Gương mặt thơ: Từ Dạ Linh

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Từ Dạ Linh tên thật là Võ Công Phúc, là biên tập viên Báo Kon Tum. Anh làm thơ như một nhà thơ chuyên nghiệp, viết nhiều và có dụng công chứ không phải viết cho vui hoặc để thư giãn. Ý thức ấy khiến anh có nhiều trăn trở, nhiều vật vã với thơ, với chữ. Thơ anh có sự giao thoa giữa 2 vùng văn hóa, Quảng Nam quê hương và Kon Tum-nơi anh ra trường và về làm báo.

Điều đáng quý là thơ anh thoát được... hơi báo nên tôi hình dung anh đã chắt chiu cảm xúc, chắt chiu thời gian thế nào cho thơ. Và đây là một ví dụ: “Em cứ nói, những dềnh dàng gió nói/Đợi mơ xa, ta đợi cuối chân trời/Cuối chân trời, áng mây xanh vời vợi/Nõn nà ơi, ta hát nõn nà em”. Tây Nguyên trong thơ anh nhuyễn và ngọt, không sa vào tả, kể và liệt kê, nó chứng tỏ một sự hiểu biết khá vững về văn hóa của vùng đất anh sống. Ví như: “Một chiều tôi đứng lặng/Ngắm những tượng nhà mồ/Chẳng hay đời đốn ngộ/Cõi nào trong hư vô?” thì nó chính là sự giao thoa văn hóa, sự tan hòa tâm hồn thi sĩ trong một cõi thơ đang òa vỡ nhưng đầy im lặng.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.





EM CỨ NÓI NHỮNG DỀNH DÀNG GIÓ NÓI



Em cứ nói, những dềnh dàng gió nói

Điệu mơ hoa, ngày đã trổ sang ngày

Như sáng đấy những nõn nà anh thấy

Bờ vai em gieo thương nhớ tràn đầy.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Em cứ nói, những dềnh dàng gió nói

Chiều lang thang, chiều đợi cuối con đường

Phía chân trời, ráng mỡ gà luống cuống

Đợi bão giông còn muốn ngỏ lời thương.



Em cứ nói, những dềnh dàng gió nói

Đợi mơ xa, ta đợi cuối chân trời

Cuối chân trời, áng mây xanh vời vợi

Nõn nà ơi, ta hát nõn nà em.





Ở NÚI



Những con đường vắt ngang đỉnh núi

Những cuộc đời may rủi gọi tên nhau.



Ta hồn nhiên, chẳng có gì phải giấu

Rượu uống vào kể chuyện suốt đêm thâu.



Người ở núi hồn xanh như núi

Vững như rừng đón đợi mọi bão giông.



Người ở núi biết dựa nhau mà sống

Như cây rừng cứ thế mọc tầng tầng.



Người ở núi những mạch ngầm chung thủy

Như suối khe róc rách góp sông hồ.



Một mai kia sông ra biển lớn

Núi vẫn xanh nhân chứng kể chuyện rừng.



MẸ ƠI



Mẹ giờ cõng nắng về đâu

Ruộng nhà lúa chín cúi đầu nhớ thương.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Một đời dầu dãi gió sương

Mẹ về với đất, có vương hình hài.



Mẹ ơi, mây trắng vẫn bay

Đồng làng vắng mẹ, từ nay con buồn.



Con đi cuối nẻo, đầu truông

Bài thơ đời mẹ-suối nguồn yêu thương.

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null