rất coi trọng lời ăn tiếng nói. Cái cách mà họ gửi gắm những lời khuyên nhủ, tâm tình vào trong ca dao, tục ngữ, thành ngữ… cũng vậy, ý nhị mà thấm thía vô cùng. “Chim khôn kêu tiếng rảnh rang/Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe”. Cũng là một lời nói nhưng sao có “lời nói, gói vàng” và cũng có “lời nói, đọi máu”? Quả thật rất đáng để chúng ta suy ngẫm. 
Theo nhà thơ Gamzatov, không có lời nói nào đơn thuần chỉ là lời nói. Tức là một lời đã nói ra bao hàm cả thái độ, tình cảm, mục đích của người nói. Nó chứa đựng sức mạnh vô hình mà đôi khi chính người nói ra cũng không thể nào ngờ tới.
Trong giao tiếp hàng ngày, chuyện va chạm giữa người với người là không tránh khỏi. Đáng tiếc là khi phát sinh tình huống ngoài ý muốn, nhiều người thốt ra những lời lẽ rất nặng nề. Họ dùng lời nói để giải tỏa cơn nóng giận tức thời của bản thân mà không cần để ý đến cảm nhận của người khác. Đặc biệt, khi người ta đã có chủ ý sử dụng lời nói như một vũ khí để công kích, bêu riếu hay tấn công ai đó thì lời nói càng có tính sát thương mạnh. Một lời nói cay nghiệt sẽ đóng đinh vào tâm trí của người nghe. Cái dư âm buồn bã từ đó cứ kéo dài mãi, ám ảnh mãi.
Thật khó chịu khi phải đối diện với một người nói năng khiếm nhã, chua cay. Trong cuốn sách “Sống một cuộc đời đáng sống”, nữ nhà báo Maria Shriver đã từng nhắc đến câu thơ: “Hãy nói lời yêu thương, đừng nói lời cay đắng-trễ lắm rồi”. Đúng là chúng ta có quá ít thời gian để sống và trao gửi yêu thương. Mỗi người đều chất chứa những nỗi niềm riêng. Xót xa nào cũng cần được xoa dịu, nâng đỡ. Thật tốt đẹp biết bao khi đến để nói cho nhau một lời ân cần, dịu dàng. Không phải lúc nào “khéo miệng” cũng “xấu bụng” như cái định kiến mà người ta vẫn thường kháo nhau. Trên thực tế, dù góp ý chân thành, thẳng thắn cho những khiếm khuyết, sai lầm thì cũng cần phải chọn lời nói dễ nghe.
Đôi khi, chỉ với một lời nói dễ nghe, chúng ta đã góp phần tạo dựng môi trường sống và làm việc yên ổn, thân thiện. Cuộc sống nhọc nhằn biết bao! Mỗi người trong chúng ta dễ tổn thương biết bao! Sao không hành xử nhã nhặn hơn để nối dài niềm vui và tránh cho nhau những tổn thương không đáng có? “Một thương tóc bỏ đuôi gà/Hai thương ăn nói mặn mà có duyên” là vậy. Lời lẽ dịu ngọt mà chân thành bao giờ cũng cuốn hút và chiếm được cảm tình của người nghe. Muốn được vậy, ta cần suy nghĩ cho kỹ trước khi thốt ra lời. Trong mọi tình huống, đều phải cẩn trọng với lời nói của mình, nhất là khi bàn về chuyện của người khác.
Thực ra, ở một chừng mực nào đó, lời nói vẫn chỉ là lời nói, còn sử dụng chúng như một vũ khí sát thương hay như một vị thuốc chữa lành thì đó là lựa chọn của mỗi người. Cũng không thể quy chụp, đánh giá bản chất của con người qua một lời nói thoáng chốc. Nhưng rõ ràng, lời nói là biểu hiện cụ thể của lối ứng xử. Và chính lối ứng xử ấy cũng góp phần làm nên cốt cách của một con người.
LỮ HỒNG

Có thể bạn quan tâm

Tác phẩm điêu khắc ánh sáng tạc chân dung cố Tổng bí thư

Gửi lòng kính trọng đến cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng qua tác phẩm điêu khắc ánh sáng

(GLO)- Từ một khúc gỗ thông khô khan, anh Nguyễn Văn Dũng (làng Bruk Ngol, phường Thống Nhất) đã dành gần 2 năm miệt mài nghiên cứu để tạo nên tác phẩm điêu khắc ánh sáng chân dung cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, gửi gắm sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc của mình.

Các nghệ nhân trình diễn cồng chiêng tại chương trình. Ảnh: Vũ Chi

Âm vang đại ngàn Chư Mố

(GLO)- Tối 26-6, trong khuôn khổ Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời”, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) tổ chức chương trình văn nghệ “Âm vang đại ngàn Chư Mố” thu hút đông đảo người dân và du khách đến tham gia, trải nghiệm.

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

(GLO)- Từ ngày 4 đến 10-7, tại Gallery 3B (phường Cầu Kiệu, TP. Hồ Chí Minh) sẽ diễn ra cuộc hội ngộ đầy cảm xúc của 7 họa sĩ đến từ nhiều vùng miền khác nhau trong và ngoài nước với triển lãm “Khoảng trời riêng”, trong đó có 4 nữ họa sĩ của Gia Lai.

Ươm mầm văn hóa đọc

Ươm mầm văn hóa đọc

(GLO)- Hơn 42.300 bài dự thi từ học sinh toàn tỉnh, hàng trăm trường học hưởng ứng và những ý tưởng sáng tạo về phát triển văn hóa đọc đã cho thấy sức lan tỏa mạnh mẽ của Cuộc thi Ðại sứ văn hóa đọc tỉnh Gia Lai năm 2026.

Gia Lai định hướng phát triển du lịch từ nền tảng văn hóa

Gia Lai định hướng phát triển du lịch từ nền tảng văn hóa

(GLO)- Chiều 2-6, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai Nguyễn Thị Thanh Lịch đã làm việc với đạo diễn Lê Quý Dương - Chủ tịch Ủy ban Festival và Hợp tác sân khấu biểu diễn quốc tế nhằm trao đổi, định hướng việc tổ chức các chương trình sân khấu, nghệ thuật biểu diễn quốc tế trên địa bàn tỉnh.

Sôi nổi workshop mỹ thuật dành cho người yêu hội họa

Sôi nổi workshop mỹ thuật dành cho người yêu hội họa

(GLO)- Điểm nhấn của chương trình Workshop Mỹ thuật năm 2026 do Khoa VH - NT, Trường Cao đẳng Kỹ thuật Công nghệ Quy Nhơn tổ chức là hoạt động vẽ tranh dành cho thiếu nhi nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1-6. Hoạt động nhằm khơi dậy niềm đam mê sáng tạo và lan tỏa tình yêu nghệ thuật trong cộng đồng

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

(GLO)- Với 62 tác phẩm đến từ 56 nghệ sĩ của Gia Lai và TP. Hồ Chí Minh, triển lãm “Giao hòa 2” tạo nên hành trình thị giác giàu cảm xúc. Mỗi tác phẩm là một lát cắt sáng tạo, cùng khắc họa thiên nhiên, con người, đời sống đô thị và văn hóa Việt Nam nói chung, vùng đất Gia Lai nói riêng.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

null