Khoảng trời mơ ước của 4 bé gái mồ côi

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Với nhiều em nhỏ, khoảng trời mơ ước đơn giản là được sống trong vòng tay yêu thương, che chở của người lớn, được đến trường, thoải mái vui đùa với chúng bạn. Nhưng điều đơn giản ấy bỗng trở nên xa vời với 4 em gái mồ côi ở vùng biên giới Ia Mơr (huyện Chư Prông, Gia Lai) cho đến ngày các em được đưa về sống dưới mái nhà chung của những người lính Biên phòng.
“Tiểu tứ nương” trong mái nhà Biên phòng
Ông Kpui Nhol (làng Khôi, xã Ia Mơr) có dáng người gầy gò, khắc khổ. Ngồi chống cằm nhìn ra ngõ, ông chậm rãi kể với tôi: “Mẹ con Niếp mới mất, còn mình thì đau ốm liên tục, không làm được việc gì cả. Khi nó học hết lớp 5, mình tính cho nghỉ để đi chăn bò thuê cho người ta. May mà có Đồn Biên phòng Ia Lốp nhận về làm con nuôi, nếu không chắc giờ này nó đang chăn bò trong rừng rồi…”. Đưa mắt quan sát căn nhà của người đàn ông Jrai này, tôi không nhìn thấy bất kỳ vật gì đáng giá ngoài chiếc xe đạp được bộ đội Biên phòng tỉnh trao tặng trong ngày Rơ Lan Niếp về làm con nuôi Đồn Biên phòng Ia Lốp. Ông Nhol bảo, cuộc sống khó khăn của gia đình chỉ tạm qua đi khi đứa con gái được Đồn Biên phòng nhận về nuôi dưỡng. Thế nhưng, ông vẫn có niềm tin sâu sắc vào một tương lai tươi sáng đang đón chờ con mình ở phía trước.
Cách làng Khôi chừng 30 phút đi bộ, ở một góc khuất nơi đầu làng Krông (xã Ia Mơr), cuộc sống của bé gái Rơ Mah Đan và bà nội Siu H'Veo còn éo le hơn rất nhiều. Liên tiếp trong 2 năm (2015-2016), bố mẹ Đan lần lượt qua đời. Một mình bơ vơ, Đan được bà nội mang về nuôi dưỡng. Nhưng khổ nỗi, năm nay bà đã gần 70 tuổi, nhà lại nghèo, lo cho mình còn chưa nổi thì sao nuôi được cháu? Ai cũng bảo Đan sớm muộn gì cũng bỏ học để lăn lộn với cuộc mưu sinh bởi năm nay em đã bước sang tuổi 13, không đi chăn bò thuê thì cũng biết hái rau, bắt cá phụ giúp bà nội qua ngày.
 Đại úy Rơ Ô Thuy-Đội trưởng vận động quần chúng Đồn Biên phòng Ia Mơr đưa con nuôi Ksor Nương đến trường. Ảnh: T.K.N
Đại úy Rơ Ô Thuy-Đội trưởng vận động quần chúng Đồn Biên phòng Ia Mơr đưa con nuôi Ksor Nương đến trường. Ảnh: T.K.N
Ngồi bệt dưới nền nhà vì không có ghế, bà H'Veo chậm rãi kể: “Cha mẹ nó bị bệnh chết cách nhau chưa được một năm. Thương cháu, mình đưa về ở cùng, bà cháu có gì ăn đó. Mấy năm trước mình còn sức khỏe thì đi làm cho người ta, giờ già rồi không ai thuê nữa, chỉ biết nương nhờ vào sự giúp đỡ của bà con trong làng và Bộ đội Biên phòng thôi. Hôm trước, con Đan bảo bỏ học ở nhà phụ giúp bà, nhưng được Đồn Biên phòng Ia Mơr tặng xe đạp sau đó nhận làm con nuôi. Cũng nhờ có các chú bộ đội giúp đỡ, nếu không giờ này nó cũng đã vào rừng rồi…”.
Ngoài Rơ Lan Niếp và Rơ Mah Đan, 2 Đồn Biên phòng đứng chân trên địa bàn xã Ia Mơr còn tiếp nhận 2 bé gái mồ côi ở làng Klă về nuôi dưỡng. Xuất phát từ điều kiện thực tế của đơn vị nên các cháu được đưa về nơi ở của đội công tác địa bàn Đồn Biên phòng Ia Mơr để tiện việc chăm sóc.
Những “chiếc phao” hy vọng
Phần đông người dân vùng biên giới Ia Mơr đều cho rằng việc 2 Đồn Biên phòng Ia Mơr và Ia Lốp nhận 4 cháu gái mồ côi về nuôi dưỡng là đã trao gửi cho đời những “chiếc phao” hy vọng. Rất có thể “chiếc phao” đó sẽ lắc lư qua những đoạn gập ghềnh, nhưng chắc chắn sẽ cập bến an toàn.
Suy nghĩ này là hoàn toàn có cơ sở bởi ngay từ khi chuẩn bị “chuyển hộ khẩu” cho các cháu về với Đồn Biên phòng là hàng loạt vấn đề phát sinh. Để 4 bé gái sống chung với bộ đội là chuyện không hề đơn giản. Trong khi Đồn Biên phòng Ia Lốp cách xa khu dân cư, không có đội công tác tại địa bàn thì Đồn Biên phòng Ia Mơr nơi ở lại chật chội. “Cái khó ló cái khôn”, 2 đơn vị bàn cách “góp gạo thổi cơm chung”, tận dụng phòng khám quân dân y nằm sát đội công tác địa bàn của Đồn Biên phòng Ia Mơr để làm mái nhà chung cho các cháu.
Chuyện chăm lo sinh hoạt, học tập, vui chơi cho 4 cô con gái nuôi cũng khó hơn bé trai rất nhiều. Được cái, cả 4 cháu đều khỏe mạnh, ngoan hiền, chăm học nên cũng phần nào giảm bớt nỗi lo cho những người trực tiếp nuôi dưỡng. Từ ngày được Đồn Biên phòng nhận làm con nuôi, kết quả học tập của các cháu được cải thiện đáng kể. Ngoại trừ cô chị lớn Rơ Mah Đan đang học lớp 7 ở mức trung bình, 3 cháu còn lại là Rơ Lan Niếp (lớp 6), Kpă Tu (lớp 5) và Ksor Nương (lớp 3) đều đạt học lực khá trở lên. Rụt rè khi trò chuyện với chúng tôi, Ksor Nương cho biết: “Ngày nào cháu cũng được bố Thuy (Đại úy Rơ Ô Thuy-Đội trưởng vận động quần chúng Đồn Biên phòng Ia Mơr) kèm cặp hướng dẫn ôn bài cũ, học bài mới nên liên tục được các thầy-cô giáo ở trường khen ngợi. Các bố Biên phòng còn chỉ dạy cho cháu cách làm những việc nhỏ như quét dọn nhà cửa, nhặt rau, rửa chén… Được các bố thương yêu, đùm bọc, cháu sẽ cố gắng học giỏi để sau này lớn lên giúp đỡ bà con trong làng”. Còn Rơ Lan Niếp thì đặt ra quyết tâm: “Cháu chưa biết sau này sẽ làm gì nhưng ước mơ thì nhiều lắm. Trước mắt, cháu phải cố gắng học tập cho thật giỏi để các bố ở Đồn Biên phòng được vui”.
THÁI KIM NGA

Có thể bạn quan tâm

Phía sau đầu sóng Trường Sa

Phía sau đầu sóng Trường Sa

Bán đảo Cam Ranh nắng gió có một khu đô thị đặc biệt mang tên Khu đô thị Căn cứ quân sự Cam Ranh (Khánh Hòa). Sau những ô cửa bình yên nơi đây là mái ấm của các gia đình quân nhân, trong đó có những người vợ đang ngày ngày thay chồng chăm lo tổ ấm, khi các anh làm nhiệm vụ nơi đầu sóng Trường Sa.

Thầy tôi là nhà cách mạng làm thơ

Thầy tôi là nhà cách mạng làm thơ

Tôi gọi cha tôi bằng 'thầy' vì ông cụ muốn tôi nhớ lại gốc gác của mình từ một làng nào đó ở đất Nghệ An. Người Bắc hay gọi cha là thầy, mẹ là u. Bên nội tôi là người di dân, vào Quảng Ngãi từ mấy trăm năm trước.

Lưu giữ ký ức thời hoa lửa bằng công nghệ

Lưu giữ ký ức thời hoa lửa bằng công nghệ

(GLO)- Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Những người trực tiếp đi qua những năm tháng khốc liệt ấy, nay đều đã ở tuổi xế chiều. Nhưng thời gian không chờ đợi ai. Khi những nhân chứng dần vắng bóng, cũng là lúc nhiều mảnh ghép ký ức về lịch sử dân tộc không còn cơ hội được kể lại.

Lộ Diêu vươn mình từ gian khó

Lộ Diêu vươn mình từ gian khó

(GLO)- Trước đây, Lộ Diêu (phường Hoài Nhơn Đông) như một thế giới tách biệt với bên ngoài. Ðặc trưng địa hình và cuộc sống của người dân nơi đây được đúc kết qua câu: “Lộ Diêu một biển ba đèo - Gian nan đã vượt, khó nghèo đã qua”.

Làng xưa nay đã đổi thay

Làng xưa nay đã đổi thay

(GLO)- Sau khi về định cư ở vùng đất mới, cuộc sống của người dân 4 làng Plei Pông, Kinh Pêng, Plei Trớ và Plei Hek thuộc xã Chư A Thai (là các làng căn cứ cách mạng trong 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ, còn gọi là 4 làng Ðồn) đã có nhiều đổi thay rõ nét.

Mang con dấu đến bản

Mang con dấu đến bản

Hai đứa con đã 15 và 13 tuổi, nhưng lần đầu tiên, vợ chồng anh Moong Văn Phong mới đi làm khai sinh cho con khi Trung tâm Phục vụ hành chính công xã Nhôn Mai (Nghệ An) mang con dấu đến tận bản để làm thủ tục cho dân.

Những dáng lính vùng biên

Những dáng lính vùng biên

(GLO)- Tôi gặp những người lính trên những chuyến tàu tuần tra ngoài khơi xa, giữa những hải trình dọc dài duyên hải đồng hành, làm chỗ dựa bảo vệ ngư dân và giữ gìn an ninh trật tự trên biển quê hương; gặp họ giữa những vùng biên giới Campuchia heo hút đầy nắng gió.

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

(GLO)- Hơn nửa thế kỷ sau chiến tranh, cựu chiến binh Trần Duy Đức vẫn lặng lẽ đi tìm những mảnh ghép của quá khứ. Từ hành trình tìm lại hình bóng người cha liệt sĩ, ông dành cả cuộc đời sưu tầm, ghi chép và lưu giữ lịch sử quê hương cùng những câu chuyện về những con người đã làm nên lịch sử.

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cầm trên tay chiếc “pod chill” nhỏ gọn, tỏa ra mùi hương trái cây ngọt ngào, nhiều bạn trẻ hồn nhiên nghĩ rằng mình chỉ đang dùng một sản phẩm giải trí thời thượng. Nhưng đằng sau làn khói thơm ấy lại là Etomidate - một hoạt chất gây mê y học bị giới tội phạm “biến tướng” thành ma túy nguy hiểm.

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

(GLO)- Men theo bờ sông Ba đoạn chảy qua buôn Tơnia (xã Ia Rsai, tỉnh Gia Lai), khi nắng cuối ngày hắt những tia vàng lấp lánh trên mặt nước, chúng tôi bắt gặp những vật thể lạ nhô lên khỏi lớp đất sét. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

null