Ký ức những năm tháng kiên trung, bất khuất nơi “địa ngục trần gian”

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Chiến tranh đã lùi xa 50 năm nhưng trong tâm trí các cựu tù Côn Đảo, ký ức về những năm tháng trong lao tù chưa bao giờ phôi phai.

Những chuồng cọp khét tiếng, những buồng giam biệt lập, những tháng năm đầy ải khổ sai nơi hòn đảo được mệnh danh là “địa ngục trần gian” có thể cướp đi sinh mạng của nhiều lớp chiến sĩ, nhưng chắc chắn không thể nào cướp đi “sinh mạng chính trị” của những người cộng sản.

phongsudd.jpg
Đoàn cựu tù chính trị của tỉnh thăm Côn Đảo nhân dịp kỷ niệm 50 năm giải phóng Côn Đảo (1.5.1975 - 1.5.2025). Ảnh: NVCC

Ở tuổi 80, cựu tù Côn Đảo Bùi Văn Thược (ở phường Đống Đa, TP Quy Nhơn, Bình Định) vẫn rất minh mẫn, nhanh nhẹn. Hơn 5 năm chịu đày đọa ở nơi được gọi là “địa ngục trần gian”, lắm lúc cơ thể kiệt quệ vì các đòn tra tấn, đàn áp dã man, nhưng ông Thược vẫn giữ vững tinh thần bất khuất, kiên trung. Bởi khi đó ông luôn tin, ngày chiến thắng đang cận kề.

Ông Thược kể, ngày bị đày ra Nhà tù Côn Đảo, kẻ thù đánh phủ đầu từ cầu tàu cho đến lúc về phòng giam. Tại nhà tù này, chúng thiết lập bộ máy cai trị hà khắc, ác nghiệt, dã man nhất. Chúng không giết ngay mà giết dần mòn, làm cho người tù chết lay lắt, chết trong đau đớn, quằn quại triền miên, chết từng làn da thớ thịt. Chúng không để cho người tù được chết dễ dàng mà phải sống dở, chết dở, để chúng tìm điểm yếu, tìm giây phút dao động, bối rối mà tăng đòn roi, khuất phục, buộc họ phải từ bỏ lý tưởng cộng sản, phản bội chính mình.

Chia sẻ với chúng tôi về ngày tháng cũ, ông Thược bộc bạch: “Nhiều người hỏi tại sao tôi ít kể chuyện buồn trong những năm tháng tù đày, chẳng lẽ không sợ hay sao? Mọi thứ quá kinh khủng, ám ảnh nên khi nhắc tới, tôi lại thương nhớ đồng đội, khó kiềm lòng”.

Khi bị đày ra Côn Đảo, ông Hồ Ngọc Á (SN 1951, ở phường Thị Nại, TP Quy Nhơn) mới 20 tuổi. Nhớ về những tháng năm bị địch bắt tù đày, ông Á không thể quên những bữa cơm tù đầy thóc, mắm ruốc có cát để lâu ngày, cá khô mục đắng không ăn được. Cuộc sống bị đày đọa hơn cả địa ngục, ông còn nhớ cảnh 5 người chen chúc trong căn phòng gọi là “chuồng cọp” (nơi biệt giam khắc nghiệt nhất trong hệ thống nhà tù Côn Đảo) chỉ vài mét vuông ngột ngạt, chật chội thiếu không khí. Người tù phải luân phiên nhau người ngồi, người nằm và không được tắm hàng tháng trời. Mùa hè chúng dồn người tù lại để cái nóng, ngột ngạt trở nên cùng cực; mùa đông chúng dãn bớt người tù ra để cái lạnh càng trở nên thấu xương, người tù bị nhốt cách phòng để không liên lạc được với nhau.

“Con thuyền cách mạng gặp phong ba/ Vững lái tay chèo, ắt sẽ qua/ Tập thể quanh mình là sức mạnh/ Hướng về Bác - Đảng - ngọn đèn pha. Chúng tôi luôn ghi nhớ những câu thơ được khắc trong nhà tù để đặt tinh thần cách mạng, lòng yêu thương đồng đội lên hàng đầu, không khuất phục trước kẻ thù”, ông Á khẳng khái nói.

Ông Trương Đắc Khoa (SN 1952, ở phường Trần Phú, TP Quy Nhơn) tham gia cách mạng năm 1964. Đến năm 1972, ông bị địch bắt và cuối năm đó bị đày ra nhà tù ở Côn Đảo. Nằm gai nếm mật trong những chuồng cọp, không có cực hình nào ông chưa phải trải qua, từ những đòn tra tấn dã man về thể xác đến tinh thần. Những ngày nắng thì bị mang ra phơi nắng, hắt nước và vôi bột vào người cho đổ máu mũi, máu miệng. Ngày mưa thì bị ngâm trong những khu biệt lập “chuồng bò”. Có những tháng ngày ông sống trong hầm tối không biết ánh sáng là gì, không nước uống, không thức ăn và chân tay bị cùm kẹp.

“Kẻ thù dùng trăm phương nghìn kế để đày ải, giết hại những người chiến sĩ kiên trung nhưng không khuất phục nổi tinh thần cách mạng quật cường. Đặc biệt, chúng tôi luôn kiên quyết chống “chào cờ” (người tù phải bước qua lá cờ Tổ quốc và hình ảnh Bác Hồ). Bởi chúng tôi thà chết chứ không thể bán rẻ lương tâm, nguyện một lòng vì lý tưởng cách mạng”, ông Khoa chia sẻ.

Một mảnh đất từng được coi là “cối xay thịt người”, “địa ngục trần gian” rùng rợn là vậy, lại là lựa chọn dừng chân để người lính trở về khi quê hương đã giành độc lập. Cựu tù chính trị Huỳnh Hùng Đước (SN 1948, ở phường Đống Đa, TP Quy Nhơn) cho biết ông đã có 4 lần quay trở lại thăm Côn Đảo, mới đây nhất là vào cuối tháng 4.2025. Lần nào trở lại Côn Đảo, ông cũng nguyên vẹn cảm xúc, niềm tự hào. “Côn Đảo chính là ngôi nhà thứ hai của tôi bởi mảnh đất này có biết bao nhiêu đồng đội, bạn tù ngã xuống ở đây”, ông Được xúc động nói.

Theo HỒNG PHÚC (baobinhdinh.vn)

Có thể bạn quan tâm

Những phận đời bới rác mưu sinh

Những phận đời bới rác mưu sinh

(GLO)- Mỗi buổi sáng, khi phố Núi còn bảng lảng sương sớm, những chuyến xe chở rác lại nối đuôi vào khu tập kết rác xã Gào. Giữa mùi hôi nồng và đàn ruồi dày đặc, những người phụ nữ lặng lẽ cúi mình trên nền đất nhớp nháp, cần mẫn bới tìm chai nhựa, lon bia, giấy vụn…

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

(GLO)- Từ 300 triệu đồng có được sau khi bán mảnh đất canh tác duy nhất của mình, anh Thái Xuân Biên (40 tuổi, ở thôn An Thượng 3, xã Cửu An) bước vào lĩnh vực công nghệ sinh học dù chưa từng biết đến phòng thí nghiệm. 6 năm sau, mỗi năm doanh nghiệp của anh sản xuất 19 triệu cây giống.

Giữ buôn Jứ!

Buôn Jứ: Hành trình an cư sau những mùa lũ

(GLO)- Mỗi khi mùa mưa đến, người dân buôn Jứ (xã Ia Tul, tỉnh Gia Lai) lại thấp thỏm nhìn con nước sông Ba dâng lên nhanh. Với họ, lũ là nỗi ám ảnh kéo dài qua nhiều thế hệ. Và rồi, sau những trận ngập lịch sử, hàng trăm hộ dân buôn Jứ đang sáng lên hy vọng về một cuộc sống bình yên, tốt đẹp hơn.

Thanh âm buôn cổ

Thanh âm buôn cổ

Người dân buôn cổ M’Liêng vẫn còn gìn giữ nghề thủ công truyền thống cùng nhiều hiện vật cổ. Khi buôn có lễ hội, âm thanh cồng chiêng vang lên như một niềm tự hào của người dân nơi đây. Buôn cổ này may mắn sở hữu một khu rừng thiêng.

Mạch sống chảy mãi giữa đại ngàn Trường Sơn

Mạch sống chảy mãi giữa đại ngàn Trường Sơn

Tháng 5 về, nắng vàng như rót mật trên những sườn đồi phía Tây TP Đà Nẵng. Giữa màu xanh ngút ngàn của dãy Trường Sơn hùng vĩ, đồng bào các dân tộc lại rộn ràng chuẩn bị cho một ngày lễ đặc biệt trong trái tim mình: Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026).

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

(GLO)- Hơn 70 năm trôi qua, những người góp sức làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” đã ở tuổi xưa nay hiếm, nhiều người không còn nữa. Dù vậy, trong từng câu chuyện, từng kỷ vật được gìn giữ, một thời hoa lửa vẫn hiện lên chân thực, xúc động và đầy tự hào.

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Sương sớm còn vương trên những tán rừng già, giăng thành lớp màn mỏng bảng lảng phủ xuống buôn làng. Từng mái nhà dài của người Mnông ở xã Đam Rông 4 (Lâm Đồng) lặng lẽ thức giấc trong tiếng gà rừng gọi sáng, trong mùi khói bếp len qua vách gỗ.

Tình yêu kháng chiến - hạnh phúc trọn đời

Tình yêu kháng chiến - hạnh phúc trọn đời

(GLO)- Chiến tranh dẫu khốc liệt song từ sự đồng hành của những người cùng chung lý tưởng cách mạng, tình yêu đã đơm hoa kết trái, trở thành điểm tựa để người lính vững vàng giữa bom đạn, vun đắp nên hạnh phúc bền chặt sau ngày đất nước thống nhất.

Về lại ga xép

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

Viết lại đời mình bằng việc tử tế

Viết lại đời mình bằng việc tử tế

(GLO)- Ít ai biết, sau dáng vẻ điềm đạm, ít nói của người đàn ông đã bước qua tuổi lục tuần - Kpă Dõ, Trưởng ban Công tác Mặt trận làng Lê Ngol (xã Bờ Ngoong) - là một quá khứ nhiều day dứt. Hai mươi lăm năm trước, vì nhẹ dạ và thiếu hiểu biết, ông bị lôi kéo vào con đường lầm lỡ.

null