Khu vườn tháng Giêng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam

(GLO)- Năm nay, tôi nhận ra trong khu vườn nhà mình có một mùa xuân thật khác. Mùa xuân bước ra từ mộc mạc, cũ kỹ của các loại cây, từ cành khẳng khiu, từ tiếng chim quen thuộc như một bài học mới, bài học của vườn xưa.

Ngày trước, tôi nhớ mỗi lần đi công tác về, cha tôi thường đem một loại cây về trồng. Dần dà, khi cây đã kín trong vườn thì ông đem các loại hoa về trồng trước cửa sổ để mỗi lần chải tóc, mẹ lại được ngắm những bông hoa ấy. Khi chị em tôi lớn lên, cây trong vườn bắt đầu cho quả. Khi chúng tôi trưởng thành, cha mẹ lưng còng, cây cũng cỗi cằn. Có lần, thấy mẹ còng lưng cầm con dao ra vườn, tôi hỏi thì mẹ bảo phải đốn thì cây mới ra mầm mới, sẽ lại có quả ngọt. Lúc ấy, tôi lại nghĩ khác: Cái giá của sự hồi sinh là đau đớn, là sự tổn thương cả hình thế và tâm thế của những cái cây.

Mùa xuân năm ấy, những mầm mới mọc ra rồi vươn lên thành cành lớn qua những ngày nắng hạ, những ngày heo heo gió thu và đượm vẻ lạnh của tiết đông. Xuân này, chúng bất ngờ vươn lên mạnh mẽ. Tôi ngồi trên chiếc ghế gỗ để ngắm nghía và thấy ở những cây bị đốn cành, lá mọc lên nhiều hơn những cây khác. Tôi cảm nhận được sức bật của thiên nhiên qua những “cơ bắp” của sự dồn nén nhựa sống, của sức hướng sáng, tỏa bóng mát và hương thơm của hoa. Ai bảo cây cối là vô tri?

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Tháng Giêng này, trong vườn có một cuộc hồi sinh mà tôi đã nhận ra khi chợt nghe tiếng chim hót cuối vườn, khi đón những cơn gió mát lành thổi tới. Cây cối có phận của mình, cứ thế biếc xanh, bất luận nhân tình thế thái như thế nào. Ngẫm ra, đó cũng là một đặc ân của tạo hóa chăng. Tôi cúi xuống ngắm từng tơ nhện giăng mắc thấy mùa xuân như một cơ duyên vừa níu giữ, vừa đổi thay để mùa màng luân chuyển diệu kỳ. Tôi cũng sẽ già đi như những thân cây, đời người dài thế mà đôi khi lại gói gọn trong triết lý của một chiếc lá xanh tươi không tiếc nuối rồi miên man bay theo gió. Tất cả đều vô thường, không nghĩ suy, toan tính.

Tôi thấy mình thật hạnh phúc khi có một khu vườn để trở về, để nhớ bàn tay của bà, của mẹ quét lá, nhổ cỏ, để nhớ ông, nhớ cha từng bứng từng cái cây, gieo từng hạt mầm để chúng tôi có bóng mát, có tiếng chim, có những bài học về bốn mùa. Để rồi, đi qua cùng những tháng năm tuổi trẻ, lòng lại nhớ về khu vườn ăm ắp kỷ niệm-khu vườn tháng Giêng.

Có thể bạn quan tâm

Bóng nắng

Bóng nắng

Tôi khép cổng, đi cho kịp chuyến xe chiều muộn, nắng đã tắt nhưng bóng mẹ vẫn đổ trên con ngõ dài quen thuộc...
Mưa phố núi

Mưa phố núi

(GLO)- Sau cơn mưa đầu mùa, anh bạn chuyển cho tôi đôi câu thơ đầy cảm xúc về mưa phố núi: “Tháng năm nắng bỗng nhạt nhòa/Cơn mưa bất chợt đã xoa dịu trời/Núi rừng tắm mát lả lơi/Thênh thang phố nhỏ đón mời mùa sang/Bazan lót hạt mưa vàng/Ngàn cây như hát, buôn làng reo vui…”.
Ngọt thơm hương bắp

Ngọt thơm hương bắp

(GLO)- Lúc còn nhỏ ở vùng quê nghèo khó, hương vị tôi nhớ nhất là mùi bắp luộc. Mỗi lần đi chợ về, mẹ thường mua mấy trái bắp nếp luộc làm quà cho anh em chúng tôi.
Thương hoài xứ nẫu

Thương hoài xứ nẫu

(GLO)- Tháng 5, nắng như dội lửa. Những dãy núi xa mờ nhòe màu sương khói như ai phủ lên một làn voan mỏng không che nổi nắng trời. Tôi tìm về xứ nẫu Bình Định trong cái nóng mùa hè hứa hẹn không dưới 40 độ C.
Tôi học vẽ

Tôi học vẽ

(GLO)- Ở tuổi ngoài 40, tôi sắm sửa họa cụ để học vẽ. Người đồng cảm thì động viên khi thấy tôi up một vài bức tranh lên mạng xã hội. Và hẳn là sẽ có người chép miệng mà rằng già rồi còn bày đặt vẽ vời.
Chập chờn xứ quê

Chập chờn xứ quê

(GLO)- “Trọn kiếp người ta chập chờn nguồn cội/Có một miền quê trong đi đứng nói cười” (thơ Nguyễn Duy). Ai trong đời chẳng có một quê hương, nhưng mất bao lâu ta mới nhận ra xa quê hương không phải là thoát ly “nguồn cội”.

Đôi cánh ước mơ

Đôi cánh ước mơ

(GLO)- Âm thanh reo vui, quen thuộc cất lên ngoài hiên. Tôi khẽ mở ô cửa, ngó lên tán cây xanh um. Những tia nắng đầu tiên loang loáng trên phiến lá như phủ một lớp phản quang khiến chúng sáng rực. Nhìn mãi mới thấy đôi chim sâu bé xíu đang chuyền cành, ríu ran không ngừng.
Phố núi mùa hoa

Phố núi mùa hoa

(GLO)- Đến với Pleiku vào những ngày đầu tháng 5, phố phường như khoác lên mình sự yêu kiều, dịu ngọt, không kém phần rực rỡ, nồng nàn của nhiều loài hoa đang cùng nhau khoe sắc.
 Âm thanh mùa hạ

Âm thanh mùa hạ

(GLO)- Quê tôi có cụm từ “nắng de (ve) kêu” để chỉ cái nắng gay gắt khi vào hè. Do vậy, buổi trưa khi mặt trời đứng bóng cũng là lúc dàn đồng ca của lũ ve sầu đinh tai nhức óc ở hàng cây mù u hai bên đường làng cất lên.
Những cánh hoa bay

Những cánh hoa bay

(GLO)- Có những cung đường đã theo ta suốt từ những năm tháng tuổi thơ cho đến ngày mái tóc đã bắt đầu lấm chấm sợi trắng. Những cung đường ấy mỗi lần ngang qua là một trời ký ức ùa về. Nơi đó có những cây chò nâu cao vút, những đứa trẻ nhặt đầy tay những cánh hoa xoay xoay cuốn theo chiều gió.

Cà phê một mình

Cà phê một mình

(GLO)- Trong cuộc sống, chúng ta luôn cần có người thân, gia đình, bạn bè. Tuy nhiên, đôi khi mỗi người cũng cần một chút riêng tư để có thời gian mà ngẫm ngợi, mà rà soát, kiểm tra xem cái cỗ máy đời ta có… xộc xệch hay sai hỏng chỗ nào không?
Nồng nàn phố

Nồng nàn phố

(GLO)- Tiết trời đã bắt đầu chuyển sâu vào hạ. Những đợt nắng nóng nối nhau làm cho cả con người lẫn cỏ cây “khó ở”.
Phố khuya

Phố khuya

(GLO)- Thỉnh thoảng có việc ra ngoài, trở về nhà khi trời đã ngả dần về khuya, tôi thường chạy xe thật chậm. Dường như những lúc đó, luôn có một lý do níu tôi chậm lại để quan sát một đời sống khác, khi phố đã vào đêm.
Phố hoa

Phố hoa

(GLO)- Pleiku những ngày chớm hạ đủ sắc hoa rực rỡ, từ hoa dầu, hoa giấy đến bằng lăng, muồng hoàng yến, điệp vàng, phượng tím...
Hoàng hôn đâu phải để lụi tàn

Hoàng hôn đâu phải để lụi tàn

(GLO)- Đôi khi, lòng hay tự hỏi: hoàng hôn dành cho ai, cho người trẻ hay tuổi già? Có phải, hoàng hôn ẩn dụ cho những gì đang gói ghém đi về miền xa cuối? Nó bầu bạn với cô đơn và gợi nhắc cái lụi tàn.
Rau dớn

Rau dớn

(GLO)- Khi đi ngang qua hàng rau trong chợ, tôi đã dừng chân thật lâu trước những bó rau dớn xanh mướt, non mởn của bà con Jrai đem bán. Lâu lắm rồi, tôi mới thấy món rau dân dã này. Bao kỷ niệm chợt ùa về trong tôi. Không trả giá, tôi nhanh chóng mua ngay vài bó mang về.