Ký ức những năm tháng kiên trung, bất khuất nơi “địa ngục trần gian”

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Chiến tranh đã lùi xa 50 năm nhưng trong tâm trí các cựu tù Côn Đảo, ký ức về những năm tháng trong lao tù chưa bao giờ phôi phai.

Những chuồng cọp khét tiếng, những buồng giam biệt lập, những tháng năm đầy ải khổ sai nơi hòn đảo được mệnh danh là “địa ngục trần gian” có thể cướp đi sinh mạng của nhiều lớp chiến sĩ, nhưng chắc chắn không thể nào cướp đi “sinh mạng chính trị” của những người cộng sản.

phongsudd.jpg
Đoàn cựu tù chính trị của tỉnh thăm Côn Đảo nhân dịp kỷ niệm 50 năm giải phóng Côn Đảo (1.5.1975 - 1.5.2025). Ảnh: NVCC

Ở tuổi 80, cựu tù Côn Đảo Bùi Văn Thược (ở phường Đống Đa, TP Quy Nhơn, Bình Định) vẫn rất minh mẫn, nhanh nhẹn. Hơn 5 năm chịu đày đọa ở nơi được gọi là “địa ngục trần gian”, lắm lúc cơ thể kiệt quệ vì các đòn tra tấn, đàn áp dã man, nhưng ông Thược vẫn giữ vững tinh thần bất khuất, kiên trung. Bởi khi đó ông luôn tin, ngày chiến thắng đang cận kề.

Ông Thược kể, ngày bị đày ra Nhà tù Côn Đảo, kẻ thù đánh phủ đầu từ cầu tàu cho đến lúc về phòng giam. Tại nhà tù này, chúng thiết lập bộ máy cai trị hà khắc, ác nghiệt, dã man nhất. Chúng không giết ngay mà giết dần mòn, làm cho người tù chết lay lắt, chết trong đau đớn, quằn quại triền miên, chết từng làn da thớ thịt. Chúng không để cho người tù được chết dễ dàng mà phải sống dở, chết dở, để chúng tìm điểm yếu, tìm giây phút dao động, bối rối mà tăng đòn roi, khuất phục, buộc họ phải từ bỏ lý tưởng cộng sản, phản bội chính mình.

Chia sẻ với chúng tôi về ngày tháng cũ, ông Thược bộc bạch: “Nhiều người hỏi tại sao tôi ít kể chuyện buồn trong những năm tháng tù đày, chẳng lẽ không sợ hay sao? Mọi thứ quá kinh khủng, ám ảnh nên khi nhắc tới, tôi lại thương nhớ đồng đội, khó kiềm lòng”.

Khi bị đày ra Côn Đảo, ông Hồ Ngọc Á (SN 1951, ở phường Thị Nại, TP Quy Nhơn) mới 20 tuổi. Nhớ về những tháng năm bị địch bắt tù đày, ông Á không thể quên những bữa cơm tù đầy thóc, mắm ruốc có cát để lâu ngày, cá khô mục đắng không ăn được. Cuộc sống bị đày đọa hơn cả địa ngục, ông còn nhớ cảnh 5 người chen chúc trong căn phòng gọi là “chuồng cọp” (nơi biệt giam khắc nghiệt nhất trong hệ thống nhà tù Côn Đảo) chỉ vài mét vuông ngột ngạt, chật chội thiếu không khí. Người tù phải luân phiên nhau người ngồi, người nằm và không được tắm hàng tháng trời. Mùa hè chúng dồn người tù lại để cái nóng, ngột ngạt trở nên cùng cực; mùa đông chúng dãn bớt người tù ra để cái lạnh càng trở nên thấu xương, người tù bị nhốt cách phòng để không liên lạc được với nhau.

“Con thuyền cách mạng gặp phong ba/ Vững lái tay chèo, ắt sẽ qua/ Tập thể quanh mình là sức mạnh/ Hướng về Bác - Đảng - ngọn đèn pha. Chúng tôi luôn ghi nhớ những câu thơ được khắc trong nhà tù để đặt tinh thần cách mạng, lòng yêu thương đồng đội lên hàng đầu, không khuất phục trước kẻ thù”, ông Á khẳng khái nói.

Ông Trương Đắc Khoa (SN 1952, ở phường Trần Phú, TP Quy Nhơn) tham gia cách mạng năm 1964. Đến năm 1972, ông bị địch bắt và cuối năm đó bị đày ra nhà tù ở Côn Đảo. Nằm gai nếm mật trong những chuồng cọp, không có cực hình nào ông chưa phải trải qua, từ những đòn tra tấn dã man về thể xác đến tinh thần. Những ngày nắng thì bị mang ra phơi nắng, hắt nước và vôi bột vào người cho đổ máu mũi, máu miệng. Ngày mưa thì bị ngâm trong những khu biệt lập “chuồng bò”. Có những tháng ngày ông sống trong hầm tối không biết ánh sáng là gì, không nước uống, không thức ăn và chân tay bị cùm kẹp.

“Kẻ thù dùng trăm phương nghìn kế để đày ải, giết hại những người chiến sĩ kiên trung nhưng không khuất phục nổi tinh thần cách mạng quật cường. Đặc biệt, chúng tôi luôn kiên quyết chống “chào cờ” (người tù phải bước qua lá cờ Tổ quốc và hình ảnh Bác Hồ). Bởi chúng tôi thà chết chứ không thể bán rẻ lương tâm, nguyện một lòng vì lý tưởng cách mạng”, ông Khoa chia sẻ.

Một mảnh đất từng được coi là “cối xay thịt người”, “địa ngục trần gian” rùng rợn là vậy, lại là lựa chọn dừng chân để người lính trở về khi quê hương đã giành độc lập. Cựu tù chính trị Huỳnh Hùng Đước (SN 1948, ở phường Đống Đa, TP Quy Nhơn) cho biết ông đã có 4 lần quay trở lại thăm Côn Đảo, mới đây nhất là vào cuối tháng 4.2025. Lần nào trở lại Côn Đảo, ông cũng nguyên vẹn cảm xúc, niềm tự hào. “Côn Đảo chính là ngôi nhà thứ hai của tôi bởi mảnh đất này có biết bao nhiêu đồng đội, bạn tù ngã xuống ở đây”, ông Được xúc động nói.

Theo HỒNG PHÚC (baobinhdinh.vn)

Có thể bạn quan tâm

Ruổi rong đời chăn vịt

Ruổi rong đời chăn vịt

(GLO)- Sau mỗi mùa gặt, những cánh đồng lúa ở các xã An Lương, An Hòa, An Vinh, Tuy Phước… lại rộn ràng bởi đàn vịt hàng nghìn con tìm về kiếm ăn. Gắn với đàn vịt, những người chăn vịt miệt mài rong ruổi qua nhiều cánh đồng, lấy mùa gặt làm nhịp mưu sinh.

Trầm tích sông Ba

Trầm tích sông Ba

(GLO)- Sông Ba đoạn qua xã Ia Dreh (tỉnh Gia Lai) mùa khô, vài con thuyền đánh cá nằm gối đầu nghỉ ngơi trên những doi cát. Chiều xuống, từ những bến sông, người dân vẫn ra tắm mát dù nước cạn tới mức có thể lội ra giữa dòng.

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

(GLO)- Hơn nửa thế kỷ sau chiến tranh, cựu chiến binh Trần Duy Đức vẫn lặng lẽ đi tìm những mảnh ghép của quá khứ. Từ hành trình tìm lại hình bóng người cha liệt sĩ, ông dành cả cuộc đời sưu tầm, ghi chép và lưu giữ lịch sử quê hương cùng những câu chuyện về những con người đã làm nên lịch sử.

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

(GLO)- Không biết tên tuổi, quê quán những người lính hy sinh trong trận đánh Tết Mậu Thân 1968 tại Pleiku, người dân bên suối Hội Phú (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) vẫn âm thầm thắp những nén nhang rồi lập miếu thờ ngay nơi các anh từng nằm xuống. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

null